Tác giả:

- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ…

Chương 15: 15: Đề Nghị Ăn Chung

Viên Kim Cương Của Từ TổngTác giả: XaozuyenTruyện Ngôn Tình- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ… Cẩn thận băng bó chân cho Thư Viễn dưới ánh mắt quan sát đầy chặt chẽ của mọi người, Vũ Ôn dần trở nên căng thẳng và đổ mồ hôi.- Mọi người có thể đừng nhìn tôi chằm chằm như vậy được không?Vũ Ôn như độc thoại một mình khi những ánh mắt kia vẫn dán chặt lên người anh không di chuyển.Một lúc sau khi đã băng bó chân cho cô xong, anh ôm bụng gục xuống chân Han.- Anh đói! Có gì cho anh ăn không vậy?Han nhếch cặp lông mày thanh tú lên nhìn vào Vũ Ôn với ánh mắt đầy khinh thường.- Có đồ ăn đấy, ngon lắm, nhưng thiếu gia lại kêu bọn em bỏ đi!Biết Từ Dịch Phong là một người hoang phí, Vũ Ôn kiên quyết muốn Han mang đồ ăn ra.- Cậu ta có bao giờ bỏ thức ăn hỏng đâu mà toàn sơn hào hải vị mà lại vứt đi, mang ra cho anh ăn với!!!!- Aaaa, tôi tụt huyết áp rồi, nhanh lên.Vũ Ôn lại ngồi trên chiếc ghế và than thở một mình, có vẻ ai cũng quen với tính cách của anh rồi nên chỉ cười rồi chẳng quan tâm.- Đây ạ!Han kéo chiếc bàn đẩy đựng thức ăn mà Thư Viễn nấu ra trước mặt Vũ Ôn rồi để đấy.Cơn đói làm anh cảm thấy vạ vật và ăn ngay một miếng gà nướng bơ.Đồng tử của anh mở to ra, nó thể hiện người đó đang thích một thứ gì đó và Vũ Ôn thì đang như vậy.- Trời ơi ngon ghê, nhưng không phải do em nấu, vậy thì ai nấu cơ chứ?Kia nhanh chóng giới thiệu rồi đưa tay về phía Thư Viễn với vẻ mặt tự hào.- Là thiếu phu nhân của chúng em nấu đấy ạ! Anh thấy ngon đúng không?- Ưhm ưhm, thực sự rất ngon đấy.....!Vũ Ôn cũng ăn mà không thèm để ý xung quanh, lúc này Thư Viễn đã bám vào ghế để đứng lên.- Thiếu phu nhân, để chị đỡ em.- A, cảm ơn chị ạ, không cần đâu ạ, chắc anh ấy rất mệt rồi, chị hãy mặc kệ em.Thư Viễn bắt đầu cúi xuống dọn dẹp những mảnh đĩa vỡ rơi trên sàn.- Aa, thiếu phu nhân ơi, không được đâu, để chị làm cho.Kia vội vàng can ngăn Thư Viễn và cũng nhặt các mảnh vỡ cùng.- Phải đấy, thiếu phu nhân nên đi nghỉ đi, việc này cứ để mấy đứa chúng nó làm là được rồi.Quản gia Uân chạy lại đỡ Thư Viễn đứng lên.Các người làm khác cũng bắt đầu nhanh chóng dọn dẹp.Cảm thấy khá ngại trước tình huống này nhưng cũng thấy rất vui vì mình có người giúp đỡ, Thư Viễn nở nụ cười thật tươi nhìn mọi người.- Dạ, nếu không phiền, các chị có thể giúp em được không ạ?- Trời ơi, được chứ!- Tất nhiên rồi!- Thiếu phu nhân vẫn nên đi nghỉ cho đỡ mệt đấy ạ!Vẫn vô cùng bất ngờ trước sự thân thiện của cô, ai nấy đều vui mừng như đại gia đình của họ có thêm một thành viên mới, em út trong nhà, người cần được quan tâm và kính trọng.Trước nay hầu hạ Tâm Khắc khiến người làm stress vô cùng, thậm chí đã có người từng xin nghỉ việc, trong suy nghĩ của họ trước khi Thư Viễn tới thì cô cũng là một người vô cùng chảnh và vô dụng.Một nữ người hầu đánh bạo lên tiếng.- Thưa thiếu phu nhân, em có thể ăn cơm chung với các chị được không?Trước ánh mắt mong chờ của bao người, Thư Viễn vui vẻ và cúi người cảm ơn.- Em rất vui khi được dùng bữa cùng mọi người ạ!Cạch!- Chết! Thiếu gia về rồi!.

Cẩn thận băng bó chân cho Thư Viễn dưới ánh mắt quan sát đầy chặt chẽ của mọi người, Vũ Ôn dần trở nên căng thẳng và đổ mồ hôi.

- Mọi người có thể đừng nhìn tôi chằm chằm như vậy được không?

Vũ Ôn như độc thoại một mình khi những ánh mắt kia vẫn dán chặt lên người anh không di chuyển.

Một lúc sau khi đã băng bó chân cho cô xong, anh ôm bụng gục xuống chân Han.

- Anh đói! Có gì cho anh ăn không vậy?

Han nhếch cặp lông mày thanh tú lên nhìn vào Vũ Ôn với ánh mắt đầy khinh thường.

- Có đồ ăn đấy, ngon lắm, nhưng thiếu gia lại kêu bọn em bỏ đi!

Biết Từ Dịch Phong là một người hoang phí, Vũ Ôn kiên quyết muốn Han mang đồ ăn ra.

- Cậu ta có bao giờ bỏ thức ăn hỏng đâu mà toàn sơn hào hải vị mà lại vứt đi, mang ra cho anh ăn với!!!!

- Aaaa, tôi tụt huyết áp rồi, nhanh lên.

Vũ Ôn lại ngồi trên chiếc ghế và than thở một mình, có vẻ ai cũng quen với tính cách của anh rồi nên chỉ cười rồi chẳng quan tâm.

- Đây ạ!

Han kéo chiếc bàn đẩy đựng thức ăn mà Thư Viễn nấu ra trước mặt Vũ Ôn rồi để đấy.

Cơn đói làm anh cảm thấy vạ vật và ăn ngay một miếng gà nướng bơ.

Đồng tử của anh mở to ra, nó thể hiện người đó đang thích một thứ gì đó và Vũ Ôn thì đang như vậy.

- Trời ơi ngon ghê, nhưng không phải do em nấu, vậy thì ai nấu cơ chứ?

Kia nhanh chóng giới thiệu rồi đưa tay về phía Thư Viễn với vẻ mặt tự hào.

- Là thiếu phu nhân của chúng em nấu đấy ạ! Anh thấy ngon đúng không?

- Ưhm ưhm, thực sự rất ngon đấy.....!

Vũ Ôn cũng ăn mà không thèm để ý xung quanh, lúc này Thư Viễn đã bám vào ghế để đứng lên.

- Thiếu phu nhân, để chị đỡ em.

- A, cảm ơn chị ạ, không cần đâu ạ, chắc anh ấy rất mệt rồi, chị hãy mặc kệ em.

Thư Viễn bắt đầu cúi xuống dọn dẹp những mảnh đĩa vỡ rơi trên sàn.

- Aa, thiếu phu nhân ơi, không được đâu, để chị làm cho.

Kia vội vàng can ngăn Thư Viễn và cũng nhặt các mảnh vỡ cùng.

- Phải đấy, thiếu phu nhân nên đi nghỉ đi, việc này cứ để mấy đứa chúng nó làm là được rồi.

Quản gia Uân chạy lại đỡ Thư Viễn đứng lên.

Các người làm khác cũng bắt đầu nhanh chóng dọn dẹp.

Cảm thấy khá ngại trước tình huống này nhưng cũng thấy rất vui vì mình có người giúp đỡ, Thư Viễn nở nụ cười thật tươi nhìn mọi người.

- Dạ, nếu không phiền, các chị có thể giúp em được không ạ?

- Trời ơi, được chứ!

- Tất nhiên rồi!

- Thiếu phu nhân vẫn nên đi nghỉ cho đỡ mệt đấy ạ!

Vẫn vô cùng bất ngờ trước sự thân thiện của cô, ai nấy đều vui mừng như đại gia đình của họ có thêm một thành viên mới, em út trong nhà, người cần được quan tâm và kính trọng.

Trước nay hầu hạ Tâm Khắc khiến người làm stress vô cùng, thậm chí đã có người từng xin nghỉ việc, trong suy nghĩ của họ trước khi Thư Viễn tới thì cô cũng là một người vô cùng chảnh và vô dụng.

Một nữ người hầu đánh bạo lên tiếng.

- Thưa thiếu phu nhân, em có thể ăn cơm chung với các chị được không?

Trước ánh mắt mong chờ của bao người, Thư Viễn vui vẻ và cúi người cảm ơn.

- Em rất vui khi được dùng bữa cùng mọi người ạ!

Cạch!

- Chết! Thiếu gia về rồi!.

Viên Kim Cương Của Từ TổngTác giả: XaozuyenTruyện Ngôn Tình- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ… Cẩn thận băng bó chân cho Thư Viễn dưới ánh mắt quan sát đầy chặt chẽ của mọi người, Vũ Ôn dần trở nên căng thẳng và đổ mồ hôi.- Mọi người có thể đừng nhìn tôi chằm chằm như vậy được không?Vũ Ôn như độc thoại một mình khi những ánh mắt kia vẫn dán chặt lên người anh không di chuyển.Một lúc sau khi đã băng bó chân cho cô xong, anh ôm bụng gục xuống chân Han.- Anh đói! Có gì cho anh ăn không vậy?Han nhếch cặp lông mày thanh tú lên nhìn vào Vũ Ôn với ánh mắt đầy khinh thường.- Có đồ ăn đấy, ngon lắm, nhưng thiếu gia lại kêu bọn em bỏ đi!Biết Từ Dịch Phong là một người hoang phí, Vũ Ôn kiên quyết muốn Han mang đồ ăn ra.- Cậu ta có bao giờ bỏ thức ăn hỏng đâu mà toàn sơn hào hải vị mà lại vứt đi, mang ra cho anh ăn với!!!!- Aaaa, tôi tụt huyết áp rồi, nhanh lên.Vũ Ôn lại ngồi trên chiếc ghế và than thở một mình, có vẻ ai cũng quen với tính cách của anh rồi nên chỉ cười rồi chẳng quan tâm.- Đây ạ!Han kéo chiếc bàn đẩy đựng thức ăn mà Thư Viễn nấu ra trước mặt Vũ Ôn rồi để đấy.Cơn đói làm anh cảm thấy vạ vật và ăn ngay một miếng gà nướng bơ.Đồng tử của anh mở to ra, nó thể hiện người đó đang thích một thứ gì đó và Vũ Ôn thì đang như vậy.- Trời ơi ngon ghê, nhưng không phải do em nấu, vậy thì ai nấu cơ chứ?Kia nhanh chóng giới thiệu rồi đưa tay về phía Thư Viễn với vẻ mặt tự hào.- Là thiếu phu nhân của chúng em nấu đấy ạ! Anh thấy ngon đúng không?- Ưhm ưhm, thực sự rất ngon đấy.....!Vũ Ôn cũng ăn mà không thèm để ý xung quanh, lúc này Thư Viễn đã bám vào ghế để đứng lên.- Thiếu phu nhân, để chị đỡ em.- A, cảm ơn chị ạ, không cần đâu ạ, chắc anh ấy rất mệt rồi, chị hãy mặc kệ em.Thư Viễn bắt đầu cúi xuống dọn dẹp những mảnh đĩa vỡ rơi trên sàn.- Aa, thiếu phu nhân ơi, không được đâu, để chị làm cho.Kia vội vàng can ngăn Thư Viễn và cũng nhặt các mảnh vỡ cùng.- Phải đấy, thiếu phu nhân nên đi nghỉ đi, việc này cứ để mấy đứa chúng nó làm là được rồi.Quản gia Uân chạy lại đỡ Thư Viễn đứng lên.Các người làm khác cũng bắt đầu nhanh chóng dọn dẹp.Cảm thấy khá ngại trước tình huống này nhưng cũng thấy rất vui vì mình có người giúp đỡ, Thư Viễn nở nụ cười thật tươi nhìn mọi người.- Dạ, nếu không phiền, các chị có thể giúp em được không ạ?- Trời ơi, được chứ!- Tất nhiên rồi!- Thiếu phu nhân vẫn nên đi nghỉ cho đỡ mệt đấy ạ!Vẫn vô cùng bất ngờ trước sự thân thiện của cô, ai nấy đều vui mừng như đại gia đình của họ có thêm một thành viên mới, em út trong nhà, người cần được quan tâm và kính trọng.Trước nay hầu hạ Tâm Khắc khiến người làm stress vô cùng, thậm chí đã có người từng xin nghỉ việc, trong suy nghĩ của họ trước khi Thư Viễn tới thì cô cũng là một người vô cùng chảnh và vô dụng.Một nữ người hầu đánh bạo lên tiếng.- Thưa thiếu phu nhân, em có thể ăn cơm chung với các chị được không?Trước ánh mắt mong chờ của bao người, Thư Viễn vui vẻ và cúi người cảm ơn.- Em rất vui khi được dùng bữa cùng mọi người ạ!Cạch!- Chết! Thiếu gia về rồi!.

Chương 15: 15: Đề Nghị Ăn Chung