Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5520: Trận đấu Đạo cảnh
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đến chính là Ngô Bình, anh không để ý đến người phụ nữ kia mà chỉ nhìn vào Nguyệt Thanh Ảnh đang chịu phạt. Quần áo trên người cô ấy đã bị đốt cháy, sau lưng liên tục có khói bốc lên và toả ra mùi khét.Ngay sau đó, Ngô Bình đã biến mất rồi có một đường kiếm sáng lên trong tay anh đã chặt đứt mọi xiềng xích, sau đó anh bế Nguyệt Thanh Ảnh bay về bục trắng.Anh cởi áo khoác ngoài của mình ra rồi đắp lên người cô ấy, sau đó hỏi: “Thanh Ảnh, em không sao chứ?”Nguyệt Thanh Ảnh mơ màng, cô ấy cũng tưởng tượng đến cảnh Ngô Bình sẽ xuất hiện và cứu mình. Nhưng biết đó chỉ là vọng tưởng, một vì anh đang tu luyện, hai vì dù anh có đến thì sao có thể là đối thủ của mụ đàn bà độc ác kia? Dẫu sao mụ ta cũng là cường giả tầng thứ chín Thần Thông rồi.Người phụ nữ thấy Ngô Bình coi mình như không khí thì hừ lạnh nói: “Đúng là không biết sống chết là gì!”Dứt lời, bà ta vung tay lên, ba đường sát quan bay ra tấn công Ngô Bình, đây là một phép thần thông sát sinh rất mạnh.Nhưng pháp thuật của bà ta là cấp thấp nên Ngô Bình chẳng buồn để mắt tới. Anh chỉ búng nhẹ ra một tia sáng, nó bay ra xa rồi tách ra thành ba để tấn công lại đường sát quang kia.Cheng!Vài tiếng động khế vang lên, ba tia sát quang của người phụ nữ đã biến mất.Bà ta kinh ngạc, định thi triển tiếp tài năng nhưng Ngô Bình đã chỉ vào bà ta rồi nói: “Nhốt!”Anh vừa nói xong, đã có 18 cột sáng màu đen xuất hiện quanh người phụ nữ tạo thành một vòng tròn rồi nhốt bà ta vào giữa.Người phụ nữ giơ tay chạm vào đó thì lập tức hét lên thảm thiết, năm đầu ngón tay đã bị ăn mòn đến đen sì lộ ra cả xương.Vết thương của Nguyệt Thanh Ảnh hồi phục rất nhanh, cô ấy nói: “Ngô đại ca, đây là pháp thuật gì vậy?” Ngô Bình đáp: “Chân pháp cấp cao, tên là Vĩnh Tù!”Nguyệt Thanh Ảnh đi đến gần người phụ nữ rồi cười mỉa: “Đáng đời! Cho bà ở lại trong đó mãi mãi luôn”.Người phụ nữ tức tối nói: “Nguyệt Thanh Ảnh, cô định tạo phản hả!”Nguyệt Thanh Ảnh rút một thanh kiếm ra định đâm chết người phụ nữ, nhưng chợt nghe thấy có người hô lên: “Dừng tay!"Nguyệt Thanh Ảnh khựng lại rồi ngoảnh lại nhìn.Một người đàn ông bước nhanh tới, người này có gương. mặt dài, mặc áo giáp màu vàng, đầu đội mũ ngọc, trông rất oai phong. Đó chính là Nguyệt Đông Thăng - gia chủ của nhà họ Nguyệt.Nhìn thấy Nguyệt Đông Thăng, Nguyệt Thanh Ảnh vứt thanh kiếm đi rồi tức tối nhìn ông ta.Nguyệt Đông Thăng thở dài nhìn con gái mình rồi nói: “Thanh Ảnh, sao tính cách con chẳng khác gì hồi nhỏ thế hả?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Bố, bố định bắt con lấy tên vừa xấu vừa bẩn ấy ư?”Nguyệt Đông Thăng: “Tuy Thi công tử không ưa nhìn nhưng người tu hành như chúng ta đâu trọng hình thức bên ngoài?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Bố biết thừa nhà họ Thi có lai lịch thế nào rồi mà, họ khởi nghiệp từ việc trộm mộ, kết quả đã bị nhiễm thi khí nên giờ mới có dáng vẻ kinh tởm như thếtNguyệt Đông Thăng: “Thanh Ảnh, con cũng biết nhà mình đang gặp chuyện mà. Nếu không liên thủ với nhà họ Thi thì một khi đám người kia kéo đến, chúng ra sẽ chất hoặc phải từ bỏ Thần Châu mà rời đi, chẳng lẽ con muốn như thế à?”Nguyệt Thanh Ảnh ôm lấy cánh tay của Ngô Bình rồi nói: “Con không cần biết! Con đã có người đàn ông của mình rồi, không thể lấy ai khác nữa”.Nguyệt Đông Thăng híp mắt lại quan sát Ngô Bình rồi nói: “Đây là chuyện riêng của gia đình tôi, hi vọng cậu không xen vào”.Nguyệt Thanh Ảnh nhìn Ngô Bình không chớp mắt để xem anh sẽ quyết định thế nào. Dẫu sao, bố cô cũng là một cường giả Đạo cảnh.Ngô Bình nói: “Tôi không có hứng với chuyện của nhà họ Nguyệt, nhưng tôi cũng không muốn Thanh Ảnh phải chịu tủi hờn”, Nguyệt Thanh Ảnh là bạn của anh, nếu cô ấy không muốn gả vào nhà họ Thi thì anh sẽ đứng về phía cô ấy.Nguyệt Đông Thăng cười khẩy: “Cậu cũng to gan đấy, lấy đâu ra dũng khí vậy hả?”“Tôi cũng to gan vừa phải thôi”.
Người đến chính là Ngô Bình, anh không để ý đến người phụ nữ kia mà chỉ nhìn vào Nguyệt Thanh Ảnh đang chịu phạt. Quần áo trên người cô ấy đã bị đốt cháy, sau lưng liên tục có khói bốc lên và toả ra mùi khét.
Ngay sau đó, Ngô Bình đã biến mất rồi có một đường kiếm sáng lên trong tay anh đã chặt đứt mọi xiềng xích, sau đó anh bế Nguyệt Thanh Ảnh bay về bục trắng.
Anh cởi áo khoác ngoài của mình ra rồi đắp lên người cô ấy, sau đó hỏi: “Thanh Ảnh, em không sao chứ?”
Nguyệt Thanh Ảnh mơ màng, cô ấy cũng tưởng tượng đến cảnh Ngô Bình sẽ xuất hiện và cứu mình. Nhưng biết đó chỉ là vọng tưởng, một vì anh đang tu luyện, hai vì dù anh có đến thì sao có thể là đối thủ của mụ đàn bà độc ác kia? Dẫu sao mụ ta cũng là cường giả tầng thứ chín Thần Thông rồi.
Người phụ nữ thấy Ngô Bình coi mình như không khí thì hừ lạnh nói: “Đúng là không biết sống chết là gì!”
Dứt lời, bà ta vung tay lên, ba đường sát quan bay ra tấn công Ngô Bình, đây là một phép thần thông sát sinh rất mạnh.
Nhưng pháp thuật của bà ta là cấp thấp nên Ngô Bình chẳng buồn để mắt tới. Anh chỉ búng nhẹ ra một tia sáng, nó bay ra xa rồi tách ra thành ba để tấn công lại đường sát quang kia.
Cheng!
Vài tiếng động khế vang lên, ba tia sát quang của người phụ nữ đã biến mất.
Bà ta kinh ngạc, định thi triển tiếp tài năng nhưng Ngô Bình đã chỉ vào bà ta rồi nói: “Nhốt!”
Anh vừa nói xong, đã có 18 cột sáng màu đen xuất hiện quanh người phụ nữ tạo thành một vòng tròn rồi nhốt bà ta vào giữa.
Người phụ nữ giơ tay chạm vào đó thì lập tức hét lên thảm thiết, năm đầu ngón tay đã bị ăn mòn đến đen sì lộ ra cả xương.
Vết thương của Nguyệt Thanh Ảnh hồi phục rất nhanh, cô ấy nói: “Ngô đại ca, đây là pháp thuật gì vậy?” Ngô Bình đáp: “Chân pháp cấp cao, tên là Vĩnh Tù!”
Nguyệt Thanh Ảnh đi đến gần người phụ nữ rồi cười mỉa: “Đáng đời! Cho bà ở lại trong đó mãi mãi luôn”.
Người phụ nữ tức tối nói: “Nguyệt Thanh Ảnh, cô định tạo phản hả!”
Nguyệt Thanh Ảnh rút một thanh kiếm ra định đâm chết người phụ nữ, nhưng chợt nghe thấy có người hô lên: “Dừng tay!"
Nguyệt Thanh Ảnh khựng lại rồi ngoảnh lại nhìn.
Một người đàn ông bước nhanh tới, người này có gương. mặt dài, mặc áo giáp màu vàng, đầu đội mũ ngọc, trông rất oai phong. Đó chính là Nguyệt Đông Thăng - gia chủ của nhà họ Nguyệt.
Nhìn thấy Nguyệt Đông Thăng, Nguyệt Thanh Ảnh vứt thanh kiếm đi rồi tức tối nhìn ông ta.
Nguyệt Đông Thăng thở dài nhìn con gái mình rồi nói: “Thanh Ảnh, sao tính cách con chẳng khác gì hồi nhỏ thế hả?”
Nguyệt Thanh Ảnh: “Bố, bố định bắt con lấy tên vừa xấu vừa bẩn ấy ư?”
Nguyệt Đông Thăng: “Tuy Thi công tử không ưa nhìn nhưng người tu hành như chúng ta đâu trọng hình thức bên ngoài?”
Nguyệt Thanh Ảnh: “Bố biết thừa nhà họ Thi có lai lịch thế nào rồi mà, họ khởi nghiệp từ việc trộm mộ, kết quả đã bị nhiễm thi khí nên giờ mới có dáng vẻ kinh tởm như thết
Nguyệt Đông Thăng: “Thanh Ảnh, con cũng biết nhà mình đang gặp chuyện mà. Nếu không liên thủ với nhà họ Thi thì một khi đám người kia kéo đến, chúng ra sẽ chất hoặc phải từ bỏ Thần Châu mà rời đi, chẳng lẽ con muốn như thế à?”
Nguyệt Thanh Ảnh ôm lấy cánh tay của Ngô Bình rồi nói: “Con không cần biết! Con đã có người đàn ông của mình rồi, không thể lấy ai khác nữa”.
Nguyệt Đông Thăng híp mắt lại quan sát Ngô Bình rồi nói: “Đây là chuyện riêng của gia đình tôi, hi vọng cậu không xen vào”.
Nguyệt Thanh Ảnh nhìn Ngô Bình không chớp mắt để xem anh sẽ quyết định thế nào. Dẫu sao, bố cô cũng là một cường giả Đạo cảnh.
Ngô Bình nói: “Tôi không có hứng với chuyện của nhà họ Nguyệt, nhưng tôi cũng không muốn Thanh Ảnh phải chịu tủi hờn”, Nguyệt Thanh Ảnh là bạn của anh, nếu cô ấy không muốn gả vào nhà họ Thi thì anh sẽ đứng về phía cô ấy.
Nguyệt Đông Thăng cười khẩy: “Cậu cũng to gan đấy, lấy đâu ra dũng khí vậy hả?”
“Tôi cũng to gan vừa phải thôi”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đến chính là Ngô Bình, anh không để ý đến người phụ nữ kia mà chỉ nhìn vào Nguyệt Thanh Ảnh đang chịu phạt. Quần áo trên người cô ấy đã bị đốt cháy, sau lưng liên tục có khói bốc lên và toả ra mùi khét.Ngay sau đó, Ngô Bình đã biến mất rồi có một đường kiếm sáng lên trong tay anh đã chặt đứt mọi xiềng xích, sau đó anh bế Nguyệt Thanh Ảnh bay về bục trắng.Anh cởi áo khoác ngoài của mình ra rồi đắp lên người cô ấy, sau đó hỏi: “Thanh Ảnh, em không sao chứ?”Nguyệt Thanh Ảnh mơ màng, cô ấy cũng tưởng tượng đến cảnh Ngô Bình sẽ xuất hiện và cứu mình. Nhưng biết đó chỉ là vọng tưởng, một vì anh đang tu luyện, hai vì dù anh có đến thì sao có thể là đối thủ của mụ đàn bà độc ác kia? Dẫu sao mụ ta cũng là cường giả tầng thứ chín Thần Thông rồi.Người phụ nữ thấy Ngô Bình coi mình như không khí thì hừ lạnh nói: “Đúng là không biết sống chết là gì!”Dứt lời, bà ta vung tay lên, ba đường sát quan bay ra tấn công Ngô Bình, đây là một phép thần thông sát sinh rất mạnh.Nhưng pháp thuật của bà ta là cấp thấp nên Ngô Bình chẳng buồn để mắt tới. Anh chỉ búng nhẹ ra một tia sáng, nó bay ra xa rồi tách ra thành ba để tấn công lại đường sát quang kia.Cheng!Vài tiếng động khế vang lên, ba tia sát quang của người phụ nữ đã biến mất.Bà ta kinh ngạc, định thi triển tiếp tài năng nhưng Ngô Bình đã chỉ vào bà ta rồi nói: “Nhốt!”Anh vừa nói xong, đã có 18 cột sáng màu đen xuất hiện quanh người phụ nữ tạo thành một vòng tròn rồi nhốt bà ta vào giữa.Người phụ nữ giơ tay chạm vào đó thì lập tức hét lên thảm thiết, năm đầu ngón tay đã bị ăn mòn đến đen sì lộ ra cả xương.Vết thương của Nguyệt Thanh Ảnh hồi phục rất nhanh, cô ấy nói: “Ngô đại ca, đây là pháp thuật gì vậy?” Ngô Bình đáp: “Chân pháp cấp cao, tên là Vĩnh Tù!”Nguyệt Thanh Ảnh đi đến gần người phụ nữ rồi cười mỉa: “Đáng đời! Cho bà ở lại trong đó mãi mãi luôn”.Người phụ nữ tức tối nói: “Nguyệt Thanh Ảnh, cô định tạo phản hả!”Nguyệt Thanh Ảnh rút một thanh kiếm ra định đâm chết người phụ nữ, nhưng chợt nghe thấy có người hô lên: “Dừng tay!"Nguyệt Thanh Ảnh khựng lại rồi ngoảnh lại nhìn.Một người đàn ông bước nhanh tới, người này có gương. mặt dài, mặc áo giáp màu vàng, đầu đội mũ ngọc, trông rất oai phong. Đó chính là Nguyệt Đông Thăng - gia chủ của nhà họ Nguyệt.Nhìn thấy Nguyệt Đông Thăng, Nguyệt Thanh Ảnh vứt thanh kiếm đi rồi tức tối nhìn ông ta.Nguyệt Đông Thăng thở dài nhìn con gái mình rồi nói: “Thanh Ảnh, sao tính cách con chẳng khác gì hồi nhỏ thế hả?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Bố, bố định bắt con lấy tên vừa xấu vừa bẩn ấy ư?”Nguyệt Đông Thăng: “Tuy Thi công tử không ưa nhìn nhưng người tu hành như chúng ta đâu trọng hình thức bên ngoài?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Bố biết thừa nhà họ Thi có lai lịch thế nào rồi mà, họ khởi nghiệp từ việc trộm mộ, kết quả đã bị nhiễm thi khí nên giờ mới có dáng vẻ kinh tởm như thếtNguyệt Đông Thăng: “Thanh Ảnh, con cũng biết nhà mình đang gặp chuyện mà. Nếu không liên thủ với nhà họ Thi thì một khi đám người kia kéo đến, chúng ra sẽ chất hoặc phải từ bỏ Thần Châu mà rời đi, chẳng lẽ con muốn như thế à?”Nguyệt Thanh Ảnh ôm lấy cánh tay của Ngô Bình rồi nói: “Con không cần biết! Con đã có người đàn ông của mình rồi, không thể lấy ai khác nữa”.Nguyệt Đông Thăng híp mắt lại quan sát Ngô Bình rồi nói: “Đây là chuyện riêng của gia đình tôi, hi vọng cậu không xen vào”.Nguyệt Thanh Ảnh nhìn Ngô Bình không chớp mắt để xem anh sẽ quyết định thế nào. Dẫu sao, bố cô cũng là một cường giả Đạo cảnh.Ngô Bình nói: “Tôi không có hứng với chuyện của nhà họ Nguyệt, nhưng tôi cũng không muốn Thanh Ảnh phải chịu tủi hờn”, Nguyệt Thanh Ảnh là bạn của anh, nếu cô ấy không muốn gả vào nhà họ Thi thì anh sẽ đứng về phía cô ấy.Nguyệt Đông Thăng cười khẩy: “Cậu cũng to gan đấy, lấy đâu ra dũng khí vậy hả?”“Tôi cũng to gan vừa phải thôi”.