Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 498

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 500Ở tầng một có một cánh cổng sắt lớn. Sau cánh cổng sắt là một hang động tối om. Anh nhìn thấy sát khí lạnh lẽo thổi ra từ hang động, lờ mờ nghe được âm thanh ma quỷ gào khóc trong tâm trí mình.Lúc này, trên tầng hai có mấy người đang đánh bạc, đánh cũng lớn lắm. Một trong số họ thua đến đỏ mặt, đang mắng chửi.“Bọn bây đoán xem, ông Phật bảo chúng ta canh gác ở đây mấy năm trời rồi, rốt cuộc muốn làm gì? Phát triển điểm tham quan du lịch à?”Một người bảo: “Mày thì hiểu quái gì. Tao nghe mấy người thân cận của ông Phật từng bảo, hang động này thật ra là một trong bảy mươi hai sát địa, người và động vật vào đó đều phải chết”.“Thế có tác dụng gì? Dùng nó để giết người?”, người kia lắc đầu.“Vậy thì không biết. Nhưng ông Phật đã đưa một người vào đó rồi, chắc chắn ông ấy đã có dự tính riêng”.Ngô Bình ẩn náu nghe ngóng một hồi, sau đó đứng thẳng dậy, trở về theo đường cũ.Tình hình bên này, anh đã nắm rõ rồi. Giờ là lúc trở về hội họp với Diệp Thiên Tông.Trèo qua núi, anh gặp được Diệp Thiên Tông và vài thuộc hạ ở giữa đường. Bọn họ vừa đến đã men theo con đường mà Ngô Bình đã đi để lên núi.“Sư đệ, có phát hiện gì không?”, Diệp Thiên Tông hồ hởi hỏi.Ngô Bình gật đầu: “Diệp Huyền bị nhốt trong động Quỷ. Nơi đó có người canh giữ, tu vi không yếu”.Diệp Thiên Tông hỏi: “Đối phương là ai?”“Độc Phật”, Ngô Bình nói, “Nghe họ nói chuyện, hang động ấy là một trong bảy mươi hai sát địa”.Diệp Thiên Tông rất đỗi kinh ngạc. Thoắt cái như đã ngộ ra gì đó, ông ấy bèn nói: “Anh hiểu rồi! Độc Phật nhất định đang bài bố sát trận ở đó. Chỉ cần anh vào đó, chắc chắn sẽ chết!”Ngô Bình nói: “Sư huynh à, em khá thạo trận pháp. Lát nữa em vào cứu người trước, sư huynh đứng canh giữ bên ngoài nhé”.Diệp Thiên Tông gật đầu: “Được! Phiền sư đệ rồi”.Cả hai cùng đi về phía trước. Ngô Bình hỏi: “Sư huynh, Độc Phật có lai lịch thế nào vậy?”Diệp Thiên Tông nói: “Độc Phật từng là hoà thượng, không biết sao lại học được một môn võ công rất cao cường, tên là Kim Y Thần Công, đao súng không xuyên qua nổi. Dù có là anh ra tay thì cũng khó lòng giành chiến thắng. Người này có thù tất trả, thủ đoạn tàn ác, lại giỏi dùng độc, nên mới có tên là Độc Phật”.Ngô Bình đáp: “Sư huynh và Độc Phật chỉ xảy ra mâu thuẫn một lần đó thôi mà?”“Mâu thuẫn chỉ là bề ngoài”, Diệp Thiên Tông giải thích, “Sự tồn tại của Thần Võ Ti đã trói buộc chân tay của Độc Phật. Năm đó Độc Phật từng cạnh tranh vị trí đứng đầu Thần Võ Ti, vì địa vị giang hồ của sư phụ nên cuối cùng anh đã thắng”.

Chương 500

Ở tầng một có một cánh cổng sắt lớn. Sau cánh cổng sắt là một hang động tối om. Anh nhìn thấy sát khí lạnh lẽo thổi ra từ hang động, lờ mờ nghe được âm thanh ma quỷ gào khóc trong tâm trí mình.

Lúc này, trên tầng hai có mấy người đang đánh bạc, đánh cũng lớn lắm. Một trong số họ thua đến đỏ mặt, đang mắng chửi.

“Bọn bây đoán xem, ông Phật bảo chúng ta canh gác ở đây mấy năm trời rồi, rốt cuộc muốn làm gì? Phát triển điểm tham quan du lịch à?”

Một người bảo: “Mày thì hiểu quái gì. Tao nghe mấy người thân cận của ông Phật từng bảo, hang động này thật ra là một trong bảy mươi hai sát địa, người và động vật vào đó đều phải chết”.

“Thế có tác dụng gì? Dùng nó để giết người?”, người kia lắc đầu.

“Vậy thì không biết. Nhưng ông Phật đã đưa một người vào đó rồi, chắc chắn ông ấy đã có dự tính riêng”.

Ngô Bình ẩn náu nghe ngóng một hồi, sau đó đứng thẳng dậy, trở về theo đường cũ.

Tình hình bên này, anh đã nắm rõ rồi. Giờ là lúc trở về hội họp với Diệp Thiên Tông.

Trèo qua núi, anh gặp được Diệp Thiên Tông và vài thuộc hạ ở giữa đường. Bọn họ vừa đến đã men theo con đường mà Ngô Bình đã đi để lên núi.

“Sư đệ, có phát hiện gì không?”, Diệp Thiên Tông hồ hởi hỏi.

Ngô Bình gật đầu: “Diệp Huyền bị nhốt trong động Quỷ. Nơi đó có người canh giữ, tu vi không yếu”.

Diệp Thiên Tông hỏi: “Đối phương là ai?”

“Độc Phật”, Ngô Bình nói, “Nghe họ nói chuyện, hang động ấy là một trong bảy mươi hai sát địa”.

Diệp Thiên Tông rất đỗi kinh ngạc. Thoắt cái như đã ngộ ra gì đó, ông ấy bèn nói: “Anh hiểu rồi! Độc Phật nhất định đang bài bố sát trận ở đó. Chỉ cần anh vào đó, chắc chắn sẽ chết!”

Ngô Bình nói: “Sư huynh à, em khá thạo trận pháp. Lát nữa em vào cứu người trước, sư huynh đứng canh giữ bên ngoài nhé”.

Diệp Thiên Tông gật đầu: “Được! Phiền sư đệ rồi”.

Cả hai cùng đi về phía trước. Ngô Bình hỏi: “Sư huynh, Độc Phật có lai lịch thế nào vậy?”

Diệp Thiên Tông nói: “Độc Phật từng là hoà thượng, không biết sao lại học được một môn võ công rất cao cường, tên là Kim Y Thần Công, đao súng không xuyên qua nổi. Dù có là anh ra tay thì cũng khó lòng giành chiến thắng. Người này có thù tất trả, thủ đoạn tàn ác, lại giỏi dùng độc, nên mới có tên là Độc Phật”.

Ngô Bình đáp: “Sư huynh và Độc Phật chỉ xảy ra mâu thuẫn một lần đó thôi mà?”

“Mâu thuẫn chỉ là bề ngoài”, Diệp Thiên Tông giải thích, “Sự tồn tại của Thần Võ Ti đã trói buộc chân tay của Độc Phật. Năm đó Độc Phật từng cạnh tranh vị trí đứng đầu Thần Võ Ti, vì địa vị giang hồ của sư phụ nên cuối cùng anh đã thắng”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 500Ở tầng một có một cánh cổng sắt lớn. Sau cánh cổng sắt là một hang động tối om. Anh nhìn thấy sát khí lạnh lẽo thổi ra từ hang động, lờ mờ nghe được âm thanh ma quỷ gào khóc trong tâm trí mình.Lúc này, trên tầng hai có mấy người đang đánh bạc, đánh cũng lớn lắm. Một trong số họ thua đến đỏ mặt, đang mắng chửi.“Bọn bây đoán xem, ông Phật bảo chúng ta canh gác ở đây mấy năm trời rồi, rốt cuộc muốn làm gì? Phát triển điểm tham quan du lịch à?”Một người bảo: “Mày thì hiểu quái gì. Tao nghe mấy người thân cận của ông Phật từng bảo, hang động này thật ra là một trong bảy mươi hai sát địa, người và động vật vào đó đều phải chết”.“Thế có tác dụng gì? Dùng nó để giết người?”, người kia lắc đầu.“Vậy thì không biết. Nhưng ông Phật đã đưa một người vào đó rồi, chắc chắn ông ấy đã có dự tính riêng”.Ngô Bình ẩn náu nghe ngóng một hồi, sau đó đứng thẳng dậy, trở về theo đường cũ.Tình hình bên này, anh đã nắm rõ rồi. Giờ là lúc trở về hội họp với Diệp Thiên Tông.Trèo qua núi, anh gặp được Diệp Thiên Tông và vài thuộc hạ ở giữa đường. Bọn họ vừa đến đã men theo con đường mà Ngô Bình đã đi để lên núi.“Sư đệ, có phát hiện gì không?”, Diệp Thiên Tông hồ hởi hỏi.Ngô Bình gật đầu: “Diệp Huyền bị nhốt trong động Quỷ. Nơi đó có người canh giữ, tu vi không yếu”.Diệp Thiên Tông hỏi: “Đối phương là ai?”“Độc Phật”, Ngô Bình nói, “Nghe họ nói chuyện, hang động ấy là một trong bảy mươi hai sát địa”.Diệp Thiên Tông rất đỗi kinh ngạc. Thoắt cái như đã ngộ ra gì đó, ông ấy bèn nói: “Anh hiểu rồi! Độc Phật nhất định đang bài bố sát trận ở đó. Chỉ cần anh vào đó, chắc chắn sẽ chết!”Ngô Bình nói: “Sư huynh à, em khá thạo trận pháp. Lát nữa em vào cứu người trước, sư huynh đứng canh giữ bên ngoài nhé”.Diệp Thiên Tông gật đầu: “Được! Phiền sư đệ rồi”.Cả hai cùng đi về phía trước. Ngô Bình hỏi: “Sư huynh, Độc Phật có lai lịch thế nào vậy?”Diệp Thiên Tông nói: “Độc Phật từng là hoà thượng, không biết sao lại học được một môn võ công rất cao cường, tên là Kim Y Thần Công, đao súng không xuyên qua nổi. Dù có là anh ra tay thì cũng khó lòng giành chiến thắng. Người này có thù tất trả, thủ đoạn tàn ác, lại giỏi dùng độc, nên mới có tên là Độc Phật”.Ngô Bình đáp: “Sư huynh và Độc Phật chỉ xảy ra mâu thuẫn một lần đó thôi mà?”“Mâu thuẫn chỉ là bề ngoài”, Diệp Thiên Tông giải thích, “Sự tồn tại của Thần Võ Ti đã trói buộc chân tay của Độc Phật. Năm đó Độc Phật từng cạnh tranh vị trí đứng đầu Thần Võ Ti, vì địa vị giang hồ của sư phụ nên cuối cùng anh đã thắng”.

Chương 498