Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 490
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 492Lâm Băng Tiên hoảng hồn, vội vàng rửa mặt ngay.Thấy cô ấy đã rửa mặt sạch sẽ, Ngô Bình cau mày hỏi: “Băng Tiên, có phải em đắc tội với ai rồi không?”Lâm Băng Tiên xoa mặt rồi lắc đầu nói: “Không ạ, em mới đến Thiên Kinh, còn chưa có bạn bè nào chứ đừng nói là kẻ thù”.“Dẫn anh đến phòng hoá trang”, Ngô Bình nói, anh phải tìm ra người muốn hại Lâm Băng Tiên, nếu không chuyện như thế này còn tiếp diễn.Có bốn thí sinh đã trang điểm xong trong phòng hoá trang hiện đang cười nói vui vẻ. Ngoài ra, có một người đàn ông để râu đang đứng sau cô gái da ngăm, tay hắn đặt lên vai cô gái rồi hai người thì thầm gì đó.Ngô Bình đi vào, tên có râu ngoái lại nhìn anh rồi cau mày hỏi: “Anh là ai?”Lâm Băng Tiên vội nói: “Tổ trưởng Vương, anh ấy là bạn tôi…”Tên có râu trầm giọng nói: “Tôi đã nhắc nhiều lần rồi, không được cho người ngoài vào đây, cô bị điếc à? Bảo anh ta ra ngoài mau”.Ngô Bình nói: “Anh ăn nói cho cẩn thận, tôi là bạn của sếp các anh đấy”.“Gì cơ?”, tên có râu tỏ vẻ coi thường: “Bạn của sếp Vệ á? Về soi gương lại đi, xem mình có giống bạn của sếp tôi không?”Ngô Bình mặc kệ hắn, anh liếc nhìn cô gái da ngăm thì thấy móng tay của cô ta có dính chất độc giống phấn của Lâm Băng Tiên. Chất độc này không mạnh, nhưng nếu tiếp xúc với da một thời gian dài thì sẽ khiến người đó trúng độc và bị bệnh.Ngô Bình biết ngay chính cô ta là người hạ độc, anh nghiêm giọng hỏi cô ta: “Tại sao cô lại hạ độc Băng Tiên?”Cô gái hoảng hốt không hiểu tại sao Ngô Bình lại biết, nhưng ngay sau đó cô ta đã đứng dậy rồi nói to: “Anh nói linh tinh gì thế hả? Hạ độc cái gì? Anh Vương, mau tống thằng điên này ra ngoài đi, em sợ nó làm hại em”.Tên có râu lập tức gọi bảo vệ, ngay sau đó đã có tiếng bước chân vang lên, mấy người bảo vệ cao lớn đã xông vào.Tên có râu chỉ vào Ngô Bình: “Tống cổ nó ra ngoài”.Ngô Bình giậm chân xuống đất, đầu mấy người đó ong ong rồi sinh ra ảo giác, thấy trước mặt mình là vực sâu thăm thẳm, một người sợ đến mức tái mặt rồi nằm rạp xuống.Đó là thần ý của Ngô Bình đã đạt đến cảnh giới rất cao, nên anh có thể khiến người khác sinh ra ảo giác.Sau đó, anh gọi ngay cho Vệ Thanh Ảnh, cô ấy đang ở Thiên Kinh, vì chuyện ký hợp đồng với Trần Lăng Sương nên sẽ ở lại đây một thời gian.“Anh Ngô… gì cơ? Có người hạ độc?”, Vệ Thanh Ảnh sợ hết hồn, sau đó tức giận nói: “Anh đừng giận, tôi sẽ đế ngay”.
Chương 492
Lâm Băng Tiên hoảng hồn, vội vàng rửa mặt ngay.
Thấy cô ấy đã rửa mặt sạch sẽ, Ngô Bình cau mày hỏi: “Băng Tiên, có phải em đắc tội với ai rồi không?”
Lâm Băng Tiên xoa mặt rồi lắc đầu nói: “Không ạ, em mới đến Thiên Kinh, còn chưa có bạn bè nào chứ đừng nói là kẻ thù”.
“Dẫn anh đến phòng hoá trang”, Ngô Bình nói, anh phải tìm ra người muốn hại Lâm Băng Tiên, nếu không chuyện như thế này còn tiếp diễn.
Có bốn thí sinh đã trang điểm xong trong phòng hoá trang hiện đang cười nói vui vẻ. Ngoài ra, có một người đàn ông để râu đang đứng sau cô gái da ngăm, tay hắn đặt lên vai cô gái rồi hai người thì thầm gì đó.
Ngô Bình đi vào, tên có râu ngoái lại nhìn anh rồi cau mày hỏi: “Anh là ai?”
Lâm Băng Tiên vội nói: “Tổ trưởng Vương, anh ấy là bạn tôi…”
Tên có râu trầm giọng nói: “Tôi đã nhắc nhiều lần rồi, không được cho người ngoài vào đây, cô bị điếc à? Bảo anh ta ra ngoài mau”.
Ngô Bình nói: “Anh ăn nói cho cẩn thận, tôi là bạn của sếp các anh đấy”.
“Gì cơ?”, tên có râu tỏ vẻ coi thường: “Bạn của sếp Vệ á? Về soi gương lại đi, xem mình có giống bạn của sếp tôi không?”
Ngô Bình mặc kệ hắn, anh liếc nhìn cô gái da ngăm thì thấy móng tay của cô ta có dính chất độc giống phấn của Lâm Băng Tiên. Chất độc này không mạnh, nhưng nếu tiếp xúc với da một thời gian dài thì sẽ khiến người đó trúng độc và bị bệnh.
Ngô Bình biết ngay chính cô ta là người hạ độc, anh nghiêm giọng hỏi cô ta: “Tại sao cô lại hạ độc Băng Tiên?”
Cô gái hoảng hốt không hiểu tại sao Ngô Bình lại biết, nhưng ngay sau đó cô ta đã đứng dậy rồi nói to: “Anh nói linh tinh gì thế hả? Hạ độc cái gì? Anh Vương, mau tống thằng điên này ra ngoài đi, em sợ nó làm hại em”.
Tên có râu lập tức gọi bảo vệ, ngay sau đó đã có tiếng bước chân vang lên, mấy người bảo vệ cao lớn đã xông vào.
Tên có râu chỉ vào Ngô Bình: “Tống cổ nó ra ngoài”.
Ngô Bình giậm chân xuống đất, đầu mấy người đó ong ong rồi sinh ra ảo giác, thấy trước mặt mình là vực sâu thăm thẳm, một người sợ đến mức tái mặt rồi nằm rạp xuống.
Đó là thần ý của Ngô Bình đã đạt đến cảnh giới rất cao, nên anh có thể khiến người khác sinh ra ảo giác.
Sau đó, anh gọi ngay cho Vệ Thanh Ảnh, cô ấy đang ở Thiên Kinh, vì chuyện ký hợp đồng với Trần Lăng Sương nên sẽ ở lại đây một thời gian.
“Anh Ngô… gì cơ? Có người hạ độc?”, Vệ Thanh Ảnh sợ hết hồn, sau đó tức giận nói: “Anh đừng giận, tôi sẽ đế ngay”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 492Lâm Băng Tiên hoảng hồn, vội vàng rửa mặt ngay.Thấy cô ấy đã rửa mặt sạch sẽ, Ngô Bình cau mày hỏi: “Băng Tiên, có phải em đắc tội với ai rồi không?”Lâm Băng Tiên xoa mặt rồi lắc đầu nói: “Không ạ, em mới đến Thiên Kinh, còn chưa có bạn bè nào chứ đừng nói là kẻ thù”.“Dẫn anh đến phòng hoá trang”, Ngô Bình nói, anh phải tìm ra người muốn hại Lâm Băng Tiên, nếu không chuyện như thế này còn tiếp diễn.Có bốn thí sinh đã trang điểm xong trong phòng hoá trang hiện đang cười nói vui vẻ. Ngoài ra, có một người đàn ông để râu đang đứng sau cô gái da ngăm, tay hắn đặt lên vai cô gái rồi hai người thì thầm gì đó.Ngô Bình đi vào, tên có râu ngoái lại nhìn anh rồi cau mày hỏi: “Anh là ai?”Lâm Băng Tiên vội nói: “Tổ trưởng Vương, anh ấy là bạn tôi…”Tên có râu trầm giọng nói: “Tôi đã nhắc nhiều lần rồi, không được cho người ngoài vào đây, cô bị điếc à? Bảo anh ta ra ngoài mau”.Ngô Bình nói: “Anh ăn nói cho cẩn thận, tôi là bạn của sếp các anh đấy”.“Gì cơ?”, tên có râu tỏ vẻ coi thường: “Bạn của sếp Vệ á? Về soi gương lại đi, xem mình có giống bạn của sếp tôi không?”Ngô Bình mặc kệ hắn, anh liếc nhìn cô gái da ngăm thì thấy móng tay của cô ta có dính chất độc giống phấn của Lâm Băng Tiên. Chất độc này không mạnh, nhưng nếu tiếp xúc với da một thời gian dài thì sẽ khiến người đó trúng độc và bị bệnh.Ngô Bình biết ngay chính cô ta là người hạ độc, anh nghiêm giọng hỏi cô ta: “Tại sao cô lại hạ độc Băng Tiên?”Cô gái hoảng hốt không hiểu tại sao Ngô Bình lại biết, nhưng ngay sau đó cô ta đã đứng dậy rồi nói to: “Anh nói linh tinh gì thế hả? Hạ độc cái gì? Anh Vương, mau tống thằng điên này ra ngoài đi, em sợ nó làm hại em”.Tên có râu lập tức gọi bảo vệ, ngay sau đó đã có tiếng bước chân vang lên, mấy người bảo vệ cao lớn đã xông vào.Tên có râu chỉ vào Ngô Bình: “Tống cổ nó ra ngoài”.Ngô Bình giậm chân xuống đất, đầu mấy người đó ong ong rồi sinh ra ảo giác, thấy trước mặt mình là vực sâu thăm thẳm, một người sợ đến mức tái mặt rồi nằm rạp xuống.Đó là thần ý của Ngô Bình đã đạt đến cảnh giới rất cao, nên anh có thể khiến người khác sinh ra ảo giác.Sau đó, anh gọi ngay cho Vệ Thanh Ảnh, cô ấy đang ở Thiên Kinh, vì chuyện ký hợp đồng với Trần Lăng Sương nên sẽ ở lại đây một thời gian.“Anh Ngô… gì cơ? Có người hạ độc?”, Vệ Thanh Ảnh sợ hết hồn, sau đó tức giận nói: “Anh đừng giận, tôi sẽ đế ngay”.