Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5502: Lĩnh ngộ kiếm đạo

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình thoáng vẻ ngạc nhiên nói: “Thiên Thượng Tam Kiếm là chí bảo của Tiên Kiếm Môn, sao tôi có thể lĩnh ngộ được chứ?”Lý Thuần Như khẽ thở dài nói: “Chẳng giấu gì công tử, thật ra Tiên Kiếm Môn mới lĩnh ngộ được một kiếm thôi, còn hai kiếm sau mới lĩnh ngộ được phần ngoài. Mỗi khi học được một trong ba kiếm thì uy lực đều tăng lên gấp nhiều lần. Uy lực của cả ba kiếm mạnh hơn uy lực riêng của từng loại rất nhiều, nhưng hàng nghìn năm nay, chưa một ai ở Tiên Kiếm Môn chúng tôi có thể lĩnh ngộ nổi đến hai kiếm, chứ đừng nói là ba”.Ngô Bình: “Nên Lý cô nương muốn để tôi thử ư?” Lý Thuần Như gật đầu: “Đúng thế, công tử có tư chất hơnngười, là thiên kiêu tuyệt thế. Nếu công tử thử, khéo lại lĩnh ngộ được kiếm thứ hai”.Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Lý cô nương, nếu tôi học được kiếm thứ hai hay thậm chí là ba thì Tiên Kiếm Môn có gây bất lợi cho tôi không?”Lý Thuần Như cười nói: “Công tử yên tâm, chắc chẳn sẽ không có chuyện đó, tôi có thể đảm bảo”.Ngô Bình: “Tôi tin cô”.Sau đó, anh nhận lấy vỏ kiếm rồi nói: “Các cô nương, tôi cần một nơi để lĩnh ngộ”.Rõ ràng nơi này không thích hợp để lĩnh ngộ kiếm đạo, vì vừa ồn ào vừa dễ bị người ngoài nhìn trộm.Nguyệt Thanh Ảnh vung tay lên, một cánh cửa màu tím xuất hiện, sau cánh cửa có làn khói mờ, không biết là nơi nào.Cô ấy cười nói: “Công tử, sau cánh cửa này là Động Thiên Linh Bảo, đó là địa bàn của tộc tôi, công tử vào đó tu luyện thì sẽ không sợ bị ai quấy rầy”.Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn”.Sau đó, anh cầm theo vỏ kiếm rồi bước qua cánh cửa rồi biến mất.Ngô Bình đi vào đó rồi, Hà Tử Trần mới hỏi: “Thuần Như, em đoán công tử có thành công không?”Lý Thuần Như: “Cả nghìn năm qua, biết bao thiên kiêu của Tiên Kiếm Môn đều thất bại. Tuy công tử rất phi phàm, nhưng muốn lĩnh ngộ hết ba kiếm thì chắc cũng rất khó. Song, dù chỉ có một tia hi vọng thì em vẫn muốn thử”.Hà Tử Trần: “Nếu công tử có thể lĩnh ngộ hai hoặc ba kiếm thì chị sẽ mời anh ấy vào Thiên Khuyết để lĩnh ngộ tuyệt học vô thượng ở đó”.Lý Thuần Như cười nói: “Tử Trần, tất cả truyền thừa của Thiên Nguyên đều từ Thiên Khuyết mà ra, họ có đồng ý có thế lực khác học không?”Hà Tử Trần: “Hà Thị được phép có ba ngoại lệ nên họ không thể phản đối được đâu”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Ba ngoại lệ rất quý đó, chắc chắn sế có người trong Hà Thị không đồng ý, dẫu sao ai cũng muốn giành được suất này mà, vậy mà em lại dành cho người ngoài”.Hà Tử Trần cười nói: “Nếu em lấy anh ấy thì anh ấy là rể của nhà họ Hà rồi chứ có phải người ngoài đâu”.

Ngô Bình thoáng vẻ ngạc nhiên nói: “Thiên Thượng Tam Kiếm là chí bảo của Tiên Kiếm Môn, sao tôi có thể lĩnh ngộ được chứ?”

Lý Thuần Như khẽ thở dài nói: “Chẳng giấu gì công tử, thật ra Tiên Kiếm Môn mới lĩnh ngộ được một kiếm thôi, còn hai kiếm sau mới lĩnh ngộ được phần ngoài. Mỗi khi học được một trong ba kiếm thì uy lực đều tăng lên gấp nhiều lần. Uy lực của cả ba kiếm mạnh hơn uy lực riêng của từng loại rất nhiều, nhưng hàng nghìn năm nay, chưa một ai ở Tiên Kiếm Môn chúng tôi có thể lĩnh ngộ nổi đến hai kiếm, chứ đừng nói là ba”.

Ngô Bình: “Nên Lý cô nương muốn để tôi thử ư?” Lý Thuần Như gật đầu: “Đúng thế, công tử có tư chất hơn

người, là thiên kiêu tuyệt thế. Nếu công tử thử, khéo lại lĩnh ngộ được kiếm thứ hai”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Lý cô nương, nếu tôi học được kiếm thứ hai hay thậm chí là ba thì Tiên Kiếm Môn có gây bất lợi cho tôi không?”

Lý Thuần Như cười nói: “Công tử yên tâm, chắc chẳn sẽ không có chuyện đó, tôi có thể đảm bảo”.

Ngô Bình: “Tôi tin cô”.

Sau đó, anh nhận lấy vỏ kiếm rồi nói: “Các cô nương, tôi cần một nơi để lĩnh ngộ”.

Rõ ràng nơi này không thích hợp để lĩnh ngộ kiếm đạo, vì vừa ồn ào vừa dễ bị người ngoài nhìn trộm.

Nguyệt Thanh Ảnh vung tay lên, một cánh cửa màu tím xuất hiện, sau cánh cửa có làn khói mờ, không biết là nơi nào.

Cô ấy cười nói: “Công tử, sau cánh cửa này là Động Thiên Linh Bảo, đó là địa bàn của tộc tôi, công tử vào đó tu luyện thì sẽ không sợ bị ai quấy rầy”.

Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn”.

Sau đó, anh cầm theo vỏ kiếm rồi bước qua cánh cửa rồi biến mất.

Ngô Bình đi vào đó rồi, Hà Tử Trần mới hỏi: “Thuần Như, em đoán công tử có thành công không?”

Lý Thuần Như: “Cả nghìn năm qua, biết bao thiên kiêu của Tiên Kiếm Môn đều thất bại. Tuy công tử rất phi phàm, nhưng muốn lĩnh ngộ hết ba kiếm thì chắc cũng rất khó. Song, dù chỉ có một tia hi vọng thì em vẫn muốn thử”.

Hà Tử Trần: “Nếu công tử có thể lĩnh ngộ hai hoặc ba kiếm thì chị sẽ mời anh ấy vào Thiên Khuyết để lĩnh ngộ tuyệt học vô thượng ở đó”.

Lý Thuần Như cười nói: “Tử Trần, tất cả truyền thừa của Thiên Nguyên đều từ Thiên Khuyết mà ra, họ có đồng ý có thế lực khác học không?”

Hà Tử Trần: “Hà Thị được phép có ba ngoại lệ nên họ không thể phản đối được đâu”.

Nguyệt Thanh Ảnh: “Ba ngoại lệ rất quý đó, chắc chắn sế có người trong Hà Thị không đồng ý, dẫu sao ai cũng muốn giành được suất này mà, vậy mà em lại dành cho người ngoài”.

Hà Tử Trần cười nói: “Nếu em lấy anh ấy thì anh ấy là rể của nhà họ Hà rồi chứ có phải người ngoài đâu”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình thoáng vẻ ngạc nhiên nói: “Thiên Thượng Tam Kiếm là chí bảo của Tiên Kiếm Môn, sao tôi có thể lĩnh ngộ được chứ?”Lý Thuần Như khẽ thở dài nói: “Chẳng giấu gì công tử, thật ra Tiên Kiếm Môn mới lĩnh ngộ được một kiếm thôi, còn hai kiếm sau mới lĩnh ngộ được phần ngoài. Mỗi khi học được một trong ba kiếm thì uy lực đều tăng lên gấp nhiều lần. Uy lực của cả ba kiếm mạnh hơn uy lực riêng của từng loại rất nhiều, nhưng hàng nghìn năm nay, chưa một ai ở Tiên Kiếm Môn chúng tôi có thể lĩnh ngộ nổi đến hai kiếm, chứ đừng nói là ba”.Ngô Bình: “Nên Lý cô nương muốn để tôi thử ư?” Lý Thuần Như gật đầu: “Đúng thế, công tử có tư chất hơnngười, là thiên kiêu tuyệt thế. Nếu công tử thử, khéo lại lĩnh ngộ được kiếm thứ hai”.Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Lý cô nương, nếu tôi học được kiếm thứ hai hay thậm chí là ba thì Tiên Kiếm Môn có gây bất lợi cho tôi không?”Lý Thuần Như cười nói: “Công tử yên tâm, chắc chẳn sẽ không có chuyện đó, tôi có thể đảm bảo”.Ngô Bình: “Tôi tin cô”.Sau đó, anh nhận lấy vỏ kiếm rồi nói: “Các cô nương, tôi cần một nơi để lĩnh ngộ”.Rõ ràng nơi này không thích hợp để lĩnh ngộ kiếm đạo, vì vừa ồn ào vừa dễ bị người ngoài nhìn trộm.Nguyệt Thanh Ảnh vung tay lên, một cánh cửa màu tím xuất hiện, sau cánh cửa có làn khói mờ, không biết là nơi nào.Cô ấy cười nói: “Công tử, sau cánh cửa này là Động Thiên Linh Bảo, đó là địa bàn của tộc tôi, công tử vào đó tu luyện thì sẽ không sợ bị ai quấy rầy”.Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn”.Sau đó, anh cầm theo vỏ kiếm rồi bước qua cánh cửa rồi biến mất.Ngô Bình đi vào đó rồi, Hà Tử Trần mới hỏi: “Thuần Như, em đoán công tử có thành công không?”Lý Thuần Như: “Cả nghìn năm qua, biết bao thiên kiêu của Tiên Kiếm Môn đều thất bại. Tuy công tử rất phi phàm, nhưng muốn lĩnh ngộ hết ba kiếm thì chắc cũng rất khó. Song, dù chỉ có một tia hi vọng thì em vẫn muốn thử”.Hà Tử Trần: “Nếu công tử có thể lĩnh ngộ hai hoặc ba kiếm thì chị sẽ mời anh ấy vào Thiên Khuyết để lĩnh ngộ tuyệt học vô thượng ở đó”.Lý Thuần Như cười nói: “Tử Trần, tất cả truyền thừa của Thiên Nguyên đều từ Thiên Khuyết mà ra, họ có đồng ý có thế lực khác học không?”Hà Tử Trần: “Hà Thị được phép có ba ngoại lệ nên họ không thể phản đối được đâu”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Ba ngoại lệ rất quý đó, chắc chắn sế có người trong Hà Thị không đồng ý, dẫu sao ai cũng muốn giành được suất này mà, vậy mà em lại dành cho người ngoài”.Hà Tử Trần cười nói: “Nếu em lấy anh ấy thì anh ấy là rể của nhà họ Hà rồi chứ có phải người ngoài đâu”.

Chương 5502: Lĩnh ngộ kiếm đạo