Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 517
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 519Khuất Hành Nghĩa: “Sáng nay có người nhìn thấy ông ta lên núi, còn đeo một cái ba lô to tướng, không biết đựng thứ gì bên trong”.“Sao người báo cảnh sát lại biết ông ta là Vương Quyết?”, Ngô Bình thấy rất lạ.Khuất Hành Nghĩa: “Vương Quyết có nhiều nét riêng, hai tay ngắn hơn hẳn người bình thường, người báo cảnh sát về nhà lên mạng tra xong thì nhận ra ông ta ngay”.“Ông ta đang ở vị trí nào?”, Ngô Bình hỏi.Khuất Hành Nghĩa: “Chúng tôi đã chia quân đi tìm thì một tiếng trước, có ba người bị ông ta giết ở sườn núi, còn bảy người đã bị thương nặng. Bọn họ đều có súng, mà vẫn bị tên kia phi đao hạ gục”.Ngô Bình: “Phi đao không có tiếng động, lại bí mật, với cao thủ mà nói thì nó lợi hại hơn súng nhiều”.Khuất Hành Nghĩa thở dài: “Đại đội trưởng của chúng tôi bị bắn trúng tim rồi tử vong tại chỗ! Trong bảy người bị thương thì có ba người là cấp dưới của tôi”.Ngô Bình: “Tại sao Vương Quyết lại lên núi?”Khuất Hành Nghĩa lắc đầu: “Tôi không rõ, cậu Ngô, lát nữa các cậu phải cẩn thận, tên kia phi đao vừa nhanh vừa chuẩn”.Ngô Bình: “Tự tôi có tính toán, à người bị thương sao rồi?”Khuất Hành Nghĩa: “Đã được đưa đến bệnh viện rồi”.Ngay sau đó, có một chiếc xe đi tới, người bước xuống là phó chủ tịch huyện La Duy Khang. Ông ấy nhìn thấy Ngô Bình thì mỉm cười bước tới ngay: “Cậu Ngô!”Ngô Bình gật đầu: “Phó chủ tịch cũng tới ạ?”La Duy Khang nghiêm túc nói: “Có ba cảnh sát chết, bảy người bị thương nặng nên tôi không ngồi yên được, phải đến xem thế nào. Giờ tình hình sao rồi?”Ngô Bình: “Tôi đang bảo họ rút quân, lát tôi sẽ đích thân lên núi tìm người”.La Duy Khang vội nói: “Cậu Ngô, không được, như thế nguy hiểm lắm”.Khuất Hành Nghĩa nói: “Phó chủ tịch, cậu Ngô là cao thủ võ lâm, nhất định sẽ bắt được Vương Quyết”.La Duy Khang yên tâm nói: “Thế thì tốt”.Họ nói chuyện thêm vài câu thì lại có một chiếc xe khác đi đến, ba nam một nữ bước xuống xe, trang bị đầy đủ khắp người, sau đó bước thẳng tới chỗ Ngô Bình rồi lễ phép nói: “Đội trưởng!”Sau đó, cô gái tóc ngắn đã đưa một tập hồ sơ cho Ngô Bình.Anh mở ra xem thì thấy là giấy cấp phép cho hành động lần này, ngoài ra còn có thân phận cho anh, đó là đội trưởng tổ hành động đặc biệt, còn người kia là thành viên của đội.Anh gật đầu nói: “Mọi người chuẩn bị đi, mười phút nữa lên núi”.Mấy người đó đưa mắt nhìn nhau, cô gái nói: “Đội trưởng, tôi là Chu Vũ. Sếp bảo chúng tôi phải đảm bảo an toàn cho anh”.
Chương 519
Khuất Hành Nghĩa: “Sáng nay có người nhìn thấy ông ta lên núi, còn đeo một cái ba lô to tướng, không biết đựng thứ gì bên trong”.
“Sao người báo cảnh sát lại biết ông ta là Vương Quyết?”, Ngô Bình thấy rất lạ.
Khuất Hành Nghĩa: “Vương Quyết có nhiều nét riêng, hai tay ngắn hơn hẳn người bình thường, người báo cảnh sát về nhà lên mạng tra xong thì nhận ra ông ta ngay”.
“Ông ta đang ở vị trí nào?”, Ngô Bình hỏi.
Khuất Hành Nghĩa: “Chúng tôi đã chia quân đi tìm thì một tiếng trước, có ba người bị ông ta giết ở sườn núi, còn bảy người đã bị thương nặng. Bọn họ đều có súng, mà vẫn bị tên kia phi đao hạ gục”.
Ngô Bình: “Phi đao không có tiếng động, lại bí mật, với cao thủ mà nói thì nó lợi hại hơn súng nhiều”.
Khuất Hành Nghĩa thở dài: “Đại đội trưởng của chúng tôi bị bắn trúng tim rồi tử vong tại chỗ! Trong bảy người bị thương thì có ba người là cấp dưới của tôi”.
Ngô Bình: “Tại sao Vương Quyết lại lên núi?”
Khuất Hành Nghĩa lắc đầu: “Tôi không rõ, cậu Ngô, lát nữa các cậu phải cẩn thận, tên kia phi đao vừa nhanh vừa chuẩn”.
Ngô Bình: “Tự tôi có tính toán, à người bị thương sao rồi?”
Khuất Hành Nghĩa: “Đã được đưa đến bệnh viện rồi”.
Ngay sau đó, có một chiếc xe đi tới, người bước xuống là phó chủ tịch huyện La Duy Khang. Ông ấy nhìn thấy Ngô Bình thì mỉm cười bước tới ngay: “Cậu Ngô!”
Ngô Bình gật đầu: “Phó chủ tịch cũng tới ạ?”
La Duy Khang nghiêm túc nói: “Có ba cảnh sát chết, bảy người bị thương nặng nên tôi không ngồi yên được, phải đến xem thế nào. Giờ tình hình sao rồi?”
Ngô Bình: “Tôi đang bảo họ rút quân, lát tôi sẽ đích thân lên núi tìm người”.
La Duy Khang vội nói: “Cậu Ngô, không được, như thế nguy hiểm lắm”.
Khuất Hành Nghĩa nói: “Phó chủ tịch, cậu Ngô là cao thủ võ lâm, nhất định sẽ bắt được Vương Quyết”.
La Duy Khang yên tâm nói: “Thế thì tốt”.
Họ nói chuyện thêm vài câu thì lại có một chiếc xe khác đi đến, ba nam một nữ bước xuống xe, trang bị đầy đủ khắp người, sau đó bước thẳng tới chỗ Ngô Bình rồi lễ phép nói: “Đội trưởng!”
Sau đó, cô gái tóc ngắn đã đưa một tập hồ sơ cho Ngô Bình.
Anh mở ra xem thì thấy là giấy cấp phép cho hành động lần này, ngoài ra còn có thân phận cho anh, đó là đội trưởng tổ hành động đặc biệt, còn người kia là thành viên của đội.
Anh gật đầu nói: “Mọi người chuẩn bị đi, mười phút nữa lên núi”.
Mấy người đó đưa mắt nhìn nhau, cô gái nói: “Đội trưởng, tôi là Chu Vũ. Sếp bảo chúng tôi phải đảm bảo an toàn cho anh”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 519Khuất Hành Nghĩa: “Sáng nay có người nhìn thấy ông ta lên núi, còn đeo một cái ba lô to tướng, không biết đựng thứ gì bên trong”.“Sao người báo cảnh sát lại biết ông ta là Vương Quyết?”, Ngô Bình thấy rất lạ.Khuất Hành Nghĩa: “Vương Quyết có nhiều nét riêng, hai tay ngắn hơn hẳn người bình thường, người báo cảnh sát về nhà lên mạng tra xong thì nhận ra ông ta ngay”.“Ông ta đang ở vị trí nào?”, Ngô Bình hỏi.Khuất Hành Nghĩa: “Chúng tôi đã chia quân đi tìm thì một tiếng trước, có ba người bị ông ta giết ở sườn núi, còn bảy người đã bị thương nặng. Bọn họ đều có súng, mà vẫn bị tên kia phi đao hạ gục”.Ngô Bình: “Phi đao không có tiếng động, lại bí mật, với cao thủ mà nói thì nó lợi hại hơn súng nhiều”.Khuất Hành Nghĩa thở dài: “Đại đội trưởng của chúng tôi bị bắn trúng tim rồi tử vong tại chỗ! Trong bảy người bị thương thì có ba người là cấp dưới của tôi”.Ngô Bình: “Tại sao Vương Quyết lại lên núi?”Khuất Hành Nghĩa lắc đầu: “Tôi không rõ, cậu Ngô, lát nữa các cậu phải cẩn thận, tên kia phi đao vừa nhanh vừa chuẩn”.Ngô Bình: “Tự tôi có tính toán, à người bị thương sao rồi?”Khuất Hành Nghĩa: “Đã được đưa đến bệnh viện rồi”.Ngay sau đó, có một chiếc xe đi tới, người bước xuống là phó chủ tịch huyện La Duy Khang. Ông ấy nhìn thấy Ngô Bình thì mỉm cười bước tới ngay: “Cậu Ngô!”Ngô Bình gật đầu: “Phó chủ tịch cũng tới ạ?”La Duy Khang nghiêm túc nói: “Có ba cảnh sát chết, bảy người bị thương nặng nên tôi không ngồi yên được, phải đến xem thế nào. Giờ tình hình sao rồi?”Ngô Bình: “Tôi đang bảo họ rút quân, lát tôi sẽ đích thân lên núi tìm người”.La Duy Khang vội nói: “Cậu Ngô, không được, như thế nguy hiểm lắm”.Khuất Hành Nghĩa nói: “Phó chủ tịch, cậu Ngô là cao thủ võ lâm, nhất định sẽ bắt được Vương Quyết”.La Duy Khang yên tâm nói: “Thế thì tốt”.Họ nói chuyện thêm vài câu thì lại có một chiếc xe khác đi đến, ba nam một nữ bước xuống xe, trang bị đầy đủ khắp người, sau đó bước thẳng tới chỗ Ngô Bình rồi lễ phép nói: “Đội trưởng!”Sau đó, cô gái tóc ngắn đã đưa một tập hồ sơ cho Ngô Bình.Anh mở ra xem thì thấy là giấy cấp phép cho hành động lần này, ngoài ra còn có thân phận cho anh, đó là đội trưởng tổ hành động đặc biệt, còn người kia là thành viên của đội.Anh gật đầu nói: “Mọi người chuẩn bị đi, mười phút nữa lên núi”.Mấy người đó đưa mắt nhìn nhau, cô gái nói: “Đội trưởng, tôi là Chu Vũ. Sếp bảo chúng tôi phải đảm bảo an toàn cho anh”.