Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5523: “Lẽ nào Ma Môn có thù với Nguyệt Thị?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ba cô gái đều tỏ vẻ kinh ngạc, bởi chỉ trong mấy ngàyngắn ngủi mà Ngô Bình đột phá những hai cảnh giới, đúng là siêu phàm!Lý Thuần Như: “Anh Bình, mới có mấy hôm thì anh ngưng luyện được bao nhiêu chân pháp rồi?”Ngô Bình: “120”.Cả ba cô gái lại được phen đứng hình, Nguyệt Thanh Ảnh hỏi: “Bao nhiêu cơ? 120 ư?”Sau đó như y thức ra được điều gì đó, cô ấy đứng bật dậy rồi nói: “Anh Bình, anh lĩnh ngộ được chân pháp cấp thiên rồi à”Chỉ cần dung hợp được trật tự cấp thiên thì dung hợp tiếp. các trật tự khác sẽ vô cùng đơn giản. Ngô Bình cười nói: “Ăn may thôi ấy mà”.Ba cô gái cùng hít vào một hơi lạnh, Lý Thuần Như khen ngợi: “Quá phi phàm rồi! Tu sĩ tu luyện được chân pháp cấp thánh còn nghìn năm có một, cấp thiên như anh thì mới là người đầu tiên đấy”.Ngô Bình: “Gì mà đến mức ấy?”Hà Tử Trần: “Không hề nha! Anh Bình, tiền đồ sau này của anh chắc chắn sẽ vượt xa tất cả thiên tài ở đây”.Ngô Bình: “Ngoài Tiên Giới Nguyên Sử, chắc cũng có người tu luyện được cấp này rồi chứ?”Hà Tử Trần: “Có nhưng cực hiếm, dẫu sao nơi này cũng là một trong mười đại Tiên Giới rồi mà”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Nói chung là quá đỉnh! Anh Bình, chắc chẳn ngày mai anh sẽ dễ dàng đối phó được với nhà họ Thi”.Ngô Bình: “Thanh Ảnh, nhà họ Nguyệt của em là thế lực lớn ở Thần Châu thì tại sao phải lấy lòng nhà họ Thi?”Nguyệt Thanh Ảnh nghe xong thì thở dài thườn thượt: “Kể ra thì dài lắm. Thần Châu là vùng phúc địa nên rất nhiều thế lực muốn đến đây. Khoảng 300 năm trở lại đây, bên ngoài xuất hiện một thế lực rất mạnh tự nhận là Ma Môn. Họ từng ba lần cho người đến đánh chiếm địa bàn của Nguyệt Thị, tuy thất bại nhưng mỗi ngày họ đều mạnh hơn. Nhà em nhận được tin là môn chủ của Ma Môn vừa đột phá lên tầng thứ bảy Đạo cảnh rồi, các trưởng lão trong môn phái cũng có ba cao thủ Đạo cảnh. Hơn nữa, họ đã khai quật được lăng mộ của cổ ma và lấy được các pháp khí Ma đạo rất lợi hại”.Ngô Bình: “Vì thế em lo nếu họ đến tấn công tiếp thì Nguyệt Thị sẽ không trụ được hả?”Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Vâng, lẽ ra các thế lực của Thần Châu đều hỗ trợ lẫn nhau để chống lại Ma Môn. Nhưng không biết Ma Môn đã cho họ lợi ích gì mà các nhà khác đều không giúp nhà em nữa. Người trong tộc đang lo nếu Ma Môn đến tấn công tiếp thì các nhà khác sẽ giậu đổ bìm leo, phối hợp với Ma Môn để tấn công nhà em”.Ngô Bình hỏi tiếp: “Ma Môn đã tấn công các thế lực khác chưa?”Nguyệt Thanh Ảnh lắc đầu: “Chưa, có mỗi nhà em thôi”.Ngô Bình: “Lẽ nào Ma Môn có thù với Nguyệt Thị?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Không, họ tấn công Nguyệt Thị là bởi trong địa bàn của nhà em có một nơi bí mật tên là Thiên MaCốc. Trong đó có thứ do Thiên Ma cổ đại để lại, nhưng nơi đó rất nguy hiểm, tu sĩ Đạo cảnh cũng chẳng dám vào”.Ngô Bình: “Thế sao không nhường Thiên Ma Cốc cho Ma Môn?”Nguyệt Thanh Ảnh cười trừ: “Nếu họ tiến vào Thiên Ma Cốc thì thực lực sẽ tăng vọt, khi ấy Nguyệt thị càng không phải đối thủ”.Lý Thuần Như: “Các thế lực khác ngu thật đấy, nếu Ma Môn diệt được Nguyệt thị thì lại bỏ qua cho họ chắc?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Cái lợi trước mắt đã che mờ mọi thứ, họ chẳng quan tâm đến hậu quả sau này nữa”.Ngô Bình: “Vì thế bố em mới muốn em gả vào nhà họ Thi để lôi kéo họ về phe mình hả?”Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Nhưng họ cũng biết là dù em gả qua đó thì cũng chưa chắc nhà họ Thi sẽ giúp”.Ngô Bình: “Ừm, chuyện này phải tự dựa vào mình thôi”.Lý Thuần Như cười nói với Ngô Bình: “Anh Bình, anh đã học Thiên Hạ Cửu Kiếm thì có thể bày Thiên Hạ Kiếm Trận để giúp Nguyệt Thị chống lại Ma Môn”.
Ba cô gái đều tỏ vẻ kinh ngạc, bởi chỉ trong mấy ngày
ngắn ngủi mà Ngô Bình đột phá những hai cảnh giới, đúng là siêu phàm!
Lý Thuần Như: “Anh Bình, mới có mấy hôm thì anh ngưng luyện được bao nhiêu chân pháp rồi?”
Ngô Bình: “120”.
Cả ba cô gái lại được phen đứng hình, Nguyệt Thanh Ảnh hỏi: “Bao nhiêu cơ? 120 ư?”
Sau đó như y thức ra được điều gì đó, cô ấy đứng bật dậy rồi nói: “Anh Bình, anh lĩnh ngộ được chân pháp cấp thiên rồi à”
Chỉ cần dung hợp được trật tự cấp thiên thì dung hợp tiếp. các trật tự khác sẽ vô cùng đơn giản. Ngô Bình cười nói: “Ăn may thôi ấy mà”.
Ba cô gái cùng hít vào một hơi lạnh, Lý Thuần Như khen ngợi: “Quá phi phàm rồi! Tu sĩ tu luyện được chân pháp cấp thánh còn nghìn năm có một, cấp thiên như anh thì mới là người đầu tiên đấy”.
Ngô Bình: “Gì mà đến mức ấy?”
Hà Tử Trần: “Không hề nha! Anh Bình, tiền đồ sau này của anh chắc chắn sẽ vượt xa tất cả thiên tài ở đây”.
Ngô Bình: “Ngoài Tiên Giới Nguyên Sử, chắc cũng có người tu luyện được cấp này rồi chứ?”
Hà Tử Trần: “Có nhưng cực hiếm, dẫu sao nơi này cũng là một trong mười đại Tiên Giới rồi mà”.
Nguyệt Thanh Ảnh: “Nói chung là quá đỉnh! Anh Bình, chắc chẳn ngày mai anh sẽ dễ dàng đối phó được với nhà họ Thi”.
Ngô Bình: “Thanh Ảnh, nhà họ Nguyệt của em là thế lực lớn ở Thần Châu thì tại sao phải lấy lòng nhà họ Thi?”
Nguyệt Thanh Ảnh nghe xong thì thở dài thườn thượt: “Kể ra thì dài lắm. Thần Châu là vùng phúc địa nên rất nhiều thế lực muốn đến đây. Khoảng 300 năm trở lại đây, bên ngoài xuất hiện một thế lực rất mạnh tự nhận là Ma Môn. Họ từng ba lần cho người đến đánh chiếm địa bàn của Nguyệt Thị, tuy thất bại nhưng mỗi ngày họ đều mạnh hơn. Nhà em nhận được tin là môn chủ của Ma Môn vừa đột phá lên tầng thứ bảy Đạo cảnh rồi, các trưởng lão trong môn phái cũng có ba cao thủ Đạo cảnh. Hơn nữa, họ đã khai quật được lăng mộ của cổ ma và lấy được các pháp khí Ma đạo rất lợi hại”.
Ngô Bình: “Vì thế em lo nếu họ đến tấn công tiếp thì Nguyệt Thị sẽ không trụ được hả?”
Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Vâng, lẽ ra các thế lực của Thần Châu đều hỗ trợ lẫn nhau để chống lại Ma Môn. Nhưng không biết Ma Môn đã cho họ lợi ích gì mà các nhà khác đều không giúp nhà em nữa. Người trong tộc đang lo nếu Ma Môn đến tấn công tiếp thì các nhà khác sẽ giậu đổ bìm leo, phối hợp với Ma Môn để tấn công nhà em”.
Ngô Bình hỏi tiếp: “Ma Môn đã tấn công các thế lực khác chưa?”
Nguyệt Thanh Ảnh lắc đầu: “Chưa, có mỗi nhà em thôi”.
Ngô Bình: “Lẽ nào Ma Môn có thù với Nguyệt Thị?”
Nguyệt Thanh Ảnh: “Không, họ tấn công Nguyệt Thị là bởi trong địa bàn của nhà em có một nơi bí mật tên là Thiên Ma
Cốc. Trong đó có thứ do Thiên Ma cổ đại để lại, nhưng nơi đó rất nguy hiểm, tu sĩ Đạo cảnh cũng chẳng dám vào”.
Ngô Bình: “Thế sao không nhường Thiên Ma Cốc cho Ma Môn?”
Nguyệt Thanh Ảnh cười trừ: “Nếu họ tiến vào Thiên Ma Cốc thì thực lực sẽ tăng vọt, khi ấy Nguyệt thị càng không phải đối thủ”.
Lý Thuần Như: “Các thế lực khác ngu thật đấy, nếu Ma Môn diệt được Nguyệt thị thì lại bỏ qua cho họ chắc?”
Nguyệt Thanh Ảnh: “Cái lợi trước mắt đã che mờ mọi thứ, họ chẳng quan tâm đến hậu quả sau này nữa”.
Ngô Bình: “Vì thế bố em mới muốn em gả vào nhà họ Thi để lôi kéo họ về phe mình hả?”
Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Nhưng họ cũng biết là dù em gả qua đó thì cũng chưa chắc nhà họ Thi sẽ giúp”.
Ngô Bình: “Ừm, chuyện này phải tự dựa vào mình thôi”.
Lý Thuần Như cười nói với Ngô Bình: “Anh Bình, anh đã học Thiên Hạ Cửu Kiếm thì có thể bày Thiên Hạ Kiếm Trận để giúp Nguyệt Thị chống lại Ma Môn”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ba cô gái đều tỏ vẻ kinh ngạc, bởi chỉ trong mấy ngàyngắn ngủi mà Ngô Bình đột phá những hai cảnh giới, đúng là siêu phàm!Lý Thuần Như: “Anh Bình, mới có mấy hôm thì anh ngưng luyện được bao nhiêu chân pháp rồi?”Ngô Bình: “120”.Cả ba cô gái lại được phen đứng hình, Nguyệt Thanh Ảnh hỏi: “Bao nhiêu cơ? 120 ư?”Sau đó như y thức ra được điều gì đó, cô ấy đứng bật dậy rồi nói: “Anh Bình, anh lĩnh ngộ được chân pháp cấp thiên rồi à”Chỉ cần dung hợp được trật tự cấp thiên thì dung hợp tiếp. các trật tự khác sẽ vô cùng đơn giản. Ngô Bình cười nói: “Ăn may thôi ấy mà”.Ba cô gái cùng hít vào một hơi lạnh, Lý Thuần Như khen ngợi: “Quá phi phàm rồi! Tu sĩ tu luyện được chân pháp cấp thánh còn nghìn năm có một, cấp thiên như anh thì mới là người đầu tiên đấy”.Ngô Bình: “Gì mà đến mức ấy?”Hà Tử Trần: “Không hề nha! Anh Bình, tiền đồ sau này của anh chắc chắn sẽ vượt xa tất cả thiên tài ở đây”.Ngô Bình: “Ngoài Tiên Giới Nguyên Sử, chắc cũng có người tu luyện được cấp này rồi chứ?”Hà Tử Trần: “Có nhưng cực hiếm, dẫu sao nơi này cũng là một trong mười đại Tiên Giới rồi mà”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Nói chung là quá đỉnh! Anh Bình, chắc chẳn ngày mai anh sẽ dễ dàng đối phó được với nhà họ Thi”.Ngô Bình: “Thanh Ảnh, nhà họ Nguyệt của em là thế lực lớn ở Thần Châu thì tại sao phải lấy lòng nhà họ Thi?”Nguyệt Thanh Ảnh nghe xong thì thở dài thườn thượt: “Kể ra thì dài lắm. Thần Châu là vùng phúc địa nên rất nhiều thế lực muốn đến đây. Khoảng 300 năm trở lại đây, bên ngoài xuất hiện một thế lực rất mạnh tự nhận là Ma Môn. Họ từng ba lần cho người đến đánh chiếm địa bàn của Nguyệt Thị, tuy thất bại nhưng mỗi ngày họ đều mạnh hơn. Nhà em nhận được tin là môn chủ của Ma Môn vừa đột phá lên tầng thứ bảy Đạo cảnh rồi, các trưởng lão trong môn phái cũng có ba cao thủ Đạo cảnh. Hơn nữa, họ đã khai quật được lăng mộ của cổ ma và lấy được các pháp khí Ma đạo rất lợi hại”.Ngô Bình: “Vì thế em lo nếu họ đến tấn công tiếp thì Nguyệt Thị sẽ không trụ được hả?”Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Vâng, lẽ ra các thế lực của Thần Châu đều hỗ trợ lẫn nhau để chống lại Ma Môn. Nhưng không biết Ma Môn đã cho họ lợi ích gì mà các nhà khác đều không giúp nhà em nữa. Người trong tộc đang lo nếu Ma Môn đến tấn công tiếp thì các nhà khác sẽ giậu đổ bìm leo, phối hợp với Ma Môn để tấn công nhà em”.Ngô Bình hỏi tiếp: “Ma Môn đã tấn công các thế lực khác chưa?”Nguyệt Thanh Ảnh lắc đầu: “Chưa, có mỗi nhà em thôi”.Ngô Bình: “Lẽ nào Ma Môn có thù với Nguyệt Thị?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Không, họ tấn công Nguyệt Thị là bởi trong địa bàn của nhà em có một nơi bí mật tên là Thiên MaCốc. Trong đó có thứ do Thiên Ma cổ đại để lại, nhưng nơi đó rất nguy hiểm, tu sĩ Đạo cảnh cũng chẳng dám vào”.Ngô Bình: “Thế sao không nhường Thiên Ma Cốc cho Ma Môn?”Nguyệt Thanh Ảnh cười trừ: “Nếu họ tiến vào Thiên Ma Cốc thì thực lực sẽ tăng vọt, khi ấy Nguyệt thị càng không phải đối thủ”.Lý Thuần Như: “Các thế lực khác ngu thật đấy, nếu Ma Môn diệt được Nguyệt thị thì lại bỏ qua cho họ chắc?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Cái lợi trước mắt đã che mờ mọi thứ, họ chẳng quan tâm đến hậu quả sau này nữa”.Ngô Bình: “Vì thế bố em mới muốn em gả vào nhà họ Thi để lôi kéo họ về phe mình hả?”Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Nhưng họ cũng biết là dù em gả qua đó thì cũng chưa chắc nhà họ Thi sẽ giúp”.Ngô Bình: “Ừm, chuyện này phải tự dựa vào mình thôi”.Lý Thuần Như cười nói với Ngô Bình: “Anh Bình, anh đã học Thiên Hạ Cửu Kiếm thì có thể bày Thiên Hạ Kiếm Trận để giúp Nguyệt Thị chống lại Ma Môn”.