Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 509

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 511Nhắc tới nhà, Trương Lập Quân thở dài đáp: “Anh trai, đừng nhắc nữa. Mấy năm trước được đền bù nhà nên hoàn cảnh có tốt lên một chút, thế nhưng thằng nghịch tử này lại ham mê chứng khoán. Nó mang nhà đi thế chấp lấy ba triệu tệ đi chơi chứng khoán. Lần này thì hay rồi, ba triệu đổ vào đó mất trắng!”Hai ông bà ngoại đưa mắt nhìn nhau, trong lòng nghĩ ba triệu tệ nói bốc hơi là bốc hơi như vậy sao? Thằng nhóc này chơi chứng khoán kiểu gì vậy?Trương Khải Thần xoa xoa mũi, nói: “Bố, nếu lần đó con nhanh tay hơn một chút thì ít nhất cũng kiếm được năm triệu tệ. Nói cho cùng là do con không đủ vốn. Nếu có vốn dày thì chắc chắn con sẽ kiếm được tiền”.“Có cái r*m!”, Trương Lập Quân tức đến mức chửi thề: “Tao có cho mày một trăm triệu tệ thì mày cũng phá sạch!”Nói rồi, ông ta nhìn ông ngoại Ngô Bình, cười nói: “Anh à, em tới là vì muốn cầu xin anh một việc…”“Từ từ đã”, Ngô Bình lập tức can thiệp: “Ông họ, cháu nhớ ông từ trước đến giờ đã vay ông ngoại cháu mấy trăm nghìn tệ rồi mà? Đặc biệt là hồi cháu còn nhỏ, tiền hồi đó có giá bao nhiêu, vậy mà ông chưa từng trả lại ông cháu một đồng. Nếu lần này ông lại tới vay tiền thì cũng được thôi, nhưng ông trả lại số tiền đã mượn trước đó đi đã”.Trương Lập Quân sầm mặt lại: “Cậu nói chuyện với người lớn kiểu gì vậy? Tôi mượn tiền anh trai tôi là do chúng tôi có quan hệ tốt nhất, thân thiết nhất trong số các anh em. Cậu thấy tôi mượn tiền người khác bao giờ chưa?”Ngô Bình cười lạnh: “Là do những người khác thì không dám cho ông mượn tiền nhỉ?”Trương Lập Quân nổi trận lôi đình: “Thằng ranh con, người lớn nói chuyện cứ chõ cái mồm vào làm gì hả?”Trương Khải Thành cũng lập tức trợn mắt lên nhìn Ngô Bình, quát: “Câm mồm, ở đây không có chỗ cho mày nói!”Ngô Bình: “Hôm nay tôi sẽ quyết định thay ông bà tôi. Nếu các người đến vay tiền thì ngại quá, chúng tôi không có!”“Không cho vay sao?”, Trương Khải Thành nhướn mày, nói lớn: “Các anh em, vào đây!”Năm tên đô con lực lưỡng xông vào. Tên nào tên nấy trên người đủ thứ mực, nhìn đã biết không phải dạng tốt đẹp gì. Tên nào tên nấy mắt liếc ngang dọc, trông vô cùng hung hiểm.Ông bà ngoại sợ đến nỗi không dám nói gì. Ngô Bình thì giờ đã thực sự nổi giận, anh nói: “Trương Khải Thành, anh được lắm, còn tìm cả xã hội đen tới gây chuyện sao?”Trương Khải Thành cười lạnh: “Coi như mày có mắt! Các anh em của tao đều là dạng có máu mặt ở đây đấy!”Ngô Bình âm thầm mở ghi âm điện thoại, nói: “Vậy sao, nói như vậy thì là anh đến cướp tiền của nhà tôi đúng không? Nếu tôi không đưa tiền thì anh sẽ đánh tôi sao?”

Chương 511

Nhắc tới nhà, Trương Lập Quân thở dài đáp: “Anh trai, đừng nhắc nữa. Mấy năm trước được đền bù nhà nên hoàn cảnh có tốt lên một chút, thế nhưng thằng nghịch tử này lại ham mê chứng khoán. Nó mang nhà đi thế chấp lấy ba triệu tệ đi chơi chứng khoán. Lần này thì hay rồi, ba triệu đổ vào đó mất trắng!”

Hai ông bà ngoại đưa mắt nhìn nhau, trong lòng nghĩ ba triệu tệ nói bốc hơi là bốc hơi như vậy sao? Thằng nhóc này chơi chứng khoán kiểu gì vậy?

Trương Khải Thần xoa xoa mũi, nói: “Bố, nếu lần đó con nhanh tay hơn một chút thì ít nhất cũng kiếm được năm triệu tệ. Nói cho cùng là do con không đủ vốn. Nếu có vốn dày thì chắc chắn con sẽ kiếm được tiền”.

“Có cái r*m!”, Trương Lập Quân tức đến mức chửi thề: “Tao có cho mày một trăm triệu tệ thì mày cũng phá sạch!”

Nói rồi, ông ta nhìn ông ngoại Ngô Bình, cười nói: “Anh à, em tới là vì muốn cầu xin anh một việc…”

“Từ từ đã”, Ngô Bình lập tức can thiệp: “Ông họ, cháu nhớ ông từ trước đến giờ đã vay ông ngoại cháu mấy trăm nghìn tệ rồi mà? Đặc biệt là hồi cháu còn nhỏ, tiền hồi đó có giá bao nhiêu, vậy mà ông chưa từng trả lại ông cháu một đồng. Nếu lần này ông lại tới vay tiền thì cũng được thôi, nhưng ông trả lại số tiền đã mượn trước đó đi đã”.

Trương Lập Quân sầm mặt lại: “Cậu nói chuyện với người lớn kiểu gì vậy? Tôi mượn tiền anh trai tôi là do chúng tôi có quan hệ tốt nhất, thân thiết nhất trong số các anh em. Cậu thấy tôi mượn tiền người khác bao giờ chưa?”

Ngô Bình cười lạnh: “Là do những người khác thì không dám cho ông mượn tiền nhỉ?”

Trương Lập Quân nổi trận lôi đình: “Thằng ranh con, người lớn nói chuyện cứ chõ cái mồm vào làm gì hả?”

Trương Khải Thành cũng lập tức trợn mắt lên nhìn Ngô Bình, quát: “Câm mồm, ở đây không có chỗ cho mày nói!”

Ngô Bình: “Hôm nay tôi sẽ quyết định thay ông bà tôi. Nếu các người đến vay tiền thì ngại quá, chúng tôi không có!”

“Không cho vay sao?”, Trương Khải Thành nhướn mày, nói lớn: “Các anh em, vào đây!”

Năm tên đô con lực lưỡng xông vào. Tên nào tên nấy trên người đủ thứ mực, nhìn đã biết không phải dạng tốt đẹp gì. Tên nào tên nấy mắt liếc ngang dọc, trông vô cùng hung hiểm.

Ông bà ngoại sợ đến nỗi không dám nói gì. Ngô Bình thì giờ đã thực sự nổi giận, anh nói: “Trương Khải Thành, anh được lắm, còn tìm cả xã hội đen tới gây chuyện sao?”

Trương Khải Thành cười lạnh: “Coi như mày có mắt! Các anh em của tao đều là dạng có máu mặt ở đây đấy!”

Ngô Bình âm thầm mở ghi âm điện thoại, nói: “Vậy sao, nói như vậy thì là anh đến cướp tiền của nhà tôi đúng không? Nếu tôi không đưa tiền thì anh sẽ đánh tôi sao?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 511Nhắc tới nhà, Trương Lập Quân thở dài đáp: “Anh trai, đừng nhắc nữa. Mấy năm trước được đền bù nhà nên hoàn cảnh có tốt lên một chút, thế nhưng thằng nghịch tử này lại ham mê chứng khoán. Nó mang nhà đi thế chấp lấy ba triệu tệ đi chơi chứng khoán. Lần này thì hay rồi, ba triệu đổ vào đó mất trắng!”Hai ông bà ngoại đưa mắt nhìn nhau, trong lòng nghĩ ba triệu tệ nói bốc hơi là bốc hơi như vậy sao? Thằng nhóc này chơi chứng khoán kiểu gì vậy?Trương Khải Thần xoa xoa mũi, nói: “Bố, nếu lần đó con nhanh tay hơn một chút thì ít nhất cũng kiếm được năm triệu tệ. Nói cho cùng là do con không đủ vốn. Nếu có vốn dày thì chắc chắn con sẽ kiếm được tiền”.“Có cái r*m!”, Trương Lập Quân tức đến mức chửi thề: “Tao có cho mày một trăm triệu tệ thì mày cũng phá sạch!”Nói rồi, ông ta nhìn ông ngoại Ngô Bình, cười nói: “Anh à, em tới là vì muốn cầu xin anh một việc…”“Từ từ đã”, Ngô Bình lập tức can thiệp: “Ông họ, cháu nhớ ông từ trước đến giờ đã vay ông ngoại cháu mấy trăm nghìn tệ rồi mà? Đặc biệt là hồi cháu còn nhỏ, tiền hồi đó có giá bao nhiêu, vậy mà ông chưa từng trả lại ông cháu một đồng. Nếu lần này ông lại tới vay tiền thì cũng được thôi, nhưng ông trả lại số tiền đã mượn trước đó đi đã”.Trương Lập Quân sầm mặt lại: “Cậu nói chuyện với người lớn kiểu gì vậy? Tôi mượn tiền anh trai tôi là do chúng tôi có quan hệ tốt nhất, thân thiết nhất trong số các anh em. Cậu thấy tôi mượn tiền người khác bao giờ chưa?”Ngô Bình cười lạnh: “Là do những người khác thì không dám cho ông mượn tiền nhỉ?”Trương Lập Quân nổi trận lôi đình: “Thằng ranh con, người lớn nói chuyện cứ chõ cái mồm vào làm gì hả?”Trương Khải Thành cũng lập tức trợn mắt lên nhìn Ngô Bình, quát: “Câm mồm, ở đây không có chỗ cho mày nói!”Ngô Bình: “Hôm nay tôi sẽ quyết định thay ông bà tôi. Nếu các người đến vay tiền thì ngại quá, chúng tôi không có!”“Không cho vay sao?”, Trương Khải Thành nhướn mày, nói lớn: “Các anh em, vào đây!”Năm tên đô con lực lưỡng xông vào. Tên nào tên nấy trên người đủ thứ mực, nhìn đã biết không phải dạng tốt đẹp gì. Tên nào tên nấy mắt liếc ngang dọc, trông vô cùng hung hiểm.Ông bà ngoại sợ đến nỗi không dám nói gì. Ngô Bình thì giờ đã thực sự nổi giận, anh nói: “Trương Khải Thành, anh được lắm, còn tìm cả xã hội đen tới gây chuyện sao?”Trương Khải Thành cười lạnh: “Coi như mày có mắt! Các anh em của tao đều là dạng có máu mặt ở đây đấy!”Ngô Bình âm thầm mở ghi âm điện thoại, nói: “Vậy sao, nói như vậy thì là anh đến cướp tiền của nhà tôi đúng không? Nếu tôi không đưa tiền thì anh sẽ đánh tôi sao?”

Chương 509