Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5526: Gặp Nguyệt Tổ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình không biết hai người này và cũng không định quan tâm tới họ, nhưng tên không biết xấu hổ này dám bảo có người mạnh hơn anh nhiều lần, khiến anh có hiên đến mấy thì cũng phải hoá thú: “Người mạnh hơn tôi đó đâu? Tôi muốn gặp xem có đúng không”.Người đàn ông liếc nhìn Ngô Bình với vẻ coi thường rồi nói: “Không cần thiết, gặp tôi cũng vậy à. Tuy anh tôi rất giỏi nhưng cũng không hơn tôi là bao”.Ngô Bình: “Nếu anh muốn Thanh Ảnh tin anh thì phải thể hiện cho cô ấy xem chứ”.Người đàn ông đắc ý nói: “Anh nói cũng có lý. Để tôi tự giới thiệu, tôi là Du Tử Hiền, sư phụ là một thầy luyện đan Ngũ Tử Đỉnh. Tôi đã có những tâm đắc của riêng mình về luyện đan, riêng điểm này thôi, tôi nghĩ anh không có cửa so với tôi đâu”.Ngô Bình bật cười nói: “Luyện đan à? Vừa hay tôi cũng là thầy luyện đan này”.Du Tử Hiền sững sờ hỏi: “Anh là thầy luyện đan ư?”Ngô Bình: “Đúng thế, hơn nữa cấp bậc của tôi còn cao hơn sư phụ anh cơ”.Du Tử Hiền cười mỉa: “Cấp bậc cao hơn sư phụ tôi? Anh cũng giỏi khoác lác đấy!”Ngô Bình lấy huy hiệu thầy luyện đan của mình ra rồi nói: “Anh có biết cái này không?”Nhìn thấy huy hiệu sáu lò luyện màu tím đó, Du Tử Hiền ngẩn ra rồi lẩm bẩm: “Đây... không thể nào!”Hà Tử Trần lắc đầu nói: “Đúng là nực cười! Đệ tử của thầy luyện đan Ngũ Đỉnh nhỏ bé mà dám coi thường thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh, anh lấy đâu ra tự tin vậy hả?”Lý Thuần Như: “Người ngu dốt thì luôn không biết điều, điều này có gì lạ đâu”.Du Tử Hiền vã mồ hôi hột với vẻ ngượng ngịu, anh ta vội vàng hành lễ với Ngô Bình: “Ban nấy, tại hạ có mắt như mù, xin các hạ lượng thứ”.Nguyệt Linh Vân bực tức nói: “Tử Hiền, anh không việc gì phải thế cả, chỉ là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh thôi mà, có gì giỏi đâu?”Thấy người đàn ông của Nguyệt Thanh Ảnh xuất sắc như vậy, Nguyệt Linh Vân cảm thấy vô cùng ghen ty.Tuy Du Tử Hiền rất ngông nghênh, nhưng anh ta cũng rất thông minh và tỉnh táo. Một thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh xuất hiện ở Thần Châu, chắc chắn các thế lực lớn sẽ đua nhau lấy lòng để giữ anh lại.Anh ta nghiêm túc nói: “Linh Vân, kể cả gia chủ nhà em gặp thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh cũng phải kính nể phần nào đấy, nói gì đến anh?”Nguyệt Linh Vân còn định nói tiếp, nhưng Nguyệt Thanh Ảnh đã lạnh lùng lên tiếng: “Được rồi, không còn chuyện gì nữa thì các người về đi”.Du Tử Hiền còn muốn nói chuyện thêm với Ngô Bình, nhưng trước đó anh ta đã đắc tội với Ngô Bình nên giờ chẳng còn mặt mũi mà ở lại, vì thé đành bấm bụng kéo Nguyệt Linh Vân rời đi.Hai người họ đi rồi, Nguyệt Thanh Ảnh mới cười nói: “Anh Bình, lời nói của Du Tử Hiền đã thức tỉnh em. Bố em không biết anh là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh, nếu ông ấy biết thì chắc đã phải kính nể anh lâu rồi. Nhưng bố em chưa phải người to nhất nhà, để em dẫn anh đi gặp Nguyệt Tổ”.

Ngô Bình không biết hai người này và cũng không định quan tâm tới họ, nhưng tên không biết xấu hổ này dám bảo có người mạnh hơn anh nhiều lần, khiến anh có hiên đến mấy thì cũng phải hoá thú: “Người mạnh hơn tôi đó đâu? Tôi muốn gặp xem có đúng không”.

Người đàn ông liếc nhìn Ngô Bình với vẻ coi thường rồi nói: “Không cần thiết, gặp tôi cũng vậy à. Tuy anh tôi rất giỏi nhưng cũng không hơn tôi là bao”.

Ngô Bình: “Nếu anh muốn Thanh Ảnh tin anh thì phải thể hiện cho cô ấy xem chứ”.

Người đàn ông đắc ý nói: “Anh nói cũng có lý. Để tôi tự giới thiệu, tôi là Du Tử Hiền, sư phụ là một thầy luyện đan Ngũ Tử Đỉnh. Tôi đã có những tâm đắc của riêng mình về luyện đan, riêng điểm này thôi, tôi nghĩ anh không có cửa so với tôi đâu”.

Ngô Bình bật cười nói: “Luyện đan à? Vừa hay tôi cũng là thầy luyện đan này”.

Du Tử Hiền sững sờ hỏi: “Anh là thầy luyện đan ư?”

Ngô Bình: “Đúng thế, hơn nữa cấp bậc của tôi còn cao hơn sư phụ anh cơ”.

Du Tử Hiền cười mỉa: “Cấp bậc cao hơn sư phụ tôi? Anh cũng giỏi khoác lác đấy!”

Ngô Bình lấy huy hiệu thầy luyện đan của mình ra rồi nói: “Anh có biết cái này không?”

Nhìn thấy huy hiệu sáu lò luyện màu tím đó, Du Tử Hiền ngẩn ra rồi lẩm bẩm: “Đây... không thể nào!”

Hà Tử Trần lắc đầu nói: “Đúng là nực cười! Đệ tử của thầy luyện đan Ngũ Đỉnh nhỏ bé mà dám coi thường thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh, anh lấy đâu ra tự tin vậy hả?”

Lý Thuần Như: “Người ngu dốt thì luôn không biết điều, điều này có gì lạ đâu”.

Du Tử Hiền vã mồ hôi hột với vẻ ngượng ngịu, anh ta vội vàng hành lễ với Ngô Bình: “Ban nấy, tại hạ có mắt như mù, xin các hạ lượng thứ”.

Nguyệt Linh Vân bực tức nói: “Tử Hiền, anh không việc gì phải thế cả, chỉ là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh thôi mà, có gì giỏi đâu?”

Thấy người đàn ông của Nguyệt Thanh Ảnh xuất sắc như vậy, Nguyệt Linh Vân cảm thấy vô cùng ghen ty.

Tuy Du Tử Hiền rất ngông nghênh, nhưng anh ta cũng rất thông minh và tỉnh táo. Một thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh xuất hiện ở Thần Châu, chắc chắn các thế lực lớn sẽ đua nhau lấy lòng để giữ anh lại.

Anh ta nghiêm túc nói: “Linh Vân, kể cả gia chủ nhà em gặp thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh cũng phải kính nể phần nào đấy, nói gì đến anh?”

Nguyệt Linh Vân còn định nói tiếp, nhưng Nguyệt Thanh Ảnh đã lạnh lùng lên tiếng: “Được rồi, không còn chuyện gì nữa thì các người về đi”.

Du Tử Hiền còn muốn nói chuyện thêm với Ngô Bình, nhưng trước đó anh ta đã đắc tội với Ngô Bình nên giờ chẳng còn mặt mũi mà ở lại, vì thé đành bấm bụng kéo Nguyệt Linh Vân rời đi.

Hai người họ đi rồi, Nguyệt Thanh Ảnh mới cười nói: “Anh Bình, lời nói của Du Tử Hiền đã thức tỉnh em. Bố em không biết anh là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh, nếu ông ấy biết thì chắc đã phải kính nể anh lâu rồi. Nhưng bố em chưa phải người to nhất nhà, để em dẫn anh đi gặp Nguyệt Tổ”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình không biết hai người này và cũng không định quan tâm tới họ, nhưng tên không biết xấu hổ này dám bảo có người mạnh hơn anh nhiều lần, khiến anh có hiên đến mấy thì cũng phải hoá thú: “Người mạnh hơn tôi đó đâu? Tôi muốn gặp xem có đúng không”.Người đàn ông liếc nhìn Ngô Bình với vẻ coi thường rồi nói: “Không cần thiết, gặp tôi cũng vậy à. Tuy anh tôi rất giỏi nhưng cũng không hơn tôi là bao”.Ngô Bình: “Nếu anh muốn Thanh Ảnh tin anh thì phải thể hiện cho cô ấy xem chứ”.Người đàn ông đắc ý nói: “Anh nói cũng có lý. Để tôi tự giới thiệu, tôi là Du Tử Hiền, sư phụ là một thầy luyện đan Ngũ Tử Đỉnh. Tôi đã có những tâm đắc của riêng mình về luyện đan, riêng điểm này thôi, tôi nghĩ anh không có cửa so với tôi đâu”.Ngô Bình bật cười nói: “Luyện đan à? Vừa hay tôi cũng là thầy luyện đan này”.Du Tử Hiền sững sờ hỏi: “Anh là thầy luyện đan ư?”Ngô Bình: “Đúng thế, hơn nữa cấp bậc của tôi còn cao hơn sư phụ anh cơ”.Du Tử Hiền cười mỉa: “Cấp bậc cao hơn sư phụ tôi? Anh cũng giỏi khoác lác đấy!”Ngô Bình lấy huy hiệu thầy luyện đan của mình ra rồi nói: “Anh có biết cái này không?”Nhìn thấy huy hiệu sáu lò luyện màu tím đó, Du Tử Hiền ngẩn ra rồi lẩm bẩm: “Đây... không thể nào!”Hà Tử Trần lắc đầu nói: “Đúng là nực cười! Đệ tử của thầy luyện đan Ngũ Đỉnh nhỏ bé mà dám coi thường thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh, anh lấy đâu ra tự tin vậy hả?”Lý Thuần Như: “Người ngu dốt thì luôn không biết điều, điều này có gì lạ đâu”.Du Tử Hiền vã mồ hôi hột với vẻ ngượng ngịu, anh ta vội vàng hành lễ với Ngô Bình: “Ban nấy, tại hạ có mắt như mù, xin các hạ lượng thứ”.Nguyệt Linh Vân bực tức nói: “Tử Hiền, anh không việc gì phải thế cả, chỉ là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh thôi mà, có gì giỏi đâu?”Thấy người đàn ông của Nguyệt Thanh Ảnh xuất sắc như vậy, Nguyệt Linh Vân cảm thấy vô cùng ghen ty.Tuy Du Tử Hiền rất ngông nghênh, nhưng anh ta cũng rất thông minh và tỉnh táo. Một thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh xuất hiện ở Thần Châu, chắc chắn các thế lực lớn sẽ đua nhau lấy lòng để giữ anh lại.Anh ta nghiêm túc nói: “Linh Vân, kể cả gia chủ nhà em gặp thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh cũng phải kính nể phần nào đấy, nói gì đến anh?”Nguyệt Linh Vân còn định nói tiếp, nhưng Nguyệt Thanh Ảnh đã lạnh lùng lên tiếng: “Được rồi, không còn chuyện gì nữa thì các người về đi”.Du Tử Hiền còn muốn nói chuyện thêm với Ngô Bình, nhưng trước đó anh ta đã đắc tội với Ngô Bình nên giờ chẳng còn mặt mũi mà ở lại, vì thé đành bấm bụng kéo Nguyệt Linh Vân rời đi.Hai người họ đi rồi, Nguyệt Thanh Ảnh mới cười nói: “Anh Bình, lời nói của Du Tử Hiền đã thức tỉnh em. Bố em không biết anh là thầy luyện đan Lục Tử Đỉnh, nếu ông ấy biết thì chắc đã phải kính nể anh lâu rồi. Nhưng bố em chưa phải người to nhất nhà, để em dẫn anh đi gặp Nguyệt Tổ”.

Chương 5526: Gặp Nguyệt Tổ