Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5546: Đại hội quần hùng

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Đại hội quần hùng này do ai tổ chức ạ?” Nguyệt Đông Thăng: “Một thế lực thần bí nhất của Tiên Giới Nguyên Sử, cũng là huyết mạch chỉ chính của Nguyên SửĐạo Tôn, bắt nguồn từ núi Nguyên Sử”.Ngô Bình: “Tại sao holại tổ chức đại hội này ạ?”, với kinh nghiệm của anh thì chắc chản phải có lý do gì đó.Nguyệt Đông Thăng: “Cụ thể thế nào thì bác không rõ, nhưng nếu trở thành người đứng đầu thì sẽ có lợi ích rất lớn”.Ngô Bình: “Lợi ích gì vậy ạ?”“Tiền thuế một năm của Tiên Giới Nguyên Sử và Nguyên Sử Thiên Phù mà Nguyên Sử Đạo Tôn để lại”.Ngô Bình ngẩn ra: “Tiền thuế một năm của Tiên Giới Nguyên Sử ư?”Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Phải biết là tất cả các thế lực từ nhỏ đến lớn ở đây đều phải nộp thuê cho núi tuyết”.Ngô Bình: “Nguyệt Thị cũng thế ạ?”“Đương nhiên, mỗi năm chúng ta đều phải nộp một nửa lợi nhuận lên đấy”.Ngô Bình lẩm bẩm: “Vậy thì chäc chản không phải một con số nhỏ”.Nguyệt Đông Thăng: “Vì thế bác mới bảo người đứng đầu sẽ nhận được lợi ích rất lớn”.Ngô Bình: “Vậy thì cháu sẽ tham gia đại hội này”.Nguyệt Đông Thăng: “Ừ, bác sẽ dùng danh nghĩa của Nguyệt Thị để ghi danh cho cháu”.Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Có mất phí đăng ký không ạ?” Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Chỉ có các thế lực nộp một khoản thuế nhất định cho núi tuyết thì mới có tư cách tham gia, như Nguyệt Thị ta thì cũng chỉ mua được ba suất thôi.Còn các thế lực mạnh hơn thì sẽ mua được nhiều suất hơn”. “Bao nhiêu tiền một suất ạ?”“B00 triệu tiền Tiên”, Nguyệt Đông Thăng nói: “Cả Tiên Giới Nguyên Sử có khoảng 600 suất”.Ngô Bình cảm thán: “Vậy là cả núi tiền rồi!” Nguyệt Đông Thăng: “Đó mới là một phần thôi, các thếlực lớn nhỏ khác đều tài trợ ít nhiều cho đại hội để đánh bóng tên tuổi, nói chung là tiền nhiều không đếm xuể”.Ngô Bình: “Núi Nguyên Sử đúng là giàu nứt đố đổ vách”.Nguyệt Đông Thăng: “Thì cả Tiên Giới này là do tổ tiên của người ta lập ra mà, bỏ tiền ra cũng đáng thôi. Tiểu Ngô, nếu cháu đã quyết định sẽ tham gia đại hội quần hùng thì phải mau chóng tăng tu vi đi”.Ngô Bình: “Chắc chản các tu sĩ tham gia đại hội đều có tu vi cao phải không ạ?”“Đúng thế, thấp nhất cũng phải đến tâng thứ năm Thần Thông rồi, nhưng thường đều ở trên tầng thứ bảy, tu sĩ tầng chín hoặc mười thì cũng không ít đâu”.Ngô Bình nói: “Thời gian này, cháu đang ngưng tụ pháp thai. Nếu thuận lợi thì chắc có thể đột phá lên tầng thứ năm Thần Thông là Lôi Kiếp”.Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Có thể tiến là cảnh giới này thì tốt, Lôi Kiếp cũng là một ngưỡng, phải trải qua thì cơ thể và linh hồn của cháu mới có thể mạnh lên được. Đương nhiên, nếu cháu đến cảnh giới cảnh giới Thần Anh thì còn tốt nữa, dẫu sao Thần Anh cũng mạnh hơn Pháp Thai nhiều”.

Ngô Bình: “Đại hội quần hùng này do ai tổ chức ạ?” Nguyệt Đông Thăng: “Một thế lực thần bí nhất của Tiên Giới Nguyên Sử, cũng là huyết mạch chỉ chính của Nguyên Sử

Đạo Tôn, bắt nguồn từ núi Nguyên Sử”.

Ngô Bình: “Tại sao holại tổ chức đại hội này ạ?”, với kinh nghiệm của anh thì chắc chản phải có lý do gì đó.

Nguyệt Đông Thăng: “Cụ thể thế nào thì bác không rõ, nhưng nếu trở thành người đứng đầu thì sẽ có lợi ích rất lớn”.

Ngô Bình: “Lợi ích gì vậy ạ?”

“Tiền thuế một năm của Tiên Giới Nguyên Sử và Nguyên Sử Thiên Phù mà Nguyên Sử Đạo Tôn để lại”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Tiền thuế một năm của Tiên Giới Nguyên Sử ư?”

Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Phải biết là tất cả các thế lực từ nhỏ đến lớn ở đây đều phải nộp thuê cho núi tuyết”.

Ngô Bình: “Nguyệt Thị cũng thế ạ?”

“Đương nhiên, mỗi năm chúng ta đều phải nộp một nửa lợi nhuận lên đấy”.

Ngô Bình lẩm bẩm: “Vậy thì chäc chản không phải một con số nhỏ”.

Nguyệt Đông Thăng: “Vì thế bác mới bảo người đứng đầu sẽ nhận được lợi ích rất lớn”.

Ngô Bình: “Vậy thì cháu sẽ tham gia đại hội này”.

Nguyệt Đông Thăng: “Ừ, bác sẽ dùng danh nghĩa của Nguyệt Thị để ghi danh cho cháu”.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Có mất phí đăng ký không ạ?” Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Chỉ có các thế lực nộp một khoản thuế nhất định cho núi tuyết thì mới có tư cách tham gia, như Nguyệt Thị ta thì cũng chỉ mua được ba suất thôi.

Còn các thế lực mạnh hơn thì sẽ mua được nhiều suất hơn”. “Bao nhiêu tiền một suất ạ?”

“B00 triệu tiền Tiên”, Nguyệt Đông Thăng nói: “Cả Tiên Giới Nguyên Sử có khoảng 600 suất”.

Ngô Bình cảm thán: “Vậy là cả núi tiền rồi!” Nguyệt Đông Thăng: “Đó mới là một phần thôi, các thế

lực lớn nhỏ khác đều tài trợ ít nhiều cho đại hội để đánh bóng tên tuổi, nói chung là tiền nhiều không đếm xuể”.

Ngô Bình: “Núi Nguyên Sử đúng là giàu nứt đố đổ vách”.

Nguyệt Đông Thăng: “Thì cả Tiên Giới này là do tổ tiên của người ta lập ra mà, bỏ tiền ra cũng đáng thôi. Tiểu Ngô, nếu cháu đã quyết định sẽ tham gia đại hội quần hùng thì phải mau chóng tăng tu vi đi”.

Ngô Bình: “Chắc chản các tu sĩ tham gia đại hội đều có tu vi cao phải không ạ?”

“Đúng thế, thấp nhất cũng phải đến tâng thứ năm Thần Thông rồi, nhưng thường đều ở trên tầng thứ bảy, tu sĩ tầng chín hoặc mười thì cũng không ít đâu”.

Ngô Bình nói: “Thời gian này, cháu đang ngưng tụ pháp thai. Nếu thuận lợi thì chắc có thể đột phá lên tầng thứ năm Thần Thông là Lôi Kiếp”.

Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Có thể tiến là cảnh giới này thì tốt, Lôi Kiếp cũng là một ngưỡng, phải trải qua thì cơ thể và linh hồn của cháu mới có thể mạnh lên được. Đương nhiên, nếu cháu đến cảnh giới cảnh giới Thần Anh thì còn tốt nữa, dẫu sao Thần Anh cũng mạnh hơn Pháp Thai nhiều”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Đại hội quần hùng này do ai tổ chức ạ?” Nguyệt Đông Thăng: “Một thế lực thần bí nhất của Tiên Giới Nguyên Sử, cũng là huyết mạch chỉ chính của Nguyên SửĐạo Tôn, bắt nguồn từ núi Nguyên Sử”.Ngô Bình: “Tại sao holại tổ chức đại hội này ạ?”, với kinh nghiệm của anh thì chắc chản phải có lý do gì đó.Nguyệt Đông Thăng: “Cụ thể thế nào thì bác không rõ, nhưng nếu trở thành người đứng đầu thì sẽ có lợi ích rất lớn”.Ngô Bình: “Lợi ích gì vậy ạ?”“Tiền thuế một năm của Tiên Giới Nguyên Sử và Nguyên Sử Thiên Phù mà Nguyên Sử Đạo Tôn để lại”.Ngô Bình ngẩn ra: “Tiền thuế một năm của Tiên Giới Nguyên Sử ư?”Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Phải biết là tất cả các thế lực từ nhỏ đến lớn ở đây đều phải nộp thuê cho núi tuyết”.Ngô Bình: “Nguyệt Thị cũng thế ạ?”“Đương nhiên, mỗi năm chúng ta đều phải nộp một nửa lợi nhuận lên đấy”.Ngô Bình lẩm bẩm: “Vậy thì chäc chản không phải một con số nhỏ”.Nguyệt Đông Thăng: “Vì thế bác mới bảo người đứng đầu sẽ nhận được lợi ích rất lớn”.Ngô Bình: “Vậy thì cháu sẽ tham gia đại hội này”.Nguyệt Đông Thăng: “Ừ, bác sẽ dùng danh nghĩa của Nguyệt Thị để ghi danh cho cháu”.Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Có mất phí đăng ký không ạ?” Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Chỉ có các thế lực nộp một khoản thuế nhất định cho núi tuyết thì mới có tư cách tham gia, như Nguyệt Thị ta thì cũng chỉ mua được ba suất thôi.Còn các thế lực mạnh hơn thì sẽ mua được nhiều suất hơn”. “Bao nhiêu tiền một suất ạ?”“B00 triệu tiền Tiên”, Nguyệt Đông Thăng nói: “Cả Tiên Giới Nguyên Sử có khoảng 600 suất”.Ngô Bình cảm thán: “Vậy là cả núi tiền rồi!” Nguyệt Đông Thăng: “Đó mới là một phần thôi, các thếlực lớn nhỏ khác đều tài trợ ít nhiều cho đại hội để đánh bóng tên tuổi, nói chung là tiền nhiều không đếm xuể”.Ngô Bình: “Núi Nguyên Sử đúng là giàu nứt đố đổ vách”.Nguyệt Đông Thăng: “Thì cả Tiên Giới này là do tổ tiên của người ta lập ra mà, bỏ tiền ra cũng đáng thôi. Tiểu Ngô, nếu cháu đã quyết định sẽ tham gia đại hội quần hùng thì phải mau chóng tăng tu vi đi”.Ngô Bình: “Chắc chản các tu sĩ tham gia đại hội đều có tu vi cao phải không ạ?”“Đúng thế, thấp nhất cũng phải đến tâng thứ năm Thần Thông rồi, nhưng thường đều ở trên tầng thứ bảy, tu sĩ tầng chín hoặc mười thì cũng không ít đâu”.Ngô Bình nói: “Thời gian này, cháu đang ngưng tụ pháp thai. Nếu thuận lợi thì chắc có thể đột phá lên tầng thứ năm Thần Thông là Lôi Kiếp”.Nguyệt Đông Thăng gật đầu: “Có thể tiến là cảnh giới này thì tốt, Lôi Kiếp cũng là một ngưỡng, phải trải qua thì cơ thể và linh hồn của cháu mới có thể mạnh lên được. Đương nhiên, nếu cháu đến cảnh giới cảnh giới Thần Anh thì còn tốt nữa, dẫu sao Thần Anh cũng mạnh hơn Pháp Thai nhiều”.

Chương 5546: Đại hội quần hùng