Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5451: “Cảm ơn công tử”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hãn dứt lời thì rút một con dao gắm, bay ra, đâm về phía. anh.Hản vẫn còn trên không trung thì đã bị một bàn tay từ rên trời giáng xuống đánh ngã xuống đất, tay chân gấy vụn, ngũ tạng dập nát, có vẻ không thể sống nỗi.Công tử áo xanh kinh sợ, hạ giọng nói: “Anh bạn, có gì từ từ nói".Ngô Bình: “Anh có thể cút đi được rồi, để người đẹp này lại bầu bạn với tôi”.Công tử áo xanh chau mày: “Anh bạn, tôi là..."“Cút”. Ngô Bình không muốn nghe hắn nói thêm nữa, ánh mắt rất lạnh lùng.Công tử áo xanh nghiến răng, anh hùng không sợ thiệt trước mắt, hẳn bỏ lại người đẹp, quay đầu bỏ đi.Sau khi đối phương đi khỏi, Ngô Bình buông tay, nói: “Cô cũng đi đi”.Mọi người đều kinh ngạc: “Công tử giữ tôi lại giờ lại muốn để tôi đi sao?"Ngô Bình bình thản đáp: “Tôi thấy cô bị người khác dùng cấm chế, chắc đó là nguyên nhân cô vui cười với hắn đúng không?”Cô gái bất ngờ hơn nữa, nói: “Đúng là tôi đã trúng cấm chế của người khác, sao công tử lại biết được?”Ngô Bình: “Không có gì có thế qua được cặp mắt của tôi”.Anh nói xong thì búng năm ngón tay phải từ phía xa, cô gái liền cám thấy có mấy lưỡng sức mạnh truyền vào cơ thế, cấm chế luôn khiến cô sống không bãng chết cũng biến mất. hẳn.Cô gái vừa bất ngờ vừa vui mừng, vội vã vái lạy: “Cảm ơn công tử”.Nhưng lúc cô ấy ngẩng đầu lên thì đã không còn thấy. bóng dáng Ngô Bình đâu nữa. Cô gái quỳ dưới đất ngẩn ngơ, cảm thấy như đang nẫm mơ.Ngô Bình làm gì có thời gian trêu hoa ghẹo nguyệt, lúc này anh đã đến một ngọn núi hoang gần sơn thành, tìm đến một hang núi, định ở tạm một đêm, sáng ngày mai tiếp tực khám phá Thanh Linh Động Thiên.Anh bố trí kết giới ở cửa động, các sinh linh bên ngoài không nhìn thấy được sự tồn tại của động, cũng sẽ không đến làm phiền anh.Tối đó, anh tu luyện một môn Ngữ Bí Thuật, bí thuật này: anh đã từng tu luyện từ lâu, giờ anh chỉ dùng ngũ hành để sắp xếp lại, từ đó nâng cao uy lực của nó.Anh vừa luyện bí thuật được mấy lần thì kết giới rung chuyển, một con cáo trắng bị thương xông vào. Cáo trắng có, chín cái đuôi tròn, giống như chín quả cầu lông nhỏ, rõ ràng là nó vẫn còn nhỏ, chín đuôi vẫn chưa mọc ra đủ. Chân trái của cáo trắng đã bị thương, nó nhìn Ngô Bình với vẻ rất đáng thương, ánh mắt như đang cầu cứu.Ngô Bình nhìn thấy cáo trắng thì bất giác nhớ đến một người quen cũ, anh nói với giọng ấm áp: “Ai đã làm mày bị thương?"Lúc này, có tiếng bước chân của mấy người từ ngoài cửa động truyền vào, một trong số đó nói: “Kỹ lạ, rổ ràng tôi đã nhìn thấy một con cáo chín đuôi ở đây, sao lại không thấy đâu nữa?"“Tìm lại thử xem, đuôi của con cáo chín đuôi này là trang sức cực phẩm đấy, trong thành có người ra giá ba mươi triệu tiền tiên đấy. Bất được nó thì chúng ta sẽ phát tài”Mấy người đó vừa nói chuyện vừa tìm kiếm xung quanh, bỗng dưng có người thốt lên: “Vết máu đến đây thì không thấy đâu nữa, ầy, chỗ này có kết giới”Cáo trảng nghe bên ngoài có tiếng động thì sợ đến run. lấy bẩy, mắt rưng rưng nhìn Ngô Bình, vừa đáng thương vừa cần giúp đỡ.
Hãn dứt lời thì rút một con dao gắm, bay ra, đâm về phía. anh.
Hản vẫn còn trên không trung thì đã bị một bàn tay từ rên trời giáng xuống đánh ngã xuống đất, tay chân gấy vụn, ngũ tạng dập nát, có vẻ không thể sống nỗi.
Công tử áo xanh kinh sợ, hạ giọng nói: “Anh bạn, có gì từ từ nói".
Ngô Bình: “Anh có thể cút đi được rồi, để người đẹp này lại bầu bạn với tôi”.
Công tử áo xanh chau mày: “Anh bạn, tôi là..."
“Cút”. Ngô Bình không muốn nghe hắn nói thêm nữa, ánh mắt rất lạnh lùng.
Công tử áo xanh nghiến răng, anh hùng không sợ thiệt trước mắt, hẳn bỏ lại người đẹp, quay đầu bỏ đi.
Sau khi đối phương đi khỏi, Ngô Bình buông tay, nói: “Cô cũng đi đi”.
Mọi người đều kinh ngạc: “Công tử giữ tôi lại giờ lại muốn để tôi đi sao?"
Ngô Bình bình thản đáp: “Tôi thấy cô bị người khác dùng cấm chế, chắc đó là nguyên nhân cô vui cười với hắn đúng không?”
Cô gái bất ngờ hơn nữa, nói: “Đúng là tôi đã trúng cấm chế của người khác, sao công tử lại biết được?”
Ngô Bình: “Không có gì có thế qua được cặp mắt của tôi”.
Anh nói xong thì búng năm ngón tay phải từ phía xa, cô gái liền cám thấy có mấy lưỡng sức mạnh truyền vào cơ thế, cấm chế luôn khiến cô sống không bãng chết cũng biến mất. hẳn.
Cô gái vừa bất ngờ vừa vui mừng, vội vã vái lạy: “Cảm ơn công tử”.
Nhưng lúc cô ấy ngẩng đầu lên thì đã không còn thấy. bóng dáng Ngô Bình đâu nữa. Cô gái quỳ dưới đất ngẩn ngơ, cảm thấy như đang nẫm mơ.
Ngô Bình làm gì có thời gian trêu hoa ghẹo nguyệt, lúc này anh đã đến một ngọn núi hoang gần sơn thành, tìm đến một hang núi, định ở tạm một đêm, sáng ngày mai tiếp tực khám phá Thanh Linh Động Thiên.
Anh bố trí kết giới ở cửa động, các sinh linh bên ngoài không nhìn thấy được sự tồn tại của động, cũng sẽ không đến làm phiền anh.
Tối đó, anh tu luyện một môn Ngữ Bí Thuật, bí thuật này: anh đã từng tu luyện từ lâu, giờ anh chỉ dùng ngũ hành để sắp xếp lại, từ đó nâng cao uy lực của nó.
Anh vừa luyện bí thuật được mấy lần thì kết giới rung chuyển, một con cáo trắng bị thương xông vào. Cáo trắng có, chín cái đuôi tròn, giống như chín quả cầu lông nhỏ, rõ ràng là nó vẫn còn nhỏ, chín đuôi vẫn chưa mọc ra đủ. Chân trái của cáo trắng đã bị thương, nó nhìn Ngô Bình với vẻ rất đáng thương, ánh mắt như đang cầu cứu.
Ngô Bình nhìn thấy cáo trắng thì bất giác nhớ đến một người quen cũ, anh nói với giọng ấm áp: “Ai đã làm mày bị thương?"
Lúc này, có tiếng bước chân của mấy người từ ngoài cửa động truyền vào, một trong số đó nói: “Kỹ lạ, rổ ràng tôi đã nhìn thấy một con cáo chín đuôi ở đây, sao lại không thấy đâu nữa?"
“Tìm lại thử xem, đuôi của con cáo chín đuôi này là trang sức cực phẩm đấy, trong thành có người ra giá ba mươi triệu tiền tiên đấy. Bất được nó thì chúng ta sẽ phát tài”
Mấy người đó vừa nói chuyện vừa tìm kiếm xung quanh, bỗng dưng có người thốt lên: “Vết máu đến đây thì không thấy đâu nữa, ầy, chỗ này có kết giới”
Cáo trảng nghe bên ngoài có tiếng động thì sợ đến run. lấy bẩy, mắt rưng rưng nhìn Ngô Bình, vừa đáng thương vừa cần giúp đỡ.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hãn dứt lời thì rút một con dao gắm, bay ra, đâm về phía. anh.Hản vẫn còn trên không trung thì đã bị một bàn tay từ rên trời giáng xuống đánh ngã xuống đất, tay chân gấy vụn, ngũ tạng dập nát, có vẻ không thể sống nỗi.Công tử áo xanh kinh sợ, hạ giọng nói: “Anh bạn, có gì từ từ nói".Ngô Bình: “Anh có thể cút đi được rồi, để người đẹp này lại bầu bạn với tôi”.Công tử áo xanh chau mày: “Anh bạn, tôi là..."“Cút”. Ngô Bình không muốn nghe hắn nói thêm nữa, ánh mắt rất lạnh lùng.Công tử áo xanh nghiến răng, anh hùng không sợ thiệt trước mắt, hẳn bỏ lại người đẹp, quay đầu bỏ đi.Sau khi đối phương đi khỏi, Ngô Bình buông tay, nói: “Cô cũng đi đi”.Mọi người đều kinh ngạc: “Công tử giữ tôi lại giờ lại muốn để tôi đi sao?"Ngô Bình bình thản đáp: “Tôi thấy cô bị người khác dùng cấm chế, chắc đó là nguyên nhân cô vui cười với hắn đúng không?”Cô gái bất ngờ hơn nữa, nói: “Đúng là tôi đã trúng cấm chế của người khác, sao công tử lại biết được?”Ngô Bình: “Không có gì có thế qua được cặp mắt của tôi”.Anh nói xong thì búng năm ngón tay phải từ phía xa, cô gái liền cám thấy có mấy lưỡng sức mạnh truyền vào cơ thế, cấm chế luôn khiến cô sống không bãng chết cũng biến mất. hẳn.Cô gái vừa bất ngờ vừa vui mừng, vội vã vái lạy: “Cảm ơn công tử”.Nhưng lúc cô ấy ngẩng đầu lên thì đã không còn thấy. bóng dáng Ngô Bình đâu nữa. Cô gái quỳ dưới đất ngẩn ngơ, cảm thấy như đang nẫm mơ.Ngô Bình làm gì có thời gian trêu hoa ghẹo nguyệt, lúc này anh đã đến một ngọn núi hoang gần sơn thành, tìm đến một hang núi, định ở tạm một đêm, sáng ngày mai tiếp tực khám phá Thanh Linh Động Thiên.Anh bố trí kết giới ở cửa động, các sinh linh bên ngoài không nhìn thấy được sự tồn tại của động, cũng sẽ không đến làm phiền anh.Tối đó, anh tu luyện một môn Ngữ Bí Thuật, bí thuật này: anh đã từng tu luyện từ lâu, giờ anh chỉ dùng ngũ hành để sắp xếp lại, từ đó nâng cao uy lực của nó.Anh vừa luyện bí thuật được mấy lần thì kết giới rung chuyển, một con cáo trắng bị thương xông vào. Cáo trắng có, chín cái đuôi tròn, giống như chín quả cầu lông nhỏ, rõ ràng là nó vẫn còn nhỏ, chín đuôi vẫn chưa mọc ra đủ. Chân trái của cáo trắng đã bị thương, nó nhìn Ngô Bình với vẻ rất đáng thương, ánh mắt như đang cầu cứu.Ngô Bình nhìn thấy cáo trắng thì bất giác nhớ đến một người quen cũ, anh nói với giọng ấm áp: “Ai đã làm mày bị thương?"Lúc này, có tiếng bước chân của mấy người từ ngoài cửa động truyền vào, một trong số đó nói: “Kỹ lạ, rổ ràng tôi đã nhìn thấy một con cáo chín đuôi ở đây, sao lại không thấy đâu nữa?"“Tìm lại thử xem, đuôi của con cáo chín đuôi này là trang sức cực phẩm đấy, trong thành có người ra giá ba mươi triệu tiền tiên đấy. Bất được nó thì chúng ta sẽ phát tài”Mấy người đó vừa nói chuyện vừa tìm kiếm xung quanh, bỗng dưng có người thốt lên: “Vết máu đến đây thì không thấy đâu nữa, ầy, chỗ này có kết giới”Cáo trảng nghe bên ngoài có tiếng động thì sợ đến run. lấy bẩy, mắt rưng rưng nhìn Ngô Bình, vừa đáng thương vừa cần giúp đỡ.