Tác giả:

- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ…

Chương 119: 119: Yêu Chiều

Viên Kim Cương Của Từ TổngTác giả: XaozuyenTruyện Ngôn Tình- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ… Bụp!- Thiệu!Vương Đình hớn hở sờ vào bụng Thư Viễn, cảm nhận nhịp đập ở tay, em hét lên.Thỉnh thoảng lại có động tĩnh, em bé rất khoẻ mạnh.- Anh đến đây, này!Tiểu Đình cầm tay anh đặt lên bụng cô, đứng một hồi lại không thấy gì.Thư Viễn bật cười, cô quay sang nhìn Vương Đình.- Đình, gọi tên anh ấy đi.Em ngơ ra, phút chốc nảy số, ghé sát vào nhỏ giọng.- Thiệu.- Đứa nhỏ đá này!Vãn Thiệu bối rối, lần đầu anh có cảm giác của một người làm cha.- Hahaha, thằng nhóc có vẻ thích anh.Vương Đình cũng chen tay, miệng không ngừng gọi tên "Thiệu"- Đình, thôi em"Vãn Thiệu kéo tay em ra, dù sao hai mẹ con Thư Viễn cũng cần nghỉ ngơi.- Chị em mình vào bật nhạc cho bé nghe, kệ anh ấy.- Như vậy không được....!Cô dọn bát ra bồn, cúi người định rửa liền nghe câu đe doạ.- Bây giờ em có thể tự đi hoặc tôi sẽ bế em vào.Thư Viễn quay cuồng nhìn Vãn Thiệu, nụ cười cứng ngắc, chiêu này của anh quả lợi hại, lần nào áp dụng cũng thành công.Cô ngoan ngoãn đi vào bên trong, Vãn Thiệu dọn dẹp nhà cửa đã là thói quen, Thư Viễn luôn cố gắng làm những việc mình có thể nhưng luôn bị gàn, lí do hết sức hiển nhiên, vì cô đang bận nuôi dưỡng tiểu bảo bối.- Chị lại lên TV kìa.Vương Đình chỉ vào màn hình vô tuyến đầy tự hào.Dưới sự dẫn dắt của Vãn Thiệu, Thư Viễn chẳng mấy khó khăn khi đã có duyên với nghề."Nelly", cái tên anh đặt vang lên rõ ràng, báo chí chẳng tiếc lời khen ngợi những tác phẩm của cô.Anh lúc này đi vào, ngồi xuống ghế, tay vẫn còn ướt.- Nội dung tiếp theo nói về thị trường kinh doanh thời điểm này....!Vãn Thiệu thẳng tay chuyển kênh, mặt vô cảm.- Anh, sao không nghe tin tức tiếp?- Anh hôm nay không muốn xem nữa, chuyển kênh.- Ngang ngược!Vương Đình bĩu môi, bất đắc dĩ ngồi xem phim truyền hình.Ánh mắt Vãn Thiệu đảo một vòng, xác định Thư Viễn không để ý mới yên tâm thả lỏng người.Anh biết tin tức tiếp theo sẽ nói về Từ thị, năm tháng nay quy mô công ty không ngừng mở rộng, Vãn Thiệu cũng đang phải chiêu mộ người có tài để âm thầm đối đầu với Từ Dịch Phong, với thế lực dần bành trướng kia.- Haiz....!Anh thở dài, không quá rõ nhưng đủ để Thư Viễn biết được.Đợi Vương Đình vào học cô hỏi anh:- Có chuyện gì làm anh mệt mỏi sao?- Tôi muốn đến trung tâm thương mại, chúng ta đi nhé?- Vâng ạ.Dù cô chẳng hiểu anh có ý gì nhưng vẫn vui vẻ làm theo.- Đình, đi chơi đi.- Dạ!Ba người vào khu mua sắm, anh em nhà Vãn suy nghĩ tương thông, Vương Đình một mạch dẫn Thư Viễn tới quầy sơ sinh.- Chị Viễn, bộ quần áo này xinh lắm!- Chúng ta mua cũi luôn đi, cả màn nữa.- Haha!Cô chẳng phải làm gì, chỉ cần ngồi nghỉ ở ghế xem Vãn Thiệu cùng Vương Đình lượn quanh cửa hàng lựa đồ.Họ ưng và thấy cái gì cần là mua hết kể cả đứa nhỏ mới năm tháng.- Chỗ chúng tôi có chất vải này phù hợp với em nhỏ, vô cùng lành tính, mọi người yên tâm.Hai người lắng nghe nhân viên cửa hàng nói, đầu gật gù như thể họ là người mang thai vậy.Thư Viễn tủm tỉm, nhìn anh em họ mà ấm lòng.Cô đã nhiều lần thấy Vãn Thiệu đọc sách cách chăm sóc trẻ sơ sinh những lúc rảnh rỗi, Vương Đình cũng vậy, bữa ăn hàng ngày được chuẩn bị rất chu đáo, đủ dinh dưỡng nhất có thể cho cô.Thư Viễn qua ba tháng nghén thai kì, vị giác trở lại bình thường, cô phải cảm thán rằng đồ ăn Vãn Thiệu nấu thực sự rất ngon, anh khiến cô phải nể phục, một người đàn toàn vẹn, tốt về mọi mặt vô cùng hiếm.Con trai của cô, mỗi khi nghe Vương Đình hay cô gọi "Thiệu", tức khắc sẽ phản ứng, có lẽ đứa nhỏ cũng thích anh.Thư Viễn sống chung với hai người, chẳng cần thể hiện cô cũng biết họ yêu chiều, đối xử với cô tốt nhường nào, có lẽ do phúc phận, cuộc đời cô vô cùng may mắn khi gặp được họ..

Bụp!

- Thiệu!

Vương Đình hớn hở sờ vào bụng Thư Viễn, cảm nhận nhịp đập ở tay, em hét lên.

Thỉnh thoảng lại có động tĩnh, em bé rất khoẻ mạnh.

- Anh đến đây, này!

Tiểu Đình cầm tay anh đặt lên bụng cô, đứng một hồi lại không thấy gì.

Thư Viễn bật cười, cô quay sang nhìn Vương Đình.

- Đình, gọi tên anh ấy đi.

Em ngơ ra, phút chốc nảy số, ghé sát vào nhỏ giọng.

- Thiệu.

- Đứa nhỏ đá này!

Vãn Thiệu bối rối, lần đầu anh có cảm giác của một người làm cha.

- Hahaha, thằng nhóc có vẻ thích anh.

Vương Đình cũng chen tay, miệng không ngừng gọi tên "Thiệu"

- Đình, thôi em"

Vãn Thiệu kéo tay em ra, dù sao hai mẹ con Thư Viễn cũng cần nghỉ ngơi.

- Chị em mình vào bật nhạc cho bé nghe, kệ anh ấy.

- Như vậy không được....!

Cô dọn bát ra bồn, cúi người định rửa liền nghe câu đe doạ.

- Bây giờ em có thể tự đi hoặc tôi sẽ bế em vào.

Thư Viễn quay cuồng nhìn Vãn Thiệu, nụ cười cứng ngắc, chiêu này của anh quả lợi hại, lần nào áp dụng cũng thành công.

Cô ngoan ngoãn đi vào bên trong, Vãn Thiệu dọn dẹp nhà cửa đã là thói quen, Thư Viễn luôn cố gắng làm những việc mình có thể nhưng luôn bị gàn, lí do hết sức hiển nhiên, vì cô đang bận nuôi dưỡng tiểu bảo bối.

- Chị lại lên TV kìa.

Vương Đình chỉ vào màn hình vô tuyến đầy tự hào.

Dưới sự dẫn dắt của Vãn Thiệu, Thư Viễn chẳng mấy khó khăn khi đã có duyên với nghề.

"Nelly", cái tên anh đặt vang lên rõ ràng, báo chí chẳng tiếc lời khen ngợi những tác phẩm của cô.

Anh lúc này đi vào, ngồi xuống ghế, tay vẫn còn ướt.

- Nội dung tiếp theo nói về thị trường kinh doanh thời điểm này....!

Vãn Thiệu thẳng tay chuyển kênh, mặt vô cảm.

- Anh, sao không nghe tin tức tiếp?

- Anh hôm nay không muốn xem nữa, chuyển kênh.

- Ngang ngược!

Vương Đình bĩu môi, bất đắc dĩ ngồi xem phim truyền hình.

Ánh mắt Vãn Thiệu đảo một vòng, xác định Thư Viễn không để ý mới yên tâm thả lỏng người.

Anh biết tin tức tiếp theo sẽ nói về Từ thị, năm tháng nay quy mô công ty không ngừng mở rộng, Vãn Thiệu cũng đang phải chiêu mộ người có tài để âm thầm đối đầu với Từ Dịch Phong, với thế lực dần bành trướng kia.

- Haiz....!

Anh thở dài, không quá rõ nhưng đủ để Thư Viễn biết được.

Đợi Vương Đình vào học cô hỏi anh:

- Có chuyện gì làm anh mệt mỏi sao?

- Tôi muốn đến trung tâm thương mại, chúng ta đi nhé?

- Vâng ạ.

Dù cô chẳng hiểu anh có ý gì nhưng vẫn vui vẻ làm theo.

- Đình, đi chơi đi.

- Dạ!

Ba người vào khu mua sắm, anh em nhà Vãn suy nghĩ tương thông, Vương Đình một mạch dẫn Thư Viễn tới quầy sơ sinh.

- Chị Viễn, bộ quần áo này xinh lắm!

- Chúng ta mua cũi luôn đi, cả màn nữa.

- Haha!

Cô chẳng phải làm gì, chỉ cần ngồi nghỉ ở ghế xem Vãn Thiệu cùng Vương Đình lượn quanh cửa hàng lựa đồ.

Họ ưng và thấy cái gì cần là mua hết kể cả đứa nhỏ mới năm tháng.

- Chỗ chúng tôi có chất vải này phù hợp với em nhỏ, vô cùng lành tính, mọi người yên tâm.

Hai người lắng nghe nhân viên cửa hàng nói, đầu gật gù như thể họ là người mang thai vậy.

Thư Viễn tủm tỉm, nhìn anh em họ mà ấm lòng.

Cô đã nhiều lần thấy Vãn Thiệu đọc sách cách chăm sóc trẻ sơ sinh những lúc rảnh rỗi, Vương Đình cũng vậy, bữa ăn hàng ngày được chuẩn bị rất chu đáo, đủ dinh dưỡng nhất có thể cho cô.

Thư Viễn qua ba tháng nghén thai kì, vị giác trở lại bình thường, cô phải cảm thán rằng đồ ăn Vãn Thiệu nấu thực sự rất ngon, anh khiến cô phải nể phục, một người đàn toàn vẹn, tốt về mọi mặt vô cùng hiếm.

Con trai của cô, mỗi khi nghe Vương Đình hay cô gọi "Thiệu", tức khắc sẽ phản ứng, có lẽ đứa nhỏ cũng thích anh.

Thư Viễn sống chung với hai người, chẳng cần thể hiện cô cũng biết họ yêu chiều, đối xử với cô tốt nhường nào, có lẽ do phúc phận, cuộc đời cô vô cùng may mắn khi gặp được họ..

Viên Kim Cương Của Từ TổngTác giả: XaozuyenTruyện Ngôn Tình- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ… Bụp!- Thiệu!Vương Đình hớn hở sờ vào bụng Thư Viễn, cảm nhận nhịp đập ở tay, em hét lên.Thỉnh thoảng lại có động tĩnh, em bé rất khoẻ mạnh.- Anh đến đây, này!Tiểu Đình cầm tay anh đặt lên bụng cô, đứng một hồi lại không thấy gì.Thư Viễn bật cười, cô quay sang nhìn Vương Đình.- Đình, gọi tên anh ấy đi.Em ngơ ra, phút chốc nảy số, ghé sát vào nhỏ giọng.- Thiệu.- Đứa nhỏ đá này!Vãn Thiệu bối rối, lần đầu anh có cảm giác của một người làm cha.- Hahaha, thằng nhóc có vẻ thích anh.Vương Đình cũng chen tay, miệng không ngừng gọi tên "Thiệu"- Đình, thôi em"Vãn Thiệu kéo tay em ra, dù sao hai mẹ con Thư Viễn cũng cần nghỉ ngơi.- Chị em mình vào bật nhạc cho bé nghe, kệ anh ấy.- Như vậy không được....!Cô dọn bát ra bồn, cúi người định rửa liền nghe câu đe doạ.- Bây giờ em có thể tự đi hoặc tôi sẽ bế em vào.Thư Viễn quay cuồng nhìn Vãn Thiệu, nụ cười cứng ngắc, chiêu này của anh quả lợi hại, lần nào áp dụng cũng thành công.Cô ngoan ngoãn đi vào bên trong, Vãn Thiệu dọn dẹp nhà cửa đã là thói quen, Thư Viễn luôn cố gắng làm những việc mình có thể nhưng luôn bị gàn, lí do hết sức hiển nhiên, vì cô đang bận nuôi dưỡng tiểu bảo bối.- Chị lại lên TV kìa.Vương Đình chỉ vào màn hình vô tuyến đầy tự hào.Dưới sự dẫn dắt của Vãn Thiệu, Thư Viễn chẳng mấy khó khăn khi đã có duyên với nghề."Nelly", cái tên anh đặt vang lên rõ ràng, báo chí chẳng tiếc lời khen ngợi những tác phẩm của cô.Anh lúc này đi vào, ngồi xuống ghế, tay vẫn còn ướt.- Nội dung tiếp theo nói về thị trường kinh doanh thời điểm này....!Vãn Thiệu thẳng tay chuyển kênh, mặt vô cảm.- Anh, sao không nghe tin tức tiếp?- Anh hôm nay không muốn xem nữa, chuyển kênh.- Ngang ngược!Vương Đình bĩu môi, bất đắc dĩ ngồi xem phim truyền hình.Ánh mắt Vãn Thiệu đảo một vòng, xác định Thư Viễn không để ý mới yên tâm thả lỏng người.Anh biết tin tức tiếp theo sẽ nói về Từ thị, năm tháng nay quy mô công ty không ngừng mở rộng, Vãn Thiệu cũng đang phải chiêu mộ người có tài để âm thầm đối đầu với Từ Dịch Phong, với thế lực dần bành trướng kia.- Haiz....!Anh thở dài, không quá rõ nhưng đủ để Thư Viễn biết được.Đợi Vương Đình vào học cô hỏi anh:- Có chuyện gì làm anh mệt mỏi sao?- Tôi muốn đến trung tâm thương mại, chúng ta đi nhé?- Vâng ạ.Dù cô chẳng hiểu anh có ý gì nhưng vẫn vui vẻ làm theo.- Đình, đi chơi đi.- Dạ!Ba người vào khu mua sắm, anh em nhà Vãn suy nghĩ tương thông, Vương Đình một mạch dẫn Thư Viễn tới quầy sơ sinh.- Chị Viễn, bộ quần áo này xinh lắm!- Chúng ta mua cũi luôn đi, cả màn nữa.- Haha!Cô chẳng phải làm gì, chỉ cần ngồi nghỉ ở ghế xem Vãn Thiệu cùng Vương Đình lượn quanh cửa hàng lựa đồ.Họ ưng và thấy cái gì cần là mua hết kể cả đứa nhỏ mới năm tháng.- Chỗ chúng tôi có chất vải này phù hợp với em nhỏ, vô cùng lành tính, mọi người yên tâm.Hai người lắng nghe nhân viên cửa hàng nói, đầu gật gù như thể họ là người mang thai vậy.Thư Viễn tủm tỉm, nhìn anh em họ mà ấm lòng.Cô đã nhiều lần thấy Vãn Thiệu đọc sách cách chăm sóc trẻ sơ sinh những lúc rảnh rỗi, Vương Đình cũng vậy, bữa ăn hàng ngày được chuẩn bị rất chu đáo, đủ dinh dưỡng nhất có thể cho cô.Thư Viễn qua ba tháng nghén thai kì, vị giác trở lại bình thường, cô phải cảm thán rằng đồ ăn Vãn Thiệu nấu thực sự rất ngon, anh khiến cô phải nể phục, một người đàn toàn vẹn, tốt về mọi mặt vô cùng hiếm.Con trai của cô, mỗi khi nghe Vương Đình hay cô gọi "Thiệu", tức khắc sẽ phản ứng, có lẽ đứa nhỏ cũng thích anh.Thư Viễn sống chung với hai người, chẳng cần thể hiện cô cũng biết họ yêu chiều, đối xử với cô tốt nhường nào, có lẽ do phúc phận, cuộc đời cô vô cùng may mắn khi gặp được họ..

Chương 119: 119: Yêu Chiều