Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5551: “Cho tôi một lồng, cùng hai bát canh”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình gật đầu: “Thế cho tôi hai bát”.Bà chủ: “Công tử, hoàn thánh của tôi 5000 tiền Tiên một viên, một bát là 18 viên nên sẽ là 90 nghìn tiền tiên”.Ngô Bình: “Được”.Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình ngồi đối diện nhau ở một bàn.Bà chủ cho hoành thánh vào nồi rồi thêm nước cùng các gia vị, toàn là tiên mộc nên mùi rất thơm.Khoảng chục phút sau đã có hai bát hoành thánh bày trước mặt Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình. Anh cầm đũa gặp một miếng cho vào miệng, thịt rất ngon và thơm.Ban đầu anh ăn rất nhanh, nhưng sau đó thong thả hơn, song loáng cái 18 viên hoành thánh cũng đã năm gọn trong bụng.Nguyệt Thanh Ảnh chỉ ăn năm viên đã thấy no, năng lượng của thịt này quá lớn, thể chất của cô ấy chưa thể hấp thu nhiều được. Nếu cô ấy cố ăn thêm thì khéo sẽ xảy ra chuyện mất.Cô ấy gắp số hoành thành còn lại sang cho Ngô Bình rồi cười nói: “Anh Bình, anh ăn đi, em no rồi”.Ngô Bình ăn nốt chỗ hoành thành ấy mà vẫn chưa hết thèm nên nói: “Bà chủ, cho thêm ba bát nữa”.Bà chủ cười nói: “Công tử có thể chất tốt thật, ai ăn hết được một bát hoành thánh của tôi đã có thể coi là thiên kiêu rồi, mà cậu ăn hết bát rưỡi vẫn chưa xi nhê gì”.Nói rồi, bà ấy lại làm thêm ba bát nữa.Sau đó, Ngô Bình làm vài đường cơ bản là hết cả ba bát. Anh vẫn ăn được nữa nhưng thấy còn nhiều món ngon khác nên đành nhìn nói: “Cảm ơn bà chủ, thánh toán”.Bà chủ: “Công tử, nếu cậu còn thèm thì cứ ăn tiếp đi. Nếu có thể ăn năm bát thì tôi tặng cậu một món quà”.Ngô Bình thấy bà chủ nhiệt tình thì gật đầu: “Được, thế cho tôi thêm bát nữa”.Anh ăn thêm một bát là quá năm bát rồi.Vì thế, bà chủ làm thêm cho anh một bát nữa, Ngô Bình cũng xử lý nhanh gọn trong một nốt nhạc.Sau đó, bà chủ đã tặng anh một đồng tiền xu làm băng ngọc rồi cười nói: “Công tử cầm đi, biết đâu lại có tác dụng gì đó".Ngô Bình thấy đồng tiền này không gì đặc biệt nên chẳng nghĩ nhiều mà nhét luôn vào túi.Sạp bên cạnh bán bánh bao nhân thịt, cái nào cũng to như nằm đấm, mỗi lồng có tám cái, ăn kèm với một bát canh cay thơm nức.Chủ hàng là một người đàn ông cao lớn đang băm thịt, hình như nhân là của một sinh vật cỡ lớn nào đó.Ngô Bình hỏi: “Ông chủ, có thịt gì thế?” Ông chủ cười đáp: “Thịt của nai tiên ngũ linh, nêm nếm cùng sáu vị thuốc nên ngon không kém gì hoành thánh của hàng bên đâu”.Ngô Bình: “Cho tôi một lồng, cùng hai bát canh”.Hai người lại ngồi xuống, Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Anh Bình, em không ăn nổi nữa đâu, anh gọi cho anh thôi nhé”.Ngô Bình: “Thanh Ảnh, em phải ăn nhiều vào, không thì gầy lắm”.Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Nhưng em không thích béo”.Ngô Bình không khách sáo mà ăn hai cái bánh một lúc, đúng là mùi vị rất ngon.Loáng cái, anh đã ăn hết bay cả lồng bánh bao cùng một bát canh.
Ngô Bình gật đầu: “Thế cho tôi hai bát”.
Bà chủ: “Công tử, hoàn thánh của tôi 5000 tiền Tiên một viên, một bát là 18 viên nên sẽ là 90 nghìn tiền tiên”.
Ngô Bình: “Được”.
Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình ngồi đối diện nhau ở một bàn.
Bà chủ cho hoành thánh vào nồi rồi thêm nước cùng các gia vị, toàn là tiên mộc nên mùi rất thơm.
Khoảng chục phút sau đã có hai bát hoành thánh bày trước mặt Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình. Anh cầm đũa gặp một miếng cho vào miệng, thịt rất ngon và thơm.
Ban đầu anh ăn rất nhanh, nhưng sau đó thong thả hơn, song loáng cái 18 viên hoành thánh cũng đã năm gọn trong bụng.
Nguyệt Thanh Ảnh chỉ ăn năm viên đã thấy no, năng lượng của thịt này quá lớn, thể chất của cô ấy chưa thể hấp thu nhiều được. Nếu cô ấy cố ăn thêm thì khéo sẽ xảy ra chuyện mất.
Cô ấy gắp số hoành thành còn lại sang cho Ngô Bình rồi cười nói: “Anh Bình, anh ăn đi, em no rồi”.
Ngô Bình ăn nốt chỗ hoành thành ấy mà vẫn chưa hết thèm nên nói: “Bà chủ, cho thêm ba bát nữa”.
Bà chủ cười nói: “Công tử có thể chất tốt thật, ai ăn hết được một bát hoành thánh của tôi đã có thể coi là thiên kiêu rồi, mà cậu ăn hết bát rưỡi vẫn chưa xi nhê gì”.
Nói rồi, bà ấy lại làm thêm ba bát nữa.
Sau đó, Ngô Bình làm vài đường cơ bản là hết cả ba bát. Anh vẫn ăn được nữa nhưng thấy còn nhiều món ngon khác nên đành nhìn nói: “Cảm ơn bà chủ, thánh toán”.
Bà chủ: “Công tử, nếu cậu còn thèm thì cứ ăn tiếp đi. Nếu có thể ăn năm bát thì tôi tặng cậu một món quà”.
Ngô Bình thấy bà chủ nhiệt tình thì gật đầu: “Được, thế cho tôi thêm bát nữa”.
Anh ăn thêm một bát là quá năm bát rồi.
Vì thế, bà chủ làm thêm cho anh một bát nữa, Ngô Bình cũng xử lý nhanh gọn trong một nốt nhạc.
Sau đó, bà chủ đã tặng anh một đồng tiền xu làm băng ngọc rồi cười nói: “Công tử cầm đi, biết đâu lại có tác dụng gì đó".
Ngô Bình thấy đồng tiền này không gì đặc biệt nên chẳng nghĩ nhiều mà nhét luôn vào túi.
Sạp bên cạnh bán bánh bao nhân thịt, cái nào cũng to như nằm đấm, mỗi lồng có tám cái, ăn kèm với một bát canh cay thơm nức.
Chủ hàng là một người đàn ông cao lớn đang băm thịt, hình như nhân là của một sinh vật cỡ lớn nào đó.
Ngô Bình hỏi: “Ông chủ, có thịt gì thế?” Ông chủ cười đáp: “Thịt của nai tiên ngũ linh, nêm nếm cùng sáu vị thuốc nên ngon không kém gì hoành thánh của hàng bên đâu”.
Ngô Bình: “Cho tôi một lồng, cùng hai bát canh”.
Hai người lại ngồi xuống, Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Anh Bình, em không ăn nổi nữa đâu, anh gọi cho anh thôi nhé”.
Ngô Bình: “Thanh Ảnh, em phải ăn nhiều vào, không thì gầy lắm”.
Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Nhưng em không thích béo”.
Ngô Bình không khách sáo mà ăn hai cái bánh một lúc, đúng là mùi vị rất ngon.
Loáng cái, anh đã ăn hết bay cả lồng bánh bao cùng một bát canh.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình gật đầu: “Thế cho tôi hai bát”.Bà chủ: “Công tử, hoàn thánh của tôi 5000 tiền Tiên một viên, một bát là 18 viên nên sẽ là 90 nghìn tiền tiên”.Ngô Bình: “Được”.Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình ngồi đối diện nhau ở một bàn.Bà chủ cho hoành thánh vào nồi rồi thêm nước cùng các gia vị, toàn là tiên mộc nên mùi rất thơm.Khoảng chục phút sau đã có hai bát hoành thánh bày trước mặt Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình. Anh cầm đũa gặp một miếng cho vào miệng, thịt rất ngon và thơm.Ban đầu anh ăn rất nhanh, nhưng sau đó thong thả hơn, song loáng cái 18 viên hoành thánh cũng đã năm gọn trong bụng.Nguyệt Thanh Ảnh chỉ ăn năm viên đã thấy no, năng lượng của thịt này quá lớn, thể chất của cô ấy chưa thể hấp thu nhiều được. Nếu cô ấy cố ăn thêm thì khéo sẽ xảy ra chuyện mất.Cô ấy gắp số hoành thành còn lại sang cho Ngô Bình rồi cười nói: “Anh Bình, anh ăn đi, em no rồi”.Ngô Bình ăn nốt chỗ hoành thành ấy mà vẫn chưa hết thèm nên nói: “Bà chủ, cho thêm ba bát nữa”.Bà chủ cười nói: “Công tử có thể chất tốt thật, ai ăn hết được một bát hoành thánh của tôi đã có thể coi là thiên kiêu rồi, mà cậu ăn hết bát rưỡi vẫn chưa xi nhê gì”.Nói rồi, bà ấy lại làm thêm ba bát nữa.Sau đó, Ngô Bình làm vài đường cơ bản là hết cả ba bát. Anh vẫn ăn được nữa nhưng thấy còn nhiều món ngon khác nên đành nhìn nói: “Cảm ơn bà chủ, thánh toán”.Bà chủ: “Công tử, nếu cậu còn thèm thì cứ ăn tiếp đi. Nếu có thể ăn năm bát thì tôi tặng cậu một món quà”.Ngô Bình thấy bà chủ nhiệt tình thì gật đầu: “Được, thế cho tôi thêm bát nữa”.Anh ăn thêm một bát là quá năm bát rồi.Vì thế, bà chủ làm thêm cho anh một bát nữa, Ngô Bình cũng xử lý nhanh gọn trong một nốt nhạc.Sau đó, bà chủ đã tặng anh một đồng tiền xu làm băng ngọc rồi cười nói: “Công tử cầm đi, biết đâu lại có tác dụng gì đó".Ngô Bình thấy đồng tiền này không gì đặc biệt nên chẳng nghĩ nhiều mà nhét luôn vào túi.Sạp bên cạnh bán bánh bao nhân thịt, cái nào cũng to như nằm đấm, mỗi lồng có tám cái, ăn kèm với một bát canh cay thơm nức.Chủ hàng là một người đàn ông cao lớn đang băm thịt, hình như nhân là của một sinh vật cỡ lớn nào đó.Ngô Bình hỏi: “Ông chủ, có thịt gì thế?” Ông chủ cười đáp: “Thịt của nai tiên ngũ linh, nêm nếm cùng sáu vị thuốc nên ngon không kém gì hoành thánh của hàng bên đâu”.Ngô Bình: “Cho tôi một lồng, cùng hai bát canh”.Hai người lại ngồi xuống, Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Anh Bình, em không ăn nổi nữa đâu, anh gọi cho anh thôi nhé”.Ngô Bình: “Thanh Ảnh, em phải ăn nhiều vào, không thì gầy lắm”.Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Nhưng em không thích béo”.Ngô Bình không khách sáo mà ăn hai cái bánh một lúc, đúng là mùi vị rất ngon.Loáng cái, anh đã ăn hết bay cả lồng bánh bao cùng một bát canh.