- Bé ơi! Chờ tớ với! Một giọng nói vô cùng nhí nhảnh vang lên khiến ai cũng chú ý. Họ hướng ánh mắt tò mò của mình đến chỗ có một dáng người mảnh, mang mái tóc màu xanh của nước biển được buộc hai bên rất dễ thương. Đôi mắt trong veo tựa như nền trời mùa thu. Cô đang lon ton chạy đến chỗ một “bé gái” tóc đỏ rực, đôi mắt to tròn đang tóe lửa. Mái tóc đỏ được buộc cao hơi lệnh sang một bên. Bé tóc đỏ lên tiếng trách móc: - Đây là nơi công cộng sao cậu lại nên tiếng gọi tớ là BÉ hả Song Ngư? Tớ 1m70 mà bị 1m58 như cậu gọi là BÉ sao? Hóa ra cô bé có mái tóc buộc hai bên dễ thương kia là Song Ngư. Song Ngư cười rồi dõng dạc tuyên hệ: - Tớ là Song Ngư đáng yêu ngay từ cái tên rồi đến từng cen-ti-mét. Còn hơn Sư Tử 1m7 mà gán mác “Hà Đông”. Mà đã thế Sư Tử còn thích chơi với mèo con! - Grrrr! Cậu muốn chết hả Song Ngư? Sư Tử gào ầm lên *thật đáng sợ*, cô rượt đuổi theo cái bóng của Song Ngư. Lúc này, tại một quán Café gần đó có một ánh mắt đang chăm chú theo dõi bóng hình đáng yêu của Song…
Chương 71: Chương 74
Cuộc Sống 12 Chòm SaoTác giả: Bút Chì- Bé ơi! Chờ tớ với! Một giọng nói vô cùng nhí nhảnh vang lên khiến ai cũng chú ý. Họ hướng ánh mắt tò mò của mình đến chỗ có một dáng người mảnh, mang mái tóc màu xanh của nước biển được buộc hai bên rất dễ thương. Đôi mắt trong veo tựa như nền trời mùa thu. Cô đang lon ton chạy đến chỗ một “bé gái” tóc đỏ rực, đôi mắt to tròn đang tóe lửa. Mái tóc đỏ được buộc cao hơi lệnh sang một bên. Bé tóc đỏ lên tiếng trách móc: - Đây là nơi công cộng sao cậu lại nên tiếng gọi tớ là BÉ hả Song Ngư? Tớ 1m70 mà bị 1m58 như cậu gọi là BÉ sao? Hóa ra cô bé có mái tóc buộc hai bên dễ thương kia là Song Ngư. Song Ngư cười rồi dõng dạc tuyên hệ: - Tớ là Song Ngư đáng yêu ngay từ cái tên rồi đến từng cen-ti-mét. Còn hơn Sư Tử 1m7 mà gán mác “Hà Đông”. Mà đã thế Sư Tử còn thích chơi với mèo con! - Grrrr! Cậu muốn chết hả Song Ngư? Sư Tử gào ầm lên *thật đáng sợ*, cô rượt đuổi theo cái bóng của Song Ngư. Lúc này, tại một quán Café gần đó có một ánh mắt đang chăm chú theo dõi bóng hình đáng yêu của Song… Sư Tử chạy lại thật gần Cự Giải, cô ôm anh từ đằng sau. Chợt nhật ra hành động của mình là rất ngốc nhưng cô vẫn không muốn buông ra. Cứ ôm chặt như vậy cho đến khi Cự Giải lên tiếng:- Cậu làm gì vậy? Sắp về đến nơi cậu muốn có không gian riêng à?- Xin cậu… đừng có lạnh lùng với tớ như vậy!Cự Giải im lặng nhìn bàn tay cô. Cái ôm này có đủ để giữ anh lại không? Trái tim anh đã quá đủ tổn thương rồi… Và trái tim của cô cũng vậy. Liệu cô có thể giữ anh lại?Cự Giải tỏ ra khó xử trong tình huống này. Anh không biết phải làm thế nào… Đành đứng im để cô ôm lấy anh.Sư Tử đành nói:- Có lẽ… tớ đã nhầm! Tớ và cậu đều cần một không gian riêng… Chúng ta cần phải suy nghĩ xem chúng ta thật sự cần ai!- Tình yêu vốn không phải thứ dễ dàng – Cự Giải nắm chặt lấy bàn tay của Sư Tử… anh gỡ ra – Một là để thời gian trả lời, hai là để thời gian giúp ta quên!Sư Tử cũng chợt hiểu câu nói của Cự Giải. Cô bỗng ước mình không hiểu câu nói ấy. Cô khẽ nói:- Ừ…! Tớ sẽ qua bên Mỹ một thời gian… Đến khi trở về, tớ sẽ cho cậu biết tớ chọn phương án một hay hai!Cự Giải chợt cười, anh đang hy vọng thì phải…? Mặc dù điều đó là điều quá mong manh. Anh quay lại ôm siết lấy Sư Tử rồi lại buông ra:- Cái ôm đó là cái ôm kết thúc! Chúng ta tạm dừng lại ở đây! Tớ chỉ mong là tạm dừng… Nhưng tớ vẫn cần câu trả lời của cậu!Nói rồi cả hai đều im lặng cất bước ra về. Họ không nói gì cả, chỉ cùng bước đi, cùng một đích đến nhưng hai trái tim của họ lại xa nhau quá.
Sư Tử chạy lại thật gần Cự Giải, cô ôm anh từ đằng sau. Chợt nhật ra hành động của mình là rất ngốc nhưng cô vẫn không muốn buông ra. Cứ ôm chặt như vậy cho đến khi Cự Giải lên tiếng:
- Cậu làm gì vậy? Sắp về đến nơi cậu muốn có không gian riêng à?
- Xin cậu… đừng có lạnh lùng với tớ như vậy!
Cự Giải im lặng nhìn bàn tay cô. Cái ôm này có đủ để giữ anh lại không? Trái tim anh đã quá đủ tổn thương rồi… Và trái tim của cô cũng vậy. Liệu cô có thể giữ anh lại?
Cự Giải tỏ ra khó xử trong tình huống này. Anh không biết phải làm thế nào… Đành đứng im để cô ôm lấy anh.
Sư Tử đành nói:
- Có lẽ… tớ đã nhầm! Tớ và cậu đều cần một không gian riêng… Chúng ta cần phải suy nghĩ xem chúng ta thật sự cần ai!
- Tình yêu vốn không phải thứ dễ dàng – Cự Giải nắm chặt lấy bàn tay của Sư Tử… anh gỡ ra – Một là để thời gian trả lời, hai là để thời gian giúp ta quên!
Sư Tử cũng chợt hiểu câu nói của Cự Giải. Cô bỗng ước mình không hiểu câu nói ấy. Cô khẽ nói:
- Ừ…! Tớ sẽ qua bên Mỹ một thời gian… Đến khi trở về, tớ sẽ cho cậu biết tớ chọn phương án một hay hai!
Cự Giải chợt cười, anh đang hy vọng thì phải…? Mặc dù điều đó là điều quá mong manh. Anh quay lại ôm siết lấy Sư Tử rồi lại buông ra:
- Cái ôm đó là cái ôm kết thúc! Chúng ta tạm dừng lại ở đây! Tớ chỉ mong là tạm dừng… Nhưng tớ vẫn cần câu trả lời của cậu!
Nói rồi cả hai đều im lặng cất bước ra về. Họ không nói gì cả, chỉ cùng bước đi, cùng một đích đến nhưng hai trái tim của họ lại xa nhau quá.
Cuộc Sống 12 Chòm SaoTác giả: Bút Chì- Bé ơi! Chờ tớ với! Một giọng nói vô cùng nhí nhảnh vang lên khiến ai cũng chú ý. Họ hướng ánh mắt tò mò của mình đến chỗ có một dáng người mảnh, mang mái tóc màu xanh của nước biển được buộc hai bên rất dễ thương. Đôi mắt trong veo tựa như nền trời mùa thu. Cô đang lon ton chạy đến chỗ một “bé gái” tóc đỏ rực, đôi mắt to tròn đang tóe lửa. Mái tóc đỏ được buộc cao hơi lệnh sang một bên. Bé tóc đỏ lên tiếng trách móc: - Đây là nơi công cộng sao cậu lại nên tiếng gọi tớ là BÉ hả Song Ngư? Tớ 1m70 mà bị 1m58 như cậu gọi là BÉ sao? Hóa ra cô bé có mái tóc buộc hai bên dễ thương kia là Song Ngư. Song Ngư cười rồi dõng dạc tuyên hệ: - Tớ là Song Ngư đáng yêu ngay từ cái tên rồi đến từng cen-ti-mét. Còn hơn Sư Tử 1m7 mà gán mác “Hà Đông”. Mà đã thế Sư Tử còn thích chơi với mèo con! - Grrrr! Cậu muốn chết hả Song Ngư? Sư Tử gào ầm lên *thật đáng sợ*, cô rượt đuổi theo cái bóng của Song Ngư. Lúc này, tại một quán Café gần đó có một ánh mắt đang chăm chú theo dõi bóng hình đáng yêu của Song… Sư Tử chạy lại thật gần Cự Giải, cô ôm anh từ đằng sau. Chợt nhật ra hành động của mình là rất ngốc nhưng cô vẫn không muốn buông ra. Cứ ôm chặt như vậy cho đến khi Cự Giải lên tiếng:- Cậu làm gì vậy? Sắp về đến nơi cậu muốn có không gian riêng à?- Xin cậu… đừng có lạnh lùng với tớ như vậy!Cự Giải im lặng nhìn bàn tay cô. Cái ôm này có đủ để giữ anh lại không? Trái tim anh đã quá đủ tổn thương rồi… Và trái tim của cô cũng vậy. Liệu cô có thể giữ anh lại?Cự Giải tỏ ra khó xử trong tình huống này. Anh không biết phải làm thế nào… Đành đứng im để cô ôm lấy anh.Sư Tử đành nói:- Có lẽ… tớ đã nhầm! Tớ và cậu đều cần một không gian riêng… Chúng ta cần phải suy nghĩ xem chúng ta thật sự cần ai!- Tình yêu vốn không phải thứ dễ dàng – Cự Giải nắm chặt lấy bàn tay của Sư Tử… anh gỡ ra – Một là để thời gian trả lời, hai là để thời gian giúp ta quên!Sư Tử cũng chợt hiểu câu nói của Cự Giải. Cô bỗng ước mình không hiểu câu nói ấy. Cô khẽ nói:- Ừ…! Tớ sẽ qua bên Mỹ một thời gian… Đến khi trở về, tớ sẽ cho cậu biết tớ chọn phương án một hay hai!Cự Giải chợt cười, anh đang hy vọng thì phải…? Mặc dù điều đó là điều quá mong manh. Anh quay lại ôm siết lấy Sư Tử rồi lại buông ra:- Cái ôm đó là cái ôm kết thúc! Chúng ta tạm dừng lại ở đây! Tớ chỉ mong là tạm dừng… Nhưng tớ vẫn cần câu trả lời của cậu!Nói rồi cả hai đều im lặng cất bước ra về. Họ không nói gì cả, chỉ cùng bước đi, cùng một đích đến nhưng hai trái tim của họ lại xa nhau quá.