Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5492: Ba cô gái tuyển chồng ở đỉnh Ngọc Hoa

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Vũ Đại Cường hào hứng hỏi: “Họ chơi gì thế ạ?” Cát Giai: “Mạt chược Tiên Giới”.Chu Vũ Linh nói: “Thế thì thua được bao nhiêu chứ, sư huynh đừng lo”.Cát Giai thở dài: “Không chỉ có họ đánh mạt chược đâu, còn có tu sĩ của các môn phái khác. Một ngày họ có thể đánh thua hết lợi nhuận của một tháng thậm chí là một năm của môn phái đấy”.Nhóm Chu Vũ Linh há hốc miệng, thua hết lợi nhuận cả năm của môn phái ư? Thì mà chơi to thếtVũ Đại Cường chớp mắt rồi nói với Ngô Bình: “Sư huynh, hay mình cũng làm vài ván đi?”Ngô Bình: “Chơi mạt chược thì lúc nào chơi chẳng được, nếu đã đến đây rồi thì mình nên đi làm quen với hoàn cảnh ở đây để tránh sai sót trước đã”.Cát Giai: “Đúng đấy, để tôi giới thiệu trước, tôi là Cát Giai, thầy luyện đan Lục Hoàng Đỉnh của Ngạo Thế Đan Tông”.Vũ Đại Cường cười nói: “Cát sư huynh, tiểu đệ là Vũ Đại Cường, là thầy luyện đan Tam Hoàng Đỉnh”.Nghe thấy thế, Cát Giai thoáng tỏ vẻ coi thường, với anh ta mà nói thì để mộ tử Tam Đỉnh tới tham gia đại hội có vẻ hơi bỡn cợt thì phải.Chu Vũ Linh: “Cát sư huynh, tiểu muội là Chu Vũ Linh, thầy luyện đan Ngũ Bạch Đỉnh”.Diệp Tử Vi: “Em là Diệp Tử Vi, thầy luyện đan Tứ Hoàng Đỉnh, xin sư huynh chỉ bảo”.Cát Giai không đánh giá cao về thực lực của ba người này, dẫu sao anh ta cũng là thầy luyện đan Lục Hoàng Đỉnh rồi. Với trình độ này thì anh ta đã được coi là một người có địa vị cao trong môn phái. Hơn nữa, anh ta tin rằng mình sẽ tăng thành Thất Bạch Đỉnh trong một đến hai năm nữa.Cuối cùng, Cát Giai nhìn sang Ngô Bình rồi cười nói: “Còn cậu thì sao?”Ngô Bình thờ ơ nói: “Ngô Bình, Lục Tử Đỉnh”.Cát Giai sững người, sau đó buột miệng nói: “Không thể nào! Thực lực mạnh nhất ở Ngạo Thế Đan Tông là Hoàng sư huynh, anh ấy cũng mới là Lục Thanh Đỉnh thôi, sao cậu lại mạnh hơn anh ấy được?”Nghe thấy thế, Chu Vũ Linh nói: “Cát sư huynh, nhưng đó là sự thật. Ngô sư huynh không chỉ có tài luyện đan cao siêu, mà còn đứng đầu tiên lôi nữa”.Cát Giai vẫn có vẻ không tin, dẫu sao thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh cũng là ước mơ không thể thực hiện được của anh ta. Tuy anh ta là một người tự phụ, nhưng vẫn biết là mình chẳng thể có cơ hội tiến vào cấp này. Tử Đỉnh và Thanh Đỉnh có vẻ chỉ cách nhau một bước nhỏ, nhưng thực chất lại rất xa. Lục Tử Đỉnh là thầy luyện đan có cấp bậc ngang với tông chủ, đã từng có khá nhiều người đến được cấp Lục Thanh Đỉnh, nhưng Lục Tử Đỉnh thì cực ít. Cả Ngạo Thế Đan Tông chắc chỉ được một, hai người thôi.Cát Giai có tin hay không, Ngô Bình không quan tâm, vì điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh.Song, Vũ Đại Cường lại cuống lên nói: “Cát sư huynh, Ngô sư huynh là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh thật đấy, chuyện này cả môn phái bọn đệ đều có thể chứng minh được”.Cát Giai cười phá lên nói: “Chắc cậu ấy là Lục Tử Đỉnh ở chỗ của mọi người thôi”, ý của anh ta vẫn là không công nhận trình độ của Ngô Bình.Anh ta nói thế thành ra lại khiến Chu Vũ Linh thấy hơi hoài nghị, vì dẫu sao họ cũng chưa được thấy tài luyện đan của Ngô Bình bao giờ, tất cả chỉ là nghe nói mà thôi nên cô ấy cũng nhìn sang anh.Còn Diệp Tử Vi thì tin tưởng Ngô Bình tuyệt đối, cô ấy biết rõ tính trung thực của bài kiểm tra. Nếu Ngô Bình đã qua thì chắc chẳn không thể là giả nên cười nói: “Cát sư huynh, cách đây không lâu, có một viên Cự Thần Đan được bán đấu giá, anh có biết chuyện này không?”Cát Giai ngẫm nghĩ rồi nói: “Có, sao? Viên Cự Thần Đan ấy có liên quan đến mọi người à?”

Vũ Đại Cường hào hứng hỏi: “Họ chơi gì thế ạ?” Cát Giai: “Mạt chược Tiên Giới”.

Chu Vũ Linh nói: “Thế thì thua được bao nhiêu chứ, sư huynh đừng lo”.

Cát Giai thở dài: “Không chỉ có họ đánh mạt chược đâu, còn có tu sĩ của các môn phái khác. Một ngày họ có thể đánh thua hết lợi nhuận của một tháng thậm chí là một năm của môn phái đấy”.

Nhóm Chu Vũ Linh há hốc miệng, thua hết lợi nhuận cả năm của môn phái ư? Thì mà chơi to thết

Vũ Đại Cường chớp mắt rồi nói với Ngô Bình: “Sư huynh, hay mình cũng làm vài ván đi?”

Ngô Bình: “Chơi mạt chược thì lúc nào chơi chẳng được, nếu đã đến đây rồi thì mình nên đi làm quen với hoàn cảnh ở đây để tránh sai sót trước đã”.

Cát Giai: “Đúng đấy, để tôi giới thiệu trước, tôi là Cát Giai, thầy luyện đan Lục Hoàng Đỉnh của Ngạo Thế Đan Tông”.

Vũ Đại Cường cười nói: “Cát sư huynh, tiểu đệ là Vũ Đại Cường, là thầy luyện đan Tam Hoàng Đỉnh”.

Nghe thấy thế, Cát Giai thoáng tỏ vẻ coi thường, với anh ta mà nói thì để mộ tử Tam Đỉnh tới tham gia đại hội có vẻ hơi bỡn cợt thì phải.

Chu Vũ Linh: “Cát sư huynh, tiểu muội là Chu Vũ Linh, thầy luyện đan Ngũ Bạch Đỉnh”.

Diệp Tử Vi: “Em là Diệp Tử Vi, thầy luyện đan Tứ Hoàng Đỉnh, xin sư huynh chỉ bảo”.

Cát Giai không đánh giá cao về thực lực của ba người này, dẫu sao anh ta cũng là thầy luyện đan Lục Hoàng Đỉnh rồi. Với trình độ này thì anh ta đã được coi là một người có địa vị cao trong môn phái. Hơn nữa, anh ta tin rằng mình sẽ tăng thành Thất Bạch Đỉnh trong một đến hai năm nữa.

Cuối cùng, Cát Giai nhìn sang Ngô Bình rồi cười nói: “Còn cậu thì sao?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Ngô Bình, Lục Tử Đỉnh”.

Cát Giai sững người, sau đó buột miệng nói: “Không thể nào! Thực lực mạnh nhất ở Ngạo Thế Đan Tông là Hoàng sư huynh, anh ấy cũng mới là Lục Thanh Đỉnh thôi, sao cậu lại mạnh hơn anh ấy được?”

Nghe thấy thế, Chu Vũ Linh nói: “Cát sư huynh, nhưng đó là sự thật. Ngô sư huynh không chỉ có tài luyện đan cao siêu, mà còn đứng đầu tiên lôi nữa”.

Cát Giai vẫn có vẻ không tin, dẫu sao thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh cũng là ước mơ không thể thực hiện được của anh ta. Tuy anh ta là một người tự phụ, nhưng vẫn biết là mình chẳng thể có cơ hội tiến vào cấp này. Tử Đỉnh và Thanh Đỉnh có vẻ chỉ cách nhau một bước nhỏ, nhưng thực chất lại rất xa. Lục Tử Đỉnh là thầy luyện đan có cấp bậc ngang với tông chủ, đã từng có khá nhiều người đến được cấp Lục Thanh Đỉnh, nhưng Lục Tử Đỉnh thì cực ít. Cả Ngạo Thế Đan Tông chắc chỉ được một, hai người thôi.

Cát Giai có tin hay không, Ngô Bình không quan tâm, vì điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh.

Song, Vũ Đại Cường lại cuống lên nói: “Cát sư huynh, Ngô sư huynh là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh thật đấy, chuyện này cả môn phái bọn đệ đều có thể chứng minh được”.

Cát Giai cười phá lên nói: “Chắc cậu ấy là Lục Tử Đỉnh ở chỗ của mọi người thôi”, ý của anh ta vẫn là không công nhận trình độ của Ngô Bình.

Anh ta nói thế thành ra lại khiến Chu Vũ Linh thấy hơi hoài nghị, vì dẫu sao họ cũng chưa được thấy tài luyện đan của Ngô Bình bao giờ, tất cả chỉ là nghe nói mà thôi nên cô ấy cũng nhìn sang anh.

Còn Diệp Tử Vi thì tin tưởng Ngô Bình tuyệt đối, cô ấy biết rõ tính trung thực của bài kiểm tra. Nếu Ngô Bình đã qua thì chắc chẳn không thể là giả nên cười nói: “Cát sư huynh, cách đây không lâu, có một viên Cự Thần Đan được bán đấu giá, anh có biết chuyện này không?”

Cát Giai ngẫm nghĩ rồi nói: “Có, sao? Viên Cự Thần Đan ấy có liên quan đến mọi người à?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Vũ Đại Cường hào hứng hỏi: “Họ chơi gì thế ạ?” Cát Giai: “Mạt chược Tiên Giới”.Chu Vũ Linh nói: “Thế thì thua được bao nhiêu chứ, sư huynh đừng lo”.Cát Giai thở dài: “Không chỉ có họ đánh mạt chược đâu, còn có tu sĩ của các môn phái khác. Một ngày họ có thể đánh thua hết lợi nhuận của một tháng thậm chí là một năm của môn phái đấy”.Nhóm Chu Vũ Linh há hốc miệng, thua hết lợi nhuận cả năm của môn phái ư? Thì mà chơi to thếtVũ Đại Cường chớp mắt rồi nói với Ngô Bình: “Sư huynh, hay mình cũng làm vài ván đi?”Ngô Bình: “Chơi mạt chược thì lúc nào chơi chẳng được, nếu đã đến đây rồi thì mình nên đi làm quen với hoàn cảnh ở đây để tránh sai sót trước đã”.Cát Giai: “Đúng đấy, để tôi giới thiệu trước, tôi là Cát Giai, thầy luyện đan Lục Hoàng Đỉnh của Ngạo Thế Đan Tông”.Vũ Đại Cường cười nói: “Cát sư huynh, tiểu đệ là Vũ Đại Cường, là thầy luyện đan Tam Hoàng Đỉnh”.Nghe thấy thế, Cát Giai thoáng tỏ vẻ coi thường, với anh ta mà nói thì để mộ tử Tam Đỉnh tới tham gia đại hội có vẻ hơi bỡn cợt thì phải.Chu Vũ Linh: “Cát sư huynh, tiểu muội là Chu Vũ Linh, thầy luyện đan Ngũ Bạch Đỉnh”.Diệp Tử Vi: “Em là Diệp Tử Vi, thầy luyện đan Tứ Hoàng Đỉnh, xin sư huynh chỉ bảo”.Cát Giai không đánh giá cao về thực lực của ba người này, dẫu sao anh ta cũng là thầy luyện đan Lục Hoàng Đỉnh rồi. Với trình độ này thì anh ta đã được coi là một người có địa vị cao trong môn phái. Hơn nữa, anh ta tin rằng mình sẽ tăng thành Thất Bạch Đỉnh trong một đến hai năm nữa.Cuối cùng, Cát Giai nhìn sang Ngô Bình rồi cười nói: “Còn cậu thì sao?”Ngô Bình thờ ơ nói: “Ngô Bình, Lục Tử Đỉnh”.Cát Giai sững người, sau đó buột miệng nói: “Không thể nào! Thực lực mạnh nhất ở Ngạo Thế Đan Tông là Hoàng sư huynh, anh ấy cũng mới là Lục Thanh Đỉnh thôi, sao cậu lại mạnh hơn anh ấy được?”Nghe thấy thế, Chu Vũ Linh nói: “Cát sư huynh, nhưng đó là sự thật. Ngô sư huynh không chỉ có tài luyện đan cao siêu, mà còn đứng đầu tiên lôi nữa”.Cát Giai vẫn có vẻ không tin, dẫu sao thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh cũng là ước mơ không thể thực hiện được của anh ta. Tuy anh ta là một người tự phụ, nhưng vẫn biết là mình chẳng thể có cơ hội tiến vào cấp này. Tử Đỉnh và Thanh Đỉnh có vẻ chỉ cách nhau một bước nhỏ, nhưng thực chất lại rất xa. Lục Tử Đỉnh là thầy luyện đan có cấp bậc ngang với tông chủ, đã từng có khá nhiều người đến được cấp Lục Thanh Đỉnh, nhưng Lục Tử Đỉnh thì cực ít. Cả Ngạo Thế Đan Tông chắc chỉ được một, hai người thôi.Cát Giai có tin hay không, Ngô Bình không quan tâm, vì điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh.Song, Vũ Đại Cường lại cuống lên nói: “Cát sư huynh, Ngô sư huynh là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh thật đấy, chuyện này cả môn phái bọn đệ đều có thể chứng minh được”.Cát Giai cười phá lên nói: “Chắc cậu ấy là Lục Tử Đỉnh ở chỗ của mọi người thôi”, ý của anh ta vẫn là không công nhận trình độ của Ngô Bình.Anh ta nói thế thành ra lại khiến Chu Vũ Linh thấy hơi hoài nghị, vì dẫu sao họ cũng chưa được thấy tài luyện đan của Ngô Bình bao giờ, tất cả chỉ là nghe nói mà thôi nên cô ấy cũng nhìn sang anh.Còn Diệp Tử Vi thì tin tưởng Ngô Bình tuyệt đối, cô ấy biết rõ tính trung thực của bài kiểm tra. Nếu Ngô Bình đã qua thì chắc chẳn không thể là giả nên cười nói: “Cát sư huynh, cách đây không lâu, có một viên Cự Thần Đan được bán đấu giá, anh có biết chuyện này không?”Cát Giai ngẫm nghĩ rồi nói: “Có, sao? Viên Cự Thần Đan ấy có liên quan đến mọi người à?”

Chương 5492: Ba cô gái tuyển chồng ở đỉnh Ngọc Hoa