Tác giả:

- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ…

Chương 125: 125: Tìm Được Em Rồi!

Viên Kim Cương Của Từ TổngTác giả: XaozuyenTruyện Ngôn Tình- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ… - Phu nhân Tiếu đang nài nỉ tôi đưa các em về nước, người nói không chịu nổi nữa rồi, mỗi lần muốn gặp chúng ta phải sang tận đây, người nhớ lắm.Vãn Thiệu cười nhẹ giơ tin nhắn của bà cho Thư Viễn và Vương Đình xem.Vài hôm sau, đồ đạc chẳng mấy chốc được sắp xếp.- Bảy năm rồi anh chị nhỉ?- Nhanh thật đấy!Vương Đình nhìn lại ngôi nhà một lượt, em nhớ nước nhà nhưng cũng có cảm giác lưu luyến với nơi này, Mĩ là chốn khiến em thực sự được hưởng tình thương của gia đình.Bốn người kéo vali đến sân bay, không quên chụp một bức ảnh làm kỉ niệm.- Con có được đến đây nữa không ạ?- Bất cứ khi nào con muốn.- Đương nhiên là được rồi con trai.Vãn Thiệu xoa đầu đứa nhỏ, anh có thừa điều kiện đáp ứng nhu cầu của nó.- Do ông bà nội nhớ Tiểu Kha thôi, chứ không con sẽ không về đâu.Duệ Kha bĩu môi ngắm nhìn xung quanh đầy tiếc nuối.- Mọi người về rồi!Cả Tiếu gia mừng rỡ chào đón mọi người về nhà.Hai lão Tiếu không ngừng cưng nựng đứa cháu trai đáng yêu của họ.- Ôi! Thằng nhóc đáng yêu của bà!Lã Phí Như âu yếm nhìn Duệ Kha.- Kha Kha nhớ ông bà lắm!- Vậy nên cháu mới chịu về đây đúng không?Tiếu Lăng Vĩ bẹo má nó, cả gia đình sum họp như vậy mới là sự thành công nhất trong cuộc đời ông, không quan trọng huyết thống.Tiếp tục như vậy là được.- Chiều nay con đi thăm cha mẹ đúng không?Lã Phí Như hướng đến phía Thư Viễn hỏi.- Dạ vâng ạ.Trong những năm nay, mọi người đều đã quen với cuộc sống của Thư Viễn, tất cả thói quen của cô hầu như ai cũng nắm rõ.- Ừ, đưa cả Tiểu Kha đến.- Con chắc chắn sẽ đến thăm ông bà rồi ạ!- Tiểu Kha ngoan quá!- Hehe!Nó tận hưởng cái xoa đầu tán thưởng của bà, miệng cười không ngớt.Buổi chiều.Thư Viễn dẫn Duệ Kha đến trước phần mộ của ông bà Thư với hai đoá hoa tươi thắm.- Để Kha Kha giúp mommy!Thằng nhỏ cầm cái khăn ướt lau phần an nghỉ của ông bà, nó hì hụi lau đến đỏ cả tay cũng không hề cằn nhằn.- Con trông không giống người chút nào.Duệ Kha nhìn Thư Viễn, ngoại trừ nụ cười, tất cả dáng vẻ của nó đều thừa hưởng của nhà Từ.- Tiểu Kha rất đẹp và còn ngoan nữa.Hai mẹ con ngồi dựa vào nhau, thời khắc này dường như đều là khoảng lặng của mỗi người.- Viễn!Thư Viễn tức khắc bị một vòng tay lớn ôm lấy, nhìn người trước mắt khiến cô hoảng hốt thôi rồi.- Dịch....Phong?- Em đây rồi!Khi Thư Viễn và Duệ Kha còn đang ngẩn ngơ, Từ Dịch Phong đã hộc tốc tới đây.- Thả....bỏ em ra!Thư Viễn cảm giác mình sắp bị ghì đến ngạt thở, Dịch Phong chỉ nới lỏng vòng tay chứ không hề buông cô ra.- Chú bỏ mommy của con xuống đi!Duệ Kha khoanh tay chống nạnh, cha nó trông hùng hổ thấy sợ."Daddy cứu mẹ con với!"Lòng nó thầm gào thét, với sức lực yếu ớt này của nó có cạy một ngón tay của Từ Dịch Phong ra cũng khó, khổ nỗi Vãn Thiệu bận công việc nên lại phải ra nước ngoài, có cầu cứu thế nào anh cũng không nghe được.Duệ Kha gọi cho Vương Đình, em nghe tình hình vội vã đi tới.Bên này Thư Viễn biết mình không thoát được, ngoan ngoãn đứng yên đó.Tên tiểu quỷ Duệ Kha thấy mình bị anh bơ một cách đẹp đẽ, trong mắt Từ Dịch Phong giờ chỉ thấy người phụ nữ của anh.- Tôi đã tìm em rất lâu....tôi nhớ em....vô cùng...!Giọng Dịch Phong có chút thổn thức, để gặp được cô, anh đã hao công tổn sức nhường nào.- Dì Đình!Duệ Kha hộc tốc kéo Vương Đình lại, để em giải vây cho Thư Viễn..

- Phu nhân Tiếu đang nài nỉ tôi đưa các em về nước, người nói không chịu nổi nữa rồi, mỗi lần muốn gặp chúng ta phải sang tận đây, người nhớ lắm.

Vãn Thiệu cười nhẹ giơ tin nhắn của bà cho Thư Viễn và Vương Đình xem.

Vài hôm sau, đồ đạc chẳng mấy chốc được sắp xếp.

- Bảy năm rồi anh chị nhỉ?

- Nhanh thật đấy!

Vương Đình nhìn lại ngôi nhà một lượt, em nhớ nước nhà nhưng cũng có cảm giác lưu luyến với nơi này, Mĩ là chốn khiến em thực sự được hưởng tình thương của gia đình.

Bốn người kéo vali đến sân bay, không quên chụp một bức ảnh làm kỉ niệm.

- Con có được đến đây nữa không ạ?

- Bất cứ khi nào con muốn.

- Đương nhiên là được rồi con trai.

Vãn Thiệu xoa đầu đứa nhỏ, anh có thừa điều kiện đáp ứng nhu cầu của nó.

- Do ông bà nội nhớ Tiểu Kha thôi, chứ không con sẽ không về đâu.

Duệ Kha bĩu môi ngắm nhìn xung quanh đầy tiếc nuối.

- Mọi người về rồi!

Cả Tiếu gia mừng rỡ chào đón mọi người về nhà.

Hai lão Tiếu không ngừng cưng nựng đứa cháu trai đáng yêu của họ.

- Ôi! Thằng nhóc đáng yêu của bà!

Lã Phí Như âu yếm nhìn Duệ Kha.

- Kha Kha nhớ ông bà lắm!

- Vậy nên cháu mới chịu về đây đúng không?

Tiếu Lăng Vĩ bẹo má nó, cả gia đình sum họp như vậy mới là sự thành công nhất trong cuộc đời ông, không quan trọng huyết thống.

Tiếp tục như vậy là được.

- Chiều nay con đi thăm cha mẹ đúng không?

Lã Phí Như hướng đến phía Thư Viễn hỏi.

- Dạ vâng ạ.

Trong những năm nay, mọi người đều đã quen với cuộc sống của Thư Viễn, tất cả thói quen của cô hầu như ai cũng nắm rõ.

- Ừ, đưa cả Tiểu Kha đến.

- Con chắc chắn sẽ đến thăm ông bà rồi ạ!

- Tiểu Kha ngoan quá!

- Hehe!

Nó tận hưởng cái xoa đầu tán thưởng của bà, miệng cười không ngớt.

Buổi chiều.

Thư Viễn dẫn Duệ Kha đến trước phần mộ của ông bà Thư với hai đoá hoa tươi thắm.

- Để Kha Kha giúp mommy!

Thằng nhỏ cầm cái khăn ướt lau phần an nghỉ của ông bà, nó hì hụi lau đến đỏ cả tay cũng không hề cằn nhằn.

- Con trông không giống người chút nào.

Duệ Kha nhìn Thư Viễn, ngoại trừ nụ cười, tất cả dáng vẻ của nó đều thừa hưởng của nhà Từ.

- Tiểu Kha rất đẹp và còn ngoan nữa.

Hai mẹ con ngồi dựa vào nhau, thời khắc này dường như đều là khoảng lặng của mỗi người.

- Viễn!

Thư Viễn tức khắc bị một vòng tay lớn ôm lấy, nhìn người trước mắt khiến cô hoảng hốt thôi rồi.

- Dịch....Phong?

- Em đây rồi!

Khi Thư Viễn và Duệ Kha còn đang ngẩn ngơ, Từ Dịch Phong đã hộc tốc tới đây.

- Thả....bỏ em ra!

Thư Viễn cảm giác mình sắp bị ghì đến ngạt thở, Dịch Phong chỉ nới lỏng vòng tay chứ không hề buông cô ra.

- Chú bỏ mommy của con xuống đi!

Duệ Kha khoanh tay chống nạnh, cha nó trông hùng hổ thấy sợ.

"Daddy cứu mẹ con với!"

Lòng nó thầm gào thét, với sức lực yếu ớt này của nó có cạy một ngón tay của Từ Dịch Phong ra cũng khó, khổ nỗi Vãn Thiệu bận công việc nên lại phải ra nước ngoài, có cầu cứu thế nào anh cũng không nghe được.

Duệ Kha gọi cho Vương Đình, em nghe tình hình vội vã đi tới.

Bên này Thư Viễn biết mình không thoát được, ngoan ngoãn đứng yên đó.

Tên tiểu quỷ Duệ Kha thấy mình bị anh bơ một cách đẹp đẽ, trong mắt Từ Dịch Phong giờ chỉ thấy người phụ nữ của anh.

- Tôi đã tìm em rất lâu....tôi nhớ em....vô cùng...!

Giọng Dịch Phong có chút thổn thức, để gặp được cô, anh đã hao công tổn sức nhường nào.

- Dì Đình!

Duệ Kha hộc tốc kéo Vương Đình lại, để em giải vây cho Thư Viễn..

Viên Kim Cương Của Từ TổngTác giả: XaozuyenTruyện Ngôn Tình- Phu nhân, phu nhân! Thấy một người phụ nữ đang đi trên đường thì ngất xỉu, Thư Viễn hoảng hốt chạy lại đỡ người phụ nữ lên, vì đây là buổi trưa nên ít ai qua lại quãng đường này, cô cõng người phụ nữ trên lưng, vứt bỏ đôi giày cao gót lại và đi một quãng đường 400m. Tới bệnh viện, Thư Viễn đã mướt mải mồ hôi, trên đường đi cô đã suýt ngã rất nhiều lần, chân cô xước và chảy máu, mặt đường nóng rát khiến nó sưng lên. - Viễn Viễn! Nguyệt Thi- bác sĩ quen thuộc với Thư Viễn cũng hốt hoảng không kém khi thấy cô đang cõng một người phụ nữ trên lưng. - Hihi, chị giúp em được không? Bà ấy bị ngất xỉu chỗ gần cổng bệnh viện dưỡng lão ấy. - Lại đây, lại đây! - Vậy em đi nhé, cha em đang ở một mình. - Giờ muộn rồi, bác cũng đói, mà chị hôm nay đi ăn với các anh chị đồng nghiệp, còn hộp cơm nhà, em lấy cho bác ăn đi. - Thật sự...là được ạ? - Cô bối rối trước sự nhiệt tình của Nguyệt Thi. - Lấy đi, này, rửa xong tối trả chị hộp cơm là được, ưhm, phòng VIP 01 nhé! - Dạ, em cảm ơn! - Ôi trời, từ… - Phu nhân Tiếu đang nài nỉ tôi đưa các em về nước, người nói không chịu nổi nữa rồi, mỗi lần muốn gặp chúng ta phải sang tận đây, người nhớ lắm.Vãn Thiệu cười nhẹ giơ tin nhắn của bà cho Thư Viễn và Vương Đình xem.Vài hôm sau, đồ đạc chẳng mấy chốc được sắp xếp.- Bảy năm rồi anh chị nhỉ?- Nhanh thật đấy!Vương Đình nhìn lại ngôi nhà một lượt, em nhớ nước nhà nhưng cũng có cảm giác lưu luyến với nơi này, Mĩ là chốn khiến em thực sự được hưởng tình thương của gia đình.Bốn người kéo vali đến sân bay, không quên chụp một bức ảnh làm kỉ niệm.- Con có được đến đây nữa không ạ?- Bất cứ khi nào con muốn.- Đương nhiên là được rồi con trai.Vãn Thiệu xoa đầu đứa nhỏ, anh có thừa điều kiện đáp ứng nhu cầu của nó.- Do ông bà nội nhớ Tiểu Kha thôi, chứ không con sẽ không về đâu.Duệ Kha bĩu môi ngắm nhìn xung quanh đầy tiếc nuối.- Mọi người về rồi!Cả Tiếu gia mừng rỡ chào đón mọi người về nhà.Hai lão Tiếu không ngừng cưng nựng đứa cháu trai đáng yêu của họ.- Ôi! Thằng nhóc đáng yêu của bà!Lã Phí Như âu yếm nhìn Duệ Kha.- Kha Kha nhớ ông bà lắm!- Vậy nên cháu mới chịu về đây đúng không?Tiếu Lăng Vĩ bẹo má nó, cả gia đình sum họp như vậy mới là sự thành công nhất trong cuộc đời ông, không quan trọng huyết thống.Tiếp tục như vậy là được.- Chiều nay con đi thăm cha mẹ đúng không?Lã Phí Như hướng đến phía Thư Viễn hỏi.- Dạ vâng ạ.Trong những năm nay, mọi người đều đã quen với cuộc sống của Thư Viễn, tất cả thói quen của cô hầu như ai cũng nắm rõ.- Ừ, đưa cả Tiểu Kha đến.- Con chắc chắn sẽ đến thăm ông bà rồi ạ!- Tiểu Kha ngoan quá!- Hehe!Nó tận hưởng cái xoa đầu tán thưởng của bà, miệng cười không ngớt.Buổi chiều.Thư Viễn dẫn Duệ Kha đến trước phần mộ của ông bà Thư với hai đoá hoa tươi thắm.- Để Kha Kha giúp mommy!Thằng nhỏ cầm cái khăn ướt lau phần an nghỉ của ông bà, nó hì hụi lau đến đỏ cả tay cũng không hề cằn nhằn.- Con trông không giống người chút nào.Duệ Kha nhìn Thư Viễn, ngoại trừ nụ cười, tất cả dáng vẻ của nó đều thừa hưởng của nhà Từ.- Tiểu Kha rất đẹp và còn ngoan nữa.Hai mẹ con ngồi dựa vào nhau, thời khắc này dường như đều là khoảng lặng của mỗi người.- Viễn!Thư Viễn tức khắc bị một vòng tay lớn ôm lấy, nhìn người trước mắt khiến cô hoảng hốt thôi rồi.- Dịch....Phong?- Em đây rồi!Khi Thư Viễn và Duệ Kha còn đang ngẩn ngơ, Từ Dịch Phong đã hộc tốc tới đây.- Thả....bỏ em ra!Thư Viễn cảm giác mình sắp bị ghì đến ngạt thở, Dịch Phong chỉ nới lỏng vòng tay chứ không hề buông cô ra.- Chú bỏ mommy của con xuống đi!Duệ Kha khoanh tay chống nạnh, cha nó trông hùng hổ thấy sợ."Daddy cứu mẹ con với!"Lòng nó thầm gào thét, với sức lực yếu ớt này của nó có cạy một ngón tay của Từ Dịch Phong ra cũng khó, khổ nỗi Vãn Thiệu bận công việc nên lại phải ra nước ngoài, có cầu cứu thế nào anh cũng không nghe được.Duệ Kha gọi cho Vương Đình, em nghe tình hình vội vã đi tới.Bên này Thư Viễn biết mình không thoát được, ngoan ngoãn đứng yên đó.Tên tiểu quỷ Duệ Kha thấy mình bị anh bơ một cách đẹp đẽ, trong mắt Từ Dịch Phong giờ chỉ thấy người phụ nữ của anh.- Tôi đã tìm em rất lâu....tôi nhớ em....vô cùng...!Giọng Dịch Phong có chút thổn thức, để gặp được cô, anh đã hao công tổn sức nhường nào.- Dì Đình!Duệ Kha hộc tốc kéo Vương Đình lại, để em giải vây cho Thư Viễn..

Chương 125: 125: Tìm Được Em Rồi!