Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 496
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 498Trong chuyện truy tìm tung tích, Ngô Bình nói mình xếp thứ hai thì không ai dám nói xếp thứ nhất. Anh tin chắc sẽ tìm được Diệp Huyền dựa vào nhãn lực của mình.Diệp Thiên Tông xua tay: “Sư đệ, cậu đừng tham gia”.Ngô Bình trầm giọng nói: “Sư huynh, tin em, chắc chắn em sẽ tìm được Diệp Huyền!”Không chờ Diệp Thiên Tông đồng ý, anh đã gọi Quảng Hải rồi đi đến địa điểm Diệp Huyền bị bắt. Đi được nửa đường, anh bắt đầu liên lệ với Hàn Bạch để nhờ hỗ trợ.Hàn Bạch cung cấp video giám sát gần nơi xảy ra vụ việc. Đoạn video cho thấy Diệp Huyền đang lái xe đến gần công viên thì bị một chiếc xe tải tông mạnh vào bên hông.Xe của Diệp Huyền bị lật ngã xuống đất, anh ta bị mắc kẹt trong xe, sau đó một chiếc xe đầu kéo đã kéo chiếc xe đi. Đoạn video lần theo dấu vết của chiếc xe kéo kia và hiển thị rằng nó đã lái đến vùng núi phía Bắc của Thiên Kinh. Nơi đó nhiều ngã rẽ, lượng camera giám sát lại hạn chế, rất khó tìm được chính xác hướng đi của xe đầu kéo.Khi xe của Ngô Bình đi vào vùng núi, Quảng Hải giảm tốc độ và hỏi: “Sư thúc, như vậy có tìm được không?”Ngô Bình nhìn chằm chằm vào mặt đường. Chiếc ô tô bị tông hỏng của Diệp Huyền đã xuất hiện tình trạng rò rỉ chất chống đông. Vậy nên suốt đường đi, anh luôn dựa vào manh mối này để lần theo dấu vết chiếc xe.Xe lại chạy thêm mấy chục mét nữa. Ngô Bình đột nhiên bảo Quảng Hải dừng xe lại. Anh xuống xe, nhìn chất chống đông đã khô trên mặt đất, nhíu mày trầm ngâm.Chất chống đông tích tụ ở đây, chứng tỏ xe đầu kéo đã đỗ ở đây ít nhất mười phút. Anh đưa mắt nhìn sang một bên, đó là một con mương bỏ hoang rất sâu, bên kia mương là rừng núi hoang sơ, gai chằng chịt.Anh phát hiện có mấy sợi quần áo rất mảnh trên gai, hơn nữa còn hơi tách ra hai bên. Điều này chứng minh từng có người đi qua nơi này để lên núi.Ngô Bình nói với Quảng Hải: “Báo cho sư phụ anh đến đây. Anh đừng đi, cứ ở đây chờ họ”.Quảng Hải vội hỏi: “Sư thúc à, Diệp Huyền từng đến nơi này ư?”Ngô Bình gật đầu: Rất có khả năng ở gần núi. Tôi sẽ lên đó xem thử. Anh đừng đi lung tung”.Dứt lời, anh không chờ Quảng Hải hỏi tiếp thì đã nhảy xuống mương, đi lên núi.Đi được một đoạn thì xuất hiện một con đường núi do người ta mới mở. Xem ra đám người này cố tình không phá hỏng khu vực lối vào để tránh thu hút sự chú ý của người khác.Sau khi đi bộ thêm bốn, năm trăm mét dọc theo đường núi, anh lại trèo qua một triền núi rồi đi xuống, tiến vào một thung lũng. Theo dấu chân, anh phát hiện đám người nọ đã đi về phía Đông dọc theo thung lũng.
Chương 498
Trong chuyện truy tìm tung tích, Ngô Bình nói mình xếp thứ hai thì không ai dám nói xếp thứ nhất. Anh tin chắc sẽ tìm được Diệp Huyền dựa vào nhãn lực của mình.
Diệp Thiên Tông xua tay: “Sư đệ, cậu đừng tham gia”.
Ngô Bình trầm giọng nói: “Sư huynh, tin em, chắc chắn em sẽ tìm được Diệp Huyền!”
Không chờ Diệp Thiên Tông đồng ý, anh đã gọi Quảng Hải rồi đi đến địa điểm Diệp Huyền bị bắt. Đi được nửa đường, anh bắt đầu liên lệ với Hàn Bạch để nhờ hỗ trợ.
Hàn Bạch cung cấp video giám sát gần nơi xảy ra vụ việc. Đoạn video cho thấy Diệp Huyền đang lái xe đến gần công viên thì bị một chiếc xe tải tông mạnh vào bên hông.
Xe của Diệp Huyền bị lật ngã xuống đất, anh ta bị mắc kẹt trong xe, sau đó một chiếc xe đầu kéo đã kéo chiếc xe đi. Đoạn video lần theo dấu vết của chiếc xe kéo kia và hiển thị rằng nó đã lái đến vùng núi phía Bắc của Thiên Kinh. Nơi đó nhiều ngã rẽ, lượng camera giám sát lại hạn chế, rất khó tìm được chính xác hướng đi của xe đầu kéo.
Khi xe của Ngô Bình đi vào vùng núi, Quảng Hải giảm tốc độ và hỏi: “Sư thúc, như vậy có tìm được không?”
Ngô Bình nhìn chằm chằm vào mặt đường. Chiếc ô tô bị tông hỏng của Diệp Huyền đã xuất hiện tình trạng rò rỉ chất chống đông. Vậy nên suốt đường đi, anh luôn dựa vào manh mối này để lần theo dấu vết chiếc xe.
Xe lại chạy thêm mấy chục mét nữa. Ngô Bình đột nhiên bảo Quảng Hải dừng xe lại. Anh xuống xe, nhìn chất chống đông đã khô trên mặt đất, nhíu mày trầm ngâm.
Chất chống đông tích tụ ở đây, chứng tỏ xe đầu kéo đã đỗ ở đây ít nhất mười phút. Anh đưa mắt nhìn sang một bên, đó là một con mương bỏ hoang rất sâu, bên kia mương là rừng núi hoang sơ, gai chằng chịt.
Anh phát hiện có mấy sợi quần áo rất mảnh trên gai, hơn nữa còn hơi tách ra hai bên. Điều này chứng minh từng có người đi qua nơi này để lên núi.
Ngô Bình nói với Quảng Hải: “Báo cho sư phụ anh đến đây. Anh đừng đi, cứ ở đây chờ họ”.
Quảng Hải vội hỏi: “Sư thúc à, Diệp Huyền từng đến nơi này ư?”
Ngô Bình gật đầu: Rất có khả năng ở gần núi. Tôi sẽ lên đó xem thử. Anh đừng đi lung tung”.
Dứt lời, anh không chờ Quảng Hải hỏi tiếp thì đã nhảy xuống mương, đi lên núi.
Đi được một đoạn thì xuất hiện một con đường núi do người ta mới mở. Xem ra đám người này cố tình không phá hỏng khu vực lối vào để tránh thu hút sự chú ý của người khác.
Sau khi đi bộ thêm bốn, năm trăm mét dọc theo đường núi, anh lại trèo qua một triền núi rồi đi xuống, tiến vào một thung lũng. Theo dấu chân, anh phát hiện đám người nọ đã đi về phía Đông dọc theo thung lũng.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 498Trong chuyện truy tìm tung tích, Ngô Bình nói mình xếp thứ hai thì không ai dám nói xếp thứ nhất. Anh tin chắc sẽ tìm được Diệp Huyền dựa vào nhãn lực của mình.Diệp Thiên Tông xua tay: “Sư đệ, cậu đừng tham gia”.Ngô Bình trầm giọng nói: “Sư huynh, tin em, chắc chắn em sẽ tìm được Diệp Huyền!”Không chờ Diệp Thiên Tông đồng ý, anh đã gọi Quảng Hải rồi đi đến địa điểm Diệp Huyền bị bắt. Đi được nửa đường, anh bắt đầu liên lệ với Hàn Bạch để nhờ hỗ trợ.Hàn Bạch cung cấp video giám sát gần nơi xảy ra vụ việc. Đoạn video cho thấy Diệp Huyền đang lái xe đến gần công viên thì bị một chiếc xe tải tông mạnh vào bên hông.Xe của Diệp Huyền bị lật ngã xuống đất, anh ta bị mắc kẹt trong xe, sau đó một chiếc xe đầu kéo đã kéo chiếc xe đi. Đoạn video lần theo dấu vết của chiếc xe kéo kia và hiển thị rằng nó đã lái đến vùng núi phía Bắc của Thiên Kinh. Nơi đó nhiều ngã rẽ, lượng camera giám sát lại hạn chế, rất khó tìm được chính xác hướng đi của xe đầu kéo.Khi xe của Ngô Bình đi vào vùng núi, Quảng Hải giảm tốc độ và hỏi: “Sư thúc, như vậy có tìm được không?”Ngô Bình nhìn chằm chằm vào mặt đường. Chiếc ô tô bị tông hỏng của Diệp Huyền đã xuất hiện tình trạng rò rỉ chất chống đông. Vậy nên suốt đường đi, anh luôn dựa vào manh mối này để lần theo dấu vết chiếc xe.Xe lại chạy thêm mấy chục mét nữa. Ngô Bình đột nhiên bảo Quảng Hải dừng xe lại. Anh xuống xe, nhìn chất chống đông đã khô trên mặt đất, nhíu mày trầm ngâm.Chất chống đông tích tụ ở đây, chứng tỏ xe đầu kéo đã đỗ ở đây ít nhất mười phút. Anh đưa mắt nhìn sang một bên, đó là một con mương bỏ hoang rất sâu, bên kia mương là rừng núi hoang sơ, gai chằng chịt.Anh phát hiện có mấy sợi quần áo rất mảnh trên gai, hơn nữa còn hơi tách ra hai bên. Điều này chứng minh từng có người đi qua nơi này để lên núi.Ngô Bình nói với Quảng Hải: “Báo cho sư phụ anh đến đây. Anh đừng đi, cứ ở đây chờ họ”.Quảng Hải vội hỏi: “Sư thúc à, Diệp Huyền từng đến nơi này ư?”Ngô Bình gật đầu: Rất có khả năng ở gần núi. Tôi sẽ lên đó xem thử. Anh đừng đi lung tung”.Dứt lời, anh không chờ Quảng Hải hỏi tiếp thì đã nhảy xuống mương, đi lên núi.Đi được một đoạn thì xuất hiện một con đường núi do người ta mới mở. Xem ra đám người này cố tình không phá hỏng khu vực lối vào để tránh thu hút sự chú ý của người khác.Sau khi đi bộ thêm bốn, năm trăm mét dọc theo đường núi, anh lại trèo qua một triền núi rồi đi xuống, tiến vào một thung lũng. Theo dấu chân, anh phát hiện đám người nọ đã đi về phía Đông dọc theo thung lũng.