Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5454: Thần trúc.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sữa thần đại địa là một loại nước thuốc vô cùng quý giá, thuộc linh dược cấp mười, có thế dùng đế luyện chế nhiều loại đan dược. Loại nước thuốc này rất khó hình thành tự nhiên, nó cần có cao thủ bố trí đại trận tụ linh, tiêu tốn rất nhiều nhân lực, vật lực mới có thế hoàn thành. Sau khi đại trận hình thành, còn phải mượn một số vật trung gian để thu thập Sữa thần đại địa. Ở đây, vật trung gian là những cây trúc đó. Rễ trúc rất tốt, ăn sâu xuống đất, hấp thụ linh khí sau đó hình thành nên Sữa thần đại địa và cất chúng và trong những đốt. trúc.“Ai mà giàu có đến thế? Nó có liên quan gì đến thôn Linh Ấn không?”, Ngô Bình nghĩ ngờ.Chính vào lúc này, cách đó không xa có tiếng hét vang lên: “ Ai đó?”Ngô Bình ngoảnh đầu nhìn sang, một người đàn ông áo 'trằng nhanh chân tiến đến từ phía xa, người đó gầy gầy, cao. cao, mũi ưng, ánh mât sâc bén.Anh ta nhìn thấy Ngô Bình chẻ trúc thì giận dữ nói: “To. gan thật, không ngờ lại dám ăn cắp thuốc quý của phái tôi”.Ngô Bình không ngờ Sữa thần đại địa là đồ có chủ, anh liền nói: “Xin lỗi, tôi đi ngang qua đây, nhìn thấy những cây trúc này khá đặc biệt nên đến xem thử, không biết anh là người của môn phái nào?"Đối phương cười khẩy, nói: “Tôi là đệ tử Kim Trúc Môn, biến trúc này đều thuộc phạm vi thế lực của Kim Trúc Môn chúng tôi. Nếu anh không biết những cây trúc vàng này là vật có chủ thì hãy đi đi, người không biết không có tội”Ngô Bình quan sát đối phương, tu vi của người áo trắng đó không cao, chỉ là bí cảnh tâng năm, hơn nữa, anh ta còn mang theo hành lý, dáng vẻ lấm bụi đường. Nếu anh ta là người của Kim Trúc Môn thì nhất định phải ở gần đây, không nên có bộ dạng này mới đúng.Còn một điểm nữa, trước đó anh đã dùng thần niệm quan sát xung quanh nhưng trong rừng trúc vốn không có Kim Trúc Môn nào cả.Anh bình thản đáp: “Thôi được, tôi sẽ đi ngay”.Anh nói đi nhưng thật ra là đi một đoạn rồi ẩn mình, sau đó lại quay trở lại. Lúc anh quay lại thì thấy người đó đang lấy một ống kim loại ra, đâm vào ống trúc để lấy Sữa thần đại địa.Lúc sắp hứng đầy, Ngô Bình bỗng dưng xuất hiện cách đó không xa, cười, hỏi: “Đủ chưa?”Người đó giật mình, lắp bắp, suýt chút làm rơi ống kim loại xuống đất, anh ta giận dữ, nói: “Anh chưa đi sao?”Ngô Bình bình thản đáp: “Vốn chẳng có Kim Trúc Môn nào cả, còn anh cũng không phải người địa phương, tôi nói đúng không?”Người áo trắng hừ lên một tiếng lạnh lùng: “Đừng tự cho. mình thông minh, nếu còn không đi thì lát nữa có muốn đi cũng không còn cơ hội đâu”.Ngô Bình: “Vậy sao? Nếu tôi không đi thì sao?”Người áo trng sầm mặt, nói: “Nể mặt mà không biết nhận thì đừng trách tôi không khách sáo”.Anh ta võ nhẹ lên hông, một thanh kiếm liền bay từ trong úi ra, phát ra ánh sáng màu lam, hướng về phía anh như một tia lửa điện.Ngô Bình đã quá quen thuộc với phi kiếm, anh không thèm tránh, chờ phi kiếm đến gần thì dùng hai ngón tay kẹp. lấy lưỡi kiếm, thanh kiếm liền bị giữ chặt lại, cấm chế trong phi kiếm không ngừng bị bứt phá. Chỉ trong vài phút ngăn ngủi, phi kiếm đã bị Ngô Bình luyện hóa, anh trở lại, phóng ngược lại và nói: “Đi”.Lần này kiếm quang của phi kiếm dài đến mấy mét, hướng về phía người đàn ông áo trằng với tốc độ gấp mười lần ban nấy.

Sữa thần đại địa là một loại nước thuốc vô cùng quý giá, thuộc linh dược cấp mười, có thế dùng đế luyện chế nhiều loại đan dược. Loại nước thuốc này rất khó hình thành tự nhiên, nó cần có cao thủ bố trí đại trận tụ linh, tiêu tốn rất nhiều nhân lực, vật lực mới có thế hoàn thành. Sau khi đại trận hình thành, còn phải mượn một số vật trung gian để thu thập Sữa thần đại địa. Ở đây, vật trung gian là những cây trúc đó. Rễ trúc rất tốt, ăn sâu xuống đất, hấp thụ linh khí sau đó hình thành nên Sữa thần đại địa và cất chúng và trong những đốt. trúc.

“Ai mà giàu có đến thế? Nó có liên quan gì đến thôn Linh Ấn không?”, Ngô Bình nghĩ ngờ.

Chính vào lúc này, cách đó không xa có tiếng hét vang lên: “ Ai đó?”

Ngô Bình ngoảnh đầu nhìn sang, một người đàn ông áo 'trằng nhanh chân tiến đến từ phía xa, người đó gầy gầy, cao. cao, mũi ưng, ánh mât sâc bén.

Anh ta nhìn thấy Ngô Bình chẻ trúc thì giận dữ nói: “To. gan thật, không ngờ lại dám ăn cắp thuốc quý của phái tôi”.

Ngô Bình không ngờ Sữa thần đại địa là đồ có chủ, anh liền nói: “Xin lỗi, tôi đi ngang qua đây, nhìn thấy những cây trúc này khá đặc biệt nên đến xem thử, không biết anh là người của môn phái nào?"

Đối phương cười khẩy, nói: “Tôi là đệ tử Kim Trúc Môn, biến trúc này đều thuộc phạm vi thế lực của Kim Trúc Môn chúng tôi. Nếu anh không biết những cây trúc vàng này là vật có chủ thì hãy đi đi, người không biết không có tội”

Ngô Bình quan sát đối phương, tu vi của người áo trắng đó không cao, chỉ là bí cảnh tâng năm, hơn nữa, anh ta còn mang theo hành lý, dáng vẻ lấm bụi đường. Nếu anh ta là người của Kim Trúc Môn thì nhất định phải ở gần đây, không nên có bộ dạng này mới đúng.

Còn một điểm nữa, trước đó anh đã dùng thần niệm quan sát xung quanh nhưng trong rừng trúc vốn không có Kim Trúc Môn nào cả.

Anh bình thản đáp: “Thôi được, tôi sẽ đi ngay”.

Anh nói đi nhưng thật ra là đi một đoạn rồi ẩn mình, sau đó lại quay trở lại. Lúc anh quay lại thì thấy người đó đang lấy một ống kim loại ra, đâm vào ống trúc để lấy Sữa thần đại địa.

Lúc sắp hứng đầy, Ngô Bình bỗng dưng xuất hiện cách đó không xa, cười, hỏi: “Đủ chưa?”

Người đó giật mình, lắp bắp, suýt chút làm rơi ống kim loại xuống đất, anh ta giận dữ, nói: “Anh chưa đi sao?”

Ngô Bình bình thản đáp: “Vốn chẳng có Kim Trúc Môn nào cả, còn anh cũng không phải người địa phương, tôi nói đúng không?”

Người áo trắng hừ lên một tiếng lạnh lùng: “Đừng tự cho. mình thông minh, nếu còn không đi thì lát nữa có muốn đi cũng không còn cơ hội đâu”.

Ngô Bình: “Vậy sao? Nếu tôi không đi thì sao?”

Người áo trng sầm mặt, nói: “Nể mặt mà không biết nhận thì đừng trách tôi không khách sáo”.

Anh ta võ nhẹ lên hông, một thanh kiếm liền bay từ trong úi ra, phát ra ánh sáng màu lam, hướng về phía anh như một tia lửa điện.

Ngô Bình đã quá quen thuộc với phi kiếm, anh không thèm tránh, chờ phi kiếm đến gần thì dùng hai ngón tay kẹp. lấy lưỡi kiếm, thanh kiếm liền bị giữ chặt lại, cấm chế trong phi kiếm không ngừng bị bứt phá. Chỉ trong vài phút ngăn ngủi, phi kiếm đã bị Ngô Bình luyện hóa, anh trở lại, phóng ngược lại và nói: “Đi”.

Lần này kiếm quang của phi kiếm dài đến mấy mét, hướng về phía người đàn ông áo trằng với tốc độ gấp mười lần ban nấy.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sữa thần đại địa là một loại nước thuốc vô cùng quý giá, thuộc linh dược cấp mười, có thế dùng đế luyện chế nhiều loại đan dược. Loại nước thuốc này rất khó hình thành tự nhiên, nó cần có cao thủ bố trí đại trận tụ linh, tiêu tốn rất nhiều nhân lực, vật lực mới có thế hoàn thành. Sau khi đại trận hình thành, còn phải mượn một số vật trung gian để thu thập Sữa thần đại địa. Ở đây, vật trung gian là những cây trúc đó. Rễ trúc rất tốt, ăn sâu xuống đất, hấp thụ linh khí sau đó hình thành nên Sữa thần đại địa và cất chúng và trong những đốt. trúc.“Ai mà giàu có đến thế? Nó có liên quan gì đến thôn Linh Ấn không?”, Ngô Bình nghĩ ngờ.Chính vào lúc này, cách đó không xa có tiếng hét vang lên: “ Ai đó?”Ngô Bình ngoảnh đầu nhìn sang, một người đàn ông áo 'trằng nhanh chân tiến đến từ phía xa, người đó gầy gầy, cao. cao, mũi ưng, ánh mât sâc bén.Anh ta nhìn thấy Ngô Bình chẻ trúc thì giận dữ nói: “To. gan thật, không ngờ lại dám ăn cắp thuốc quý của phái tôi”.Ngô Bình không ngờ Sữa thần đại địa là đồ có chủ, anh liền nói: “Xin lỗi, tôi đi ngang qua đây, nhìn thấy những cây trúc này khá đặc biệt nên đến xem thử, không biết anh là người của môn phái nào?"Đối phương cười khẩy, nói: “Tôi là đệ tử Kim Trúc Môn, biến trúc này đều thuộc phạm vi thế lực của Kim Trúc Môn chúng tôi. Nếu anh không biết những cây trúc vàng này là vật có chủ thì hãy đi đi, người không biết không có tội”Ngô Bình quan sát đối phương, tu vi của người áo trắng đó không cao, chỉ là bí cảnh tâng năm, hơn nữa, anh ta còn mang theo hành lý, dáng vẻ lấm bụi đường. Nếu anh ta là người của Kim Trúc Môn thì nhất định phải ở gần đây, không nên có bộ dạng này mới đúng.Còn một điểm nữa, trước đó anh đã dùng thần niệm quan sát xung quanh nhưng trong rừng trúc vốn không có Kim Trúc Môn nào cả.Anh bình thản đáp: “Thôi được, tôi sẽ đi ngay”.Anh nói đi nhưng thật ra là đi một đoạn rồi ẩn mình, sau đó lại quay trở lại. Lúc anh quay lại thì thấy người đó đang lấy một ống kim loại ra, đâm vào ống trúc để lấy Sữa thần đại địa.Lúc sắp hứng đầy, Ngô Bình bỗng dưng xuất hiện cách đó không xa, cười, hỏi: “Đủ chưa?”Người đó giật mình, lắp bắp, suýt chút làm rơi ống kim loại xuống đất, anh ta giận dữ, nói: “Anh chưa đi sao?”Ngô Bình bình thản đáp: “Vốn chẳng có Kim Trúc Môn nào cả, còn anh cũng không phải người địa phương, tôi nói đúng không?”Người áo trắng hừ lên một tiếng lạnh lùng: “Đừng tự cho. mình thông minh, nếu còn không đi thì lát nữa có muốn đi cũng không còn cơ hội đâu”.Ngô Bình: “Vậy sao? Nếu tôi không đi thì sao?”Người áo trng sầm mặt, nói: “Nể mặt mà không biết nhận thì đừng trách tôi không khách sáo”.Anh ta võ nhẹ lên hông, một thanh kiếm liền bay từ trong úi ra, phát ra ánh sáng màu lam, hướng về phía anh như một tia lửa điện.Ngô Bình đã quá quen thuộc với phi kiếm, anh không thèm tránh, chờ phi kiếm đến gần thì dùng hai ngón tay kẹp. lấy lưỡi kiếm, thanh kiếm liền bị giữ chặt lại, cấm chế trong phi kiếm không ngừng bị bứt phá. Chỉ trong vài phút ngăn ngủi, phi kiếm đã bị Ngô Bình luyện hóa, anh trở lại, phóng ngược lại và nói: “Đi”.Lần này kiếm quang của phi kiếm dài đến mấy mét, hướng về phía người đàn ông áo trằng với tốc độ gấp mười lần ban nấy.

Chương 5454: Thần trúc.