Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5427: “Chém đầu ư?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đánh xe kéo dây cương, điều khiển con ngựa dừng lại gần Ngô Bình.Anh chắp tay nói: “Xin hỏi có thể cho tôi đi nhờ được không?”Cô gái xinh đẹp khoảng hơn 20 tuổi ngồi trên xe tỏ vẻ ngạc nhiên, vì hầu hết mọi người ở đây nhìn thấy huy hiệu của nhà họ Quỷ thì đều tránh không kịp, vậy mà người này dám xin đi nhờ ư?Cùng với cảm giác ngạc nhiên là hiếu kỳ, cô gái nói: “Công tử định đi đâu?”Ngô Bình: “Tại hạ chỉ đi ngang qua đây, không biết phía trước có thành trì hay thị trấn nào không?”Cô gái: “Khoảng 50 dặm về phía trước có thành Ngũ Quỷ”.Nghe thấy thế, Ngô Bình nói: “Được, vậy xin phiền cô nương”.Dứt lời, anh nhảy lên xe ngồi cạnh người đánh xe, cô gái đang ngồi trong khoang nên anh không tiện vào đó.Người đánh xe nhìn Ngô Bình với ánh mắt ghét bỏ, sau đó nhích xa ra như thể không muốn ngồi gần anh.Cô gái nói: “Công tử từ đâu đến? Nghe giọng thì hình như không phải người ở đây”.Thế giới này có hệ thống ngôn ngữ riêng, nhờ thu thập được ký ức của vài người đi đường nên Ngô Bình cũng nói được tiếng ở đây, tuy nhiên phát âm vẫn có điểm khác với dân địa phương.Anh cười nói: “Quê tôi cách đây xa lắm, dù tôi nói ra thì chắc cô nương cũng không biết đâu”.Cô gái: “Thế ư? Thế công tử đến thành phía trước làm gì?Ngô Bình: “Để tìm hiểu về phong tục tập quán ở đây, sau đó đón người nhà tôi đến cùng”.Cô gái kinh ngạc: “Anh muốn đón người nhà đến ư?”Ngô Bình: “Tôi chưa chốt, cần phải xem nơi này có thích hợp không đã”.Sau khi phát hiện ra nơi này là vũ trụ Đạo cảnh tầng thứ mười, Ngô Bình cảm thấy đây mới là nơi thích hợp cho người thân và bạn bè của mình sinh sống. So với Đại Ngũ Hành Giới hay vũ trụ Minh Cổ thì trật tự ở vũ trụ này hoàn chỉnh hơn, ngoài ra từ đây đến vũ trụ chính cũng an toàn hơn.Nhưng trước khi anh đưa ra quyết định thì cần tìm hiểu về hệ vũ trụ này đã.Cô gái trầm mặc một lát rồi nói: “Ở đây, con người không được phép đi lại lung tung, nhỡ bị quan phủ bắt được. là sẽ bị chém đầu”.Ngô Bình sững người: “Chém đầu ư?”Cô gái: “Đúng thế, muốn ra bên ngoài thì phải xin lộ dẫn”.Lộ dẫn? Ngô Bình chợt nhớ đến có triều Minh ở trong lịch sự của trái đất cũng dùng tới thứ này, không có lộ dẫn thì không được tự ý đi đâu hết.Ngô Bình: “Vũ trụ này có tên là gì?” Trên đường anh gặp toàn người bình thường nên họ.không biết tên của vũ trụ, nhưng cô gái này có khí chất phi phàm nên anh mới hỏi.Cô gái: “Xem ra công tử không phải người phàm, không thì đã chẳng hỏi như vậy”.Cô ấy nói tiếp: “Đây là thế giới do Thái Ất Đạo Quân tạo ra, tên là Thái Ất Tiên Giới, một trong mười đại thế giới trong thiên hạ”.

Người đánh xe kéo dây cương, điều khiển con ngựa dừng lại gần Ngô Bình.

Anh chắp tay nói: “Xin hỏi có thể cho tôi đi nhờ được không?”

Cô gái xinh đẹp khoảng hơn 20 tuổi ngồi trên xe tỏ vẻ ngạc nhiên, vì hầu hết mọi người ở đây nhìn thấy huy hiệu của nhà họ Quỷ thì đều tránh không kịp, vậy mà người này dám xin đi nhờ ư?

Cùng với cảm giác ngạc nhiên là hiếu kỳ, cô gái nói: “Công tử định đi đâu?”

Ngô Bình: “Tại hạ chỉ đi ngang qua đây, không biết phía trước có thành trì hay thị trấn nào không?”

Cô gái: “Khoảng 50 dặm về phía trước có thành Ngũ Quỷ”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình nói: “Được, vậy xin phiền cô nương”.

Dứt lời, anh nhảy lên xe ngồi cạnh người đánh xe, cô gái đang ngồi trong khoang nên anh không tiện vào đó.

Người đánh xe nhìn Ngô Bình với ánh mắt ghét bỏ, sau đó nhích xa ra như thể không muốn ngồi gần anh.

Cô gái nói: “Công tử từ đâu đến? Nghe giọng thì hình như không phải người ở đây”.

Thế giới này có hệ thống ngôn ngữ riêng, nhờ thu thập được ký ức của vài người đi đường nên Ngô Bình cũng nói được tiếng ở đây, tuy nhiên phát âm vẫn có điểm khác với dân địa phương.

Anh cười nói: “Quê tôi cách đây xa lắm, dù tôi nói ra thì chắc cô nương cũng không biết đâu”.

Cô gái: “Thế ư? Thế công tử đến thành phía trước làm gì?

Ngô Bình: “Để tìm hiểu về phong tục tập quán ở đây, sau đó đón người nhà tôi đến cùng”.

Cô gái kinh ngạc: “Anh muốn đón người nhà đến ư?”

Ngô Bình: “Tôi chưa chốt, cần phải xem nơi này có thích hợp không đã”.

Sau khi phát hiện ra nơi này là vũ trụ Đạo cảnh tầng thứ mười, Ngô Bình cảm thấy đây mới là nơi thích hợp cho người thân và bạn bè của mình sinh sống. So với Đại Ngũ Hành Giới hay vũ trụ Minh Cổ thì trật tự ở vũ trụ này hoàn chỉnh hơn, ngoài ra từ đây đến vũ trụ chính cũng an toàn hơn.

Nhưng trước khi anh đưa ra quyết định thì cần tìm hiểu về hệ vũ trụ này đã.

Cô gái trầm mặc một lát rồi nói: “Ở đây, con người không được phép đi lại lung tung, nhỡ bị quan phủ bắt được. là sẽ bị chém đầu”.

Ngô Bình sững người: “Chém đầu ư?”

Cô gái: “Đúng thế, muốn ra bên ngoài thì phải xin lộ dẫn”.

Lộ dẫn? Ngô Bình chợt nhớ đến có triều Minh ở trong lịch sự của trái đất cũng dùng tới thứ này, không có lộ dẫn thì không được tự ý đi đâu hết.

Ngô Bình: “Vũ trụ này có tên là gì?” Trên đường anh gặp toàn người bình thường nên họ.

không biết tên của vũ trụ, nhưng cô gái này có khí chất phi phàm nên anh mới hỏi.

Cô gái: “Xem ra công tử không phải người phàm, không thì đã chẳng hỏi như vậy”.

Cô ấy nói tiếp: “Đây là thế giới do Thái Ất Đạo Quân tạo ra, tên là Thái Ất Tiên Giới, một trong mười đại thế giới trong thiên hạ”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đánh xe kéo dây cương, điều khiển con ngựa dừng lại gần Ngô Bình.Anh chắp tay nói: “Xin hỏi có thể cho tôi đi nhờ được không?”Cô gái xinh đẹp khoảng hơn 20 tuổi ngồi trên xe tỏ vẻ ngạc nhiên, vì hầu hết mọi người ở đây nhìn thấy huy hiệu của nhà họ Quỷ thì đều tránh không kịp, vậy mà người này dám xin đi nhờ ư?Cùng với cảm giác ngạc nhiên là hiếu kỳ, cô gái nói: “Công tử định đi đâu?”Ngô Bình: “Tại hạ chỉ đi ngang qua đây, không biết phía trước có thành trì hay thị trấn nào không?”Cô gái: “Khoảng 50 dặm về phía trước có thành Ngũ Quỷ”.Nghe thấy thế, Ngô Bình nói: “Được, vậy xin phiền cô nương”.Dứt lời, anh nhảy lên xe ngồi cạnh người đánh xe, cô gái đang ngồi trong khoang nên anh không tiện vào đó.Người đánh xe nhìn Ngô Bình với ánh mắt ghét bỏ, sau đó nhích xa ra như thể không muốn ngồi gần anh.Cô gái nói: “Công tử từ đâu đến? Nghe giọng thì hình như không phải người ở đây”.Thế giới này có hệ thống ngôn ngữ riêng, nhờ thu thập được ký ức của vài người đi đường nên Ngô Bình cũng nói được tiếng ở đây, tuy nhiên phát âm vẫn có điểm khác với dân địa phương.Anh cười nói: “Quê tôi cách đây xa lắm, dù tôi nói ra thì chắc cô nương cũng không biết đâu”.Cô gái: “Thế ư? Thế công tử đến thành phía trước làm gì?Ngô Bình: “Để tìm hiểu về phong tục tập quán ở đây, sau đó đón người nhà tôi đến cùng”.Cô gái kinh ngạc: “Anh muốn đón người nhà đến ư?”Ngô Bình: “Tôi chưa chốt, cần phải xem nơi này có thích hợp không đã”.Sau khi phát hiện ra nơi này là vũ trụ Đạo cảnh tầng thứ mười, Ngô Bình cảm thấy đây mới là nơi thích hợp cho người thân và bạn bè của mình sinh sống. So với Đại Ngũ Hành Giới hay vũ trụ Minh Cổ thì trật tự ở vũ trụ này hoàn chỉnh hơn, ngoài ra từ đây đến vũ trụ chính cũng an toàn hơn.Nhưng trước khi anh đưa ra quyết định thì cần tìm hiểu về hệ vũ trụ này đã.Cô gái trầm mặc một lát rồi nói: “Ở đây, con người không được phép đi lại lung tung, nhỡ bị quan phủ bắt được. là sẽ bị chém đầu”.Ngô Bình sững người: “Chém đầu ư?”Cô gái: “Đúng thế, muốn ra bên ngoài thì phải xin lộ dẫn”.Lộ dẫn? Ngô Bình chợt nhớ đến có triều Minh ở trong lịch sự của trái đất cũng dùng tới thứ này, không có lộ dẫn thì không được tự ý đi đâu hết.Ngô Bình: “Vũ trụ này có tên là gì?” Trên đường anh gặp toàn người bình thường nên họ.không biết tên của vũ trụ, nhưng cô gái này có khí chất phi phàm nên anh mới hỏi.Cô gái: “Xem ra công tử không phải người phàm, không thì đã chẳng hỏi như vậy”.Cô ấy nói tiếp: “Đây là thế giới do Thái Ất Đạo Quân tạo ra, tên là Thái Ất Tiên Giới, một trong mười đại thế giới trong thiên hạ”.

Chương 5427: “Chém đầu ư?”