Tác giả:

“Đây rùi, đúng địa chỉ này rùi” Trúc nhìn căn nhà với cánh cổng xanh trước mặt mình đối chiếu với tờ giấy ghi địa chỉ. Trúc bấm chuông, vài phút sau có 1 người phụ nữ bước ra, trông bà khoảng ngoài 40, người hơi đậm, bà có khuôn mặt rất đẹp, và quí phái. -Cháu là… - Dạ, cháu chào cô, cháu là Trúc, con bố Khánh, hôm qua cháu gọi điện thoại cho cô đó, hôm nay cháu muốn đến xem nhà. Trúc lễ phép nói - Ah, cháu là con bố Khánh hả, lớn quá. Người phụ nữ cười để lộ chiếc răng khểnh . - Cháu vào nhà đi. Người phụ nữ nhẹ nhàng nói Trúc theo người phụ nữ vào nhà, bây giờ cô mới có dịp nhìn kĩ ngôi nhà, trước khi vào nhà cô đi qua 1 khoảng sân rộng, xung quanh sân trồng những khóm cây nho nhỏ, ở 1 góc của sân có trồng 1 cây khế khá to.Vào rồi Trúc mới thấy ngôi nhà này là ghép lại bởi 2 ngôi nhà. Trúc ngồi xuống ghế, người phụ nữ mỉm cười rót nước - Cô là Hòa, chủ ngôi nhà này, thực ra ngôi nhà này là của gia đình cô từ lâu , nhưng bây giờ cô đã chuyển nhà, cô lại ko muốn bán cái nhà này vì nó…

Chương 68: Chương 68

Lão Hàng Xóm Đáng GhétTác giả: xuxu_xinhTruyện Ngôn Tình“Đây rùi, đúng địa chỉ này rùi” Trúc nhìn căn nhà với cánh cổng xanh trước mặt mình đối chiếu với tờ giấy ghi địa chỉ. Trúc bấm chuông, vài phút sau có 1 người phụ nữ bước ra, trông bà khoảng ngoài 40, người hơi đậm, bà có khuôn mặt rất đẹp, và quí phái. -Cháu là… - Dạ, cháu chào cô, cháu là Trúc, con bố Khánh, hôm qua cháu gọi điện thoại cho cô đó, hôm nay cháu muốn đến xem nhà. Trúc lễ phép nói - Ah, cháu là con bố Khánh hả, lớn quá. Người phụ nữ cười để lộ chiếc răng khểnh . - Cháu vào nhà đi. Người phụ nữ nhẹ nhàng nói Trúc theo người phụ nữ vào nhà, bây giờ cô mới có dịp nhìn kĩ ngôi nhà, trước khi vào nhà cô đi qua 1 khoảng sân rộng, xung quanh sân trồng những khóm cây nho nhỏ, ở 1 góc của sân có trồng 1 cây khế khá to.Vào rồi Trúc mới thấy ngôi nhà này là ghép lại bởi 2 ngôi nhà. Trúc ngồi xuống ghế, người phụ nữ mỉm cười rót nước - Cô là Hòa, chủ ngôi nhà này, thực ra ngôi nhà này là của gia đình cô từ lâu , nhưng bây giờ cô đã chuyển nhà, cô lại ko muốn bán cái nhà này vì nó… Ngày hôm sau mọi trang báo đều có đăng tin việc Minh Hồng bị hủy hôn và việc Trúc là con dâu tương lai của tập đoàn Vương Hoàng. Nó vừa đến trường đã bị bao nhiêu phóng viên ồ ạt ra hỏi, nó sợ quá chạy tuốt vào trong trường, đám phóng viên kia bị bảo vệ chặn lại đành nhìn nó chạy vào trong một cách bất lực. Chưa kể đến đam học sinh trong trường nhìn thấy nó đều xì xào bàn tán. Người thì tỏ ra ngưỡng mộ, người tỏ ra ganh tỵ cho rằng nó vào nhà Hoàng là vì tiền, người thì tiếc nuối (rõ ràng là mấy nhóc con trai thôi chứ ai). Nó chạy một mạch vào phía lớp nó. Ở đó đã có Long đứng đợi, thấy nó Long lao tới cầm tay lôi tuột nó đi- Ơ, Long kéo Trúc đi đâu đó, vào tiết rồi kìa- Nghỉ một bữa đi – Long lạnh lùng và kéo nó đi………………………………………… ………………………………Minh Hồng đã tỉnh dậy trong bệnh viện, nó thấy mẹ đang nằm gục đầu bên cạnh nó, bà vẫn mặc nguyên bộ quần áo từ hôm qua, trông bà có vẻ mệt mỏi lắm. Nó cựa quậy, mẹ Minh Hồng tỉnh dậy mừng quýnh lên- Con tỉnh rồi sao, mẹ lo quá!- Con không sao? Bố đâu hả mẹ - Minh Hồng mệt mỏi trả lời- Bố đang phải giải quyết chuyện công ty, ông Trần rút hết vốn và cổ phần ra khỏi công ty ta rồi, mọi việc đang rắc rối lắm – bà ta sụt sịt- Mẹ bình tĩnh, còn nước còn tát mà…- Minh Hồng an ủi mẹ mặc dù trong lòng nó cũng rối bời- Con ăn gì nhé, để mẹ ra ngoài mua- VângBà Nguyễn tất tả đi ra, nó còn lại một mình trong phòng, nó vẫn chưa hết sốc, nó ngồi thừ ra, nước mắt rơi lã chã, nó chợt thấy tờ báo ở trên bàn, nó với tay ra đọc. Nó sửng sốt…tất cả chuyện này là sao..trong khi nó phải chịu bao đau khổ thì con Trúc đáng ghét này lại chuẩn bị làm con dâu của tập đoàn Vương Hoàng sao…Không thể thế đc…tất cả những gì nó phải chịu bây giờ đều từ con nhỏ đó mà ra hết. Nó ko cam lòng….Minh Hồng uất ức xé tan tờ báo…Nó với nhìn quanh tìm điện thoại- - Đầu dây bên kia trả lời- Minh Hồng đây, còn nhớ chứ?- - Bên kia cười nham nhở- Tôi cần anh làm 1 vụ này, tôi sẽ trả tiền công xứng đáng-- Thực ra vụ này anh cũng muốn đấy, anh có muốn trả thù ko? Kẻ mà đã hại anh phải nghỉ học, gia đình phải bán xới ra ngoài này đó-- Chẳng lẽ anh quên mối thù của anh với con bé Trúc hả?- - người bên kia nghiến răng ken két- Ha ha ha, vậy thì tốt lắm, tôi có kế hoạch này cho anh nè – Minh Hồng cười phá lên-- Thế này nhé….sau đó anh sẽ….và…….. – Minh Hồng nói 1 lèo-- Đồ hèn, sao mà nó biết đc… anh có làm ko, anh yên tâm thế lực gia đình tôi thế nào chắc anh cũng biết, vả lại tội vạ đâu tôi chịu, anh làm đi…sau việc này tôi sẽ trả anh một khoản kha khá đó.--Ok, có gì tôi sẽ nt lại cho anhCon nhóc cúp máy, có cười…nó khóc…nó gào lên…nó chẳng còn gì để mất nữa…đằng nào cũng thế…nó phải cho kẻ nó ghét nhất trên đời phải lãnh hậu quả!!!

Ngày hôm sau mọi trang báo đều có đăng tin việc Minh Hồng bị hủy hôn và việc Trúc là con dâu tương lai của tập đoàn Vương Hoàng. Nó vừa đến trường đã bị bao nhiêu phóng viên ồ ạt ra hỏi, nó sợ quá chạy tuốt vào trong trường, đám phóng viên kia bị bảo vệ chặn lại đành nhìn nó chạy vào trong một cách bất lực. Chưa kể đến đam học sinh trong trường nhìn thấy nó đều xì xào bàn tán. Người thì tỏ ra ngưỡng mộ, người tỏ ra ganh tỵ cho rằng nó vào nhà Hoàng là vì tiền, người thì tiếc nuối (rõ ràng là mấy nhóc con trai thôi chứ ai). Nó chạy một mạch vào phía lớp nó. Ở đó đã có Long đứng đợi, thấy nó Long lao tới cầm tay lôi tuột nó đi

- Ơ, Long kéo Trúc đi đâu đó, vào tiết rồi kìa

- Nghỉ một bữa đi – Long lạnh lùng và kéo nó đi

………………………………………… ………………………………

Minh Hồng đã tỉnh dậy trong bệnh viện, nó thấy mẹ đang nằm gục đầu bên cạnh nó, bà vẫn mặc nguyên bộ quần áo từ hôm qua, trông bà có vẻ mệt mỏi lắm. Nó cựa quậy, mẹ Minh Hồng tỉnh dậy mừng quýnh lên

- Con tỉnh rồi sao, mẹ lo quá!

- Con không sao? Bố đâu hả mẹ - Minh Hồng mệt mỏi trả lời

- Bố đang phải giải quyết chuyện công ty, ông Trần rút hết vốn và cổ phần ra khỏi công ty ta rồi, mọi việc đang rắc rối lắm – bà ta sụt sịt

- Mẹ bình tĩnh, còn nước còn tát mà…- Minh Hồng an ủi mẹ mặc dù trong lòng nó cũng rối bời

- Con ăn gì nhé, để mẹ ra ngoài mua

- Vâng

Bà Nguyễn tất tả đi ra, nó còn lại một mình trong phòng, nó vẫn chưa hết sốc, nó ngồi thừ ra, nước mắt rơi lã chã, nó chợt thấy tờ báo ở trên bàn, nó với tay ra đọc. Nó sửng sốt…tất cả chuyện này là sao..trong khi nó phải chịu bao đau khổ thì con Trúc đáng ghét này lại chuẩn bị làm con dâu của tập đoàn Vương Hoàng sao…Không thể thế đc…tất cả những gì nó phải chịu bây giờ đều từ con nhỏ đó mà ra hết. Nó ko cam lòng….Minh Hồng uất ức xé tan tờ báo…Nó với nhìn quanh tìm điện thoại

- - Đầu dây bên kia trả lời

- Minh Hồng đây, còn nhớ chứ?

- - Bên kia cười nham nhở

- Tôi cần anh làm 1 vụ này, tôi sẽ trả tiền công xứng đáng

-

- Thực ra vụ này anh cũng muốn đấy, anh có muốn trả thù ko? Kẻ mà đã hại anh phải nghỉ học, gia đình phải bán xới ra ngoài này đó

-

- Chẳng lẽ anh quên mối thù của anh với con bé Trúc hả?

- - người bên kia nghiến răng ken két

- Ha ha ha, vậy thì tốt lắm, tôi có kế hoạch này cho anh nè – Minh Hồng cười phá lên

-

- Thế này nhé….sau đó anh sẽ….và…….. – Minh Hồng nói 1 lèo

-

- Đồ hèn, sao mà nó biết đc… anh có làm ko, anh yên tâm thế lực gia đình tôi thế nào chắc anh cũng biết, vả lại tội vạ đâu tôi chịu, anh làm đi…sau việc này tôi sẽ trả anh một khoản kha khá đó.

-

-Ok, có gì tôi sẽ nt lại cho anh

Con nhóc cúp máy, có cười…nó khóc…nó gào lên…nó chẳng còn gì để mất nữa…đằng nào cũng thế…nó phải cho kẻ nó ghét nhất trên đời phải lãnh hậu quả!!!

Lão Hàng Xóm Đáng GhétTác giả: xuxu_xinhTruyện Ngôn Tình“Đây rùi, đúng địa chỉ này rùi” Trúc nhìn căn nhà với cánh cổng xanh trước mặt mình đối chiếu với tờ giấy ghi địa chỉ. Trúc bấm chuông, vài phút sau có 1 người phụ nữ bước ra, trông bà khoảng ngoài 40, người hơi đậm, bà có khuôn mặt rất đẹp, và quí phái. -Cháu là… - Dạ, cháu chào cô, cháu là Trúc, con bố Khánh, hôm qua cháu gọi điện thoại cho cô đó, hôm nay cháu muốn đến xem nhà. Trúc lễ phép nói - Ah, cháu là con bố Khánh hả, lớn quá. Người phụ nữ cười để lộ chiếc răng khểnh . - Cháu vào nhà đi. Người phụ nữ nhẹ nhàng nói Trúc theo người phụ nữ vào nhà, bây giờ cô mới có dịp nhìn kĩ ngôi nhà, trước khi vào nhà cô đi qua 1 khoảng sân rộng, xung quanh sân trồng những khóm cây nho nhỏ, ở 1 góc của sân có trồng 1 cây khế khá to.Vào rồi Trúc mới thấy ngôi nhà này là ghép lại bởi 2 ngôi nhà. Trúc ngồi xuống ghế, người phụ nữ mỉm cười rót nước - Cô là Hòa, chủ ngôi nhà này, thực ra ngôi nhà này là của gia đình cô từ lâu , nhưng bây giờ cô đã chuyển nhà, cô lại ko muốn bán cái nhà này vì nó… Ngày hôm sau mọi trang báo đều có đăng tin việc Minh Hồng bị hủy hôn và việc Trúc là con dâu tương lai của tập đoàn Vương Hoàng. Nó vừa đến trường đã bị bao nhiêu phóng viên ồ ạt ra hỏi, nó sợ quá chạy tuốt vào trong trường, đám phóng viên kia bị bảo vệ chặn lại đành nhìn nó chạy vào trong một cách bất lực. Chưa kể đến đam học sinh trong trường nhìn thấy nó đều xì xào bàn tán. Người thì tỏ ra ngưỡng mộ, người tỏ ra ganh tỵ cho rằng nó vào nhà Hoàng là vì tiền, người thì tiếc nuối (rõ ràng là mấy nhóc con trai thôi chứ ai). Nó chạy một mạch vào phía lớp nó. Ở đó đã có Long đứng đợi, thấy nó Long lao tới cầm tay lôi tuột nó đi- Ơ, Long kéo Trúc đi đâu đó, vào tiết rồi kìa- Nghỉ một bữa đi – Long lạnh lùng và kéo nó đi………………………………………… ………………………………Minh Hồng đã tỉnh dậy trong bệnh viện, nó thấy mẹ đang nằm gục đầu bên cạnh nó, bà vẫn mặc nguyên bộ quần áo từ hôm qua, trông bà có vẻ mệt mỏi lắm. Nó cựa quậy, mẹ Minh Hồng tỉnh dậy mừng quýnh lên- Con tỉnh rồi sao, mẹ lo quá!- Con không sao? Bố đâu hả mẹ - Minh Hồng mệt mỏi trả lời- Bố đang phải giải quyết chuyện công ty, ông Trần rút hết vốn và cổ phần ra khỏi công ty ta rồi, mọi việc đang rắc rối lắm – bà ta sụt sịt- Mẹ bình tĩnh, còn nước còn tát mà…- Minh Hồng an ủi mẹ mặc dù trong lòng nó cũng rối bời- Con ăn gì nhé, để mẹ ra ngoài mua- VângBà Nguyễn tất tả đi ra, nó còn lại một mình trong phòng, nó vẫn chưa hết sốc, nó ngồi thừ ra, nước mắt rơi lã chã, nó chợt thấy tờ báo ở trên bàn, nó với tay ra đọc. Nó sửng sốt…tất cả chuyện này là sao..trong khi nó phải chịu bao đau khổ thì con Trúc đáng ghét này lại chuẩn bị làm con dâu của tập đoàn Vương Hoàng sao…Không thể thế đc…tất cả những gì nó phải chịu bây giờ đều từ con nhỏ đó mà ra hết. Nó ko cam lòng….Minh Hồng uất ức xé tan tờ báo…Nó với nhìn quanh tìm điện thoại- - Đầu dây bên kia trả lời- Minh Hồng đây, còn nhớ chứ?- - Bên kia cười nham nhở- Tôi cần anh làm 1 vụ này, tôi sẽ trả tiền công xứng đáng-- Thực ra vụ này anh cũng muốn đấy, anh có muốn trả thù ko? Kẻ mà đã hại anh phải nghỉ học, gia đình phải bán xới ra ngoài này đó-- Chẳng lẽ anh quên mối thù của anh với con bé Trúc hả?- - người bên kia nghiến răng ken két- Ha ha ha, vậy thì tốt lắm, tôi có kế hoạch này cho anh nè – Minh Hồng cười phá lên-- Thế này nhé….sau đó anh sẽ….và…….. – Minh Hồng nói 1 lèo-- Đồ hèn, sao mà nó biết đc… anh có làm ko, anh yên tâm thế lực gia đình tôi thế nào chắc anh cũng biết, vả lại tội vạ đâu tôi chịu, anh làm đi…sau việc này tôi sẽ trả anh một khoản kha khá đó.--Ok, có gì tôi sẽ nt lại cho anhCon nhóc cúp máy, có cười…nó khóc…nó gào lên…nó chẳng còn gì để mất nữa…đằng nào cũng thế…nó phải cho kẻ nó ghét nhất trên đời phải lãnh hậu quả!!!

Chương 68: Chương 68