Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 519

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 521“Không thể nào, tôi có phát ra tiếng động đâu”, ông ta không tin.Ngô Bình: “Ông mở máy ghi âm ở một bên để đánh lạc hướng người khác đúng không?”Vương Quyết thở dài: “Thính lực của cậu tốt đấy, tôi phục”.Trong lúc nói chuyện, Ngô Bình đã tiến gần tới Vương Quyết, khi còn cách ông ta khoảng gần chục mét thì dừng lại nói: “Sao ông lại đến huyện Minh Dương và leo lên ngọn núi này?”Vương Quyết nở một nụ cười sâu xa: “Tôi đến làm nhiệm vụ”.“Nhiệm vụ gì?”, Ngô Bình hỏi.Vương Quyết nhìn anh đăm đăm: “Cậu sẽ biết nhanh thôi”.Dứt lời, người ông ta cứng đờ rồi ngã thẳng xuống.Nhóm Chu Vũ vội chạy lại kiểm tra thì phát hiện Vương Quyết đã chết, mắt ông ta trợn trừng, mặt vẫn có vẻ hung tợn.“Đội trưởng, Vương Quyết đã tự sát”, Chu Vũ quay lại báo cáo.Ngô Bình: “Kiểm tra ở quanh đây rồi tìm cái túi của ông ta”.Việc còn lại thì dễ hơn nhiều, đội cảnh sát chờ ở bên dươi đã lên hỗ trợ tìm kiếm cái túi đó.Gần nửa tiếng sau, một chiếc túi được làm từ nhiều chất liệu pha tạp đã được mang đến trước mặt Ngô Bình.Ngô Bình cầm lấy cái túi rồi mở ra thì thấy có một sợi lông màu đỏ ở bên trong, trông nó không giống tóc của con người. Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy phía trên sợi lông này có huyết khí nhàn nhạt.Nhóm Hà Tất Sĩ cũng đã đi lên, thấy Vương Quyết đã chết, họ thở phào một hơi.Nhưng lúc họ nhìn thấy vẻ mặt của Ngô Bình thì lại chột dạ, vì trông anh rất nghiêm nghị, sau đó nhìn chăm chú vào sợi lông trong tay.“Đội trưởng, có vấn đề gì không ạ?”, Chu Vũ hỏi.Ngô Bình: “Xuống dưới rồi nói”, anh đưa cái túi cho cấp dưới rồi im lặng xuống núi.Anh ngồi luôn vào ghế lái phụ trên xe của nhóm Chu Vũ, sau đó ngoái lại nói với họ: “Báo với cấp trên là chúng ta phát hiện mục tiêu cấp S ở đây”.Võ Thần Ti chia các mục tiêu thành nhiều cấp như C, B, A và S. Mỗi cấp có nhiều nhất là hai dấu cộng. Trong đó, cấp A là nguy hiểm nhất, vì dụ cảnh giới Võ Thần sẽ thuộc cấp này.Nhóm Chu Vũ ngơ ngác nhìn nhau rồi hỏi: “Đội trưởng, trên núi có gì vậy ạ?”Ngô Bình lấy sợi lông đó ra rồi nói: “Nếu tôi đoán không nhầm thì đây là lông của một con huyết li chưa trưởng thành”.

Chương 521

“Không thể nào, tôi có phát ra tiếng động đâu”, ông ta không tin.

Ngô Bình: “Ông mở máy ghi âm ở một bên để đánh lạc hướng người khác đúng không?”

Vương Quyết thở dài: “Thính lực của cậu tốt đấy, tôi phục”.

Trong lúc nói chuyện, Ngô Bình đã tiến gần tới Vương Quyết, khi còn cách ông ta khoảng gần chục mét thì dừng lại nói: “Sao ông lại đến huyện Minh Dương và leo lên ngọn núi này?”

Vương Quyết nở một nụ cười sâu xa: “Tôi đến làm nhiệm vụ”.

“Nhiệm vụ gì?”, Ngô Bình hỏi.

Vương Quyết nhìn anh đăm đăm: “Cậu sẽ biết nhanh thôi”.

Dứt lời, người ông ta cứng đờ rồi ngã thẳng xuống.

Nhóm Chu Vũ vội chạy lại kiểm tra thì phát hiện Vương Quyết đã chết, mắt ông ta trợn trừng, mặt vẫn có vẻ hung tợn.

“Đội trưởng, Vương Quyết đã tự sát”, Chu Vũ quay lại báo cáo.

Ngô Bình: “Kiểm tra ở quanh đây rồi tìm cái túi của ông ta”.

Việc còn lại thì dễ hơn nhiều, đội cảnh sát chờ ở bên dươi đã lên hỗ trợ tìm kiếm cái túi đó.

Gần nửa tiếng sau, một chiếc túi được làm từ nhiều chất liệu pha tạp đã được mang đến trước mặt Ngô Bình.

Ngô Bình cầm lấy cái túi rồi mở ra thì thấy có một sợi lông màu đỏ ở bên trong, trông nó không giống tóc của con người. Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy phía trên sợi lông này có huyết khí nhàn nhạt.

Nhóm Hà Tất Sĩ cũng đã đi lên, thấy Vương Quyết đã chết, họ thở phào một hơi.

Nhưng lúc họ nhìn thấy vẻ mặt của Ngô Bình thì lại chột dạ, vì trông anh rất nghiêm nghị, sau đó nhìn chăm chú vào sợi lông trong tay.

“Đội trưởng, có vấn đề gì không ạ?”, Chu Vũ hỏi.

Ngô Bình: “Xuống dưới rồi nói”, anh đưa cái túi cho cấp dưới rồi im lặng xuống núi.

Anh ngồi luôn vào ghế lái phụ trên xe của nhóm Chu Vũ, sau đó ngoái lại nói với họ: “Báo với cấp trên là chúng ta phát hiện mục tiêu cấp S ở đây”.

Võ Thần Ti chia các mục tiêu thành nhiều cấp như C, B, A và S. Mỗi cấp có nhiều nhất là hai dấu cộng. Trong đó, cấp A là nguy hiểm nhất, vì dụ cảnh giới Võ Thần sẽ thuộc cấp này.

Nhóm Chu Vũ ngơ ngác nhìn nhau rồi hỏi: “Đội trưởng, trên núi có gì vậy ạ?”

Ngô Bình lấy sợi lông đó ra rồi nói: “Nếu tôi đoán không nhầm thì đây là lông của một con huyết li chưa trưởng thành”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 521“Không thể nào, tôi có phát ra tiếng động đâu”, ông ta không tin.Ngô Bình: “Ông mở máy ghi âm ở một bên để đánh lạc hướng người khác đúng không?”Vương Quyết thở dài: “Thính lực của cậu tốt đấy, tôi phục”.Trong lúc nói chuyện, Ngô Bình đã tiến gần tới Vương Quyết, khi còn cách ông ta khoảng gần chục mét thì dừng lại nói: “Sao ông lại đến huyện Minh Dương và leo lên ngọn núi này?”Vương Quyết nở một nụ cười sâu xa: “Tôi đến làm nhiệm vụ”.“Nhiệm vụ gì?”, Ngô Bình hỏi.Vương Quyết nhìn anh đăm đăm: “Cậu sẽ biết nhanh thôi”.Dứt lời, người ông ta cứng đờ rồi ngã thẳng xuống.Nhóm Chu Vũ vội chạy lại kiểm tra thì phát hiện Vương Quyết đã chết, mắt ông ta trợn trừng, mặt vẫn có vẻ hung tợn.“Đội trưởng, Vương Quyết đã tự sát”, Chu Vũ quay lại báo cáo.Ngô Bình: “Kiểm tra ở quanh đây rồi tìm cái túi của ông ta”.Việc còn lại thì dễ hơn nhiều, đội cảnh sát chờ ở bên dươi đã lên hỗ trợ tìm kiếm cái túi đó.Gần nửa tiếng sau, một chiếc túi được làm từ nhiều chất liệu pha tạp đã được mang đến trước mặt Ngô Bình.Ngô Bình cầm lấy cái túi rồi mở ra thì thấy có một sợi lông màu đỏ ở bên trong, trông nó không giống tóc của con người. Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy phía trên sợi lông này có huyết khí nhàn nhạt.Nhóm Hà Tất Sĩ cũng đã đi lên, thấy Vương Quyết đã chết, họ thở phào một hơi.Nhưng lúc họ nhìn thấy vẻ mặt của Ngô Bình thì lại chột dạ, vì trông anh rất nghiêm nghị, sau đó nhìn chăm chú vào sợi lông trong tay.“Đội trưởng, có vấn đề gì không ạ?”, Chu Vũ hỏi.Ngô Bình: “Xuống dưới rồi nói”, anh đưa cái túi cho cấp dưới rồi im lặng xuống núi.Anh ngồi luôn vào ghế lái phụ trên xe của nhóm Chu Vũ, sau đó ngoái lại nói với họ: “Báo với cấp trên là chúng ta phát hiện mục tiêu cấp S ở đây”.Võ Thần Ti chia các mục tiêu thành nhiều cấp như C, B, A và S. Mỗi cấp có nhiều nhất là hai dấu cộng. Trong đó, cấp A là nguy hiểm nhất, vì dụ cảnh giới Võ Thần sẽ thuộc cấp này.Nhóm Chu Vũ ngơ ngác nhìn nhau rồi hỏi: “Đội trưởng, trên núi có gì vậy ạ?”Ngô Bình lấy sợi lông đó ra rồi nói: “Nếu tôi đoán không nhầm thì đây là lông của một con huyết li chưa trưởng thành”.

Chương 519