Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5556: Tranh giành
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cheng!Sau tiếng chuông thứ hai, lại có thêm hơn một trăm người rụng.Tiếng chuông vang lên liên tục sáu lần, số người còn đứng vững lại là hơn 200 người, loáng cái đã vơi bớt quá nửa.Đạo nhân áo xanh gật đầu nói: “Khá lắm, vòng một vẫn còn hơn 200 người ở lại, so với lần trước là tốt hơn rồi”.Sau đó, ông ấy thu cái chuông lại rồi nói: “Mời các vị còn đứng đi sang khu vực màu xanh lam”.Khu vực màu xanh lam có hình tròn, diện tích nhỏ hơn một nửa so với khu vực trước. Sau khi mọi người đứng ở đây, đạo nhân áo xanh đã ném một quả cầu màu đồng ra. Quả cầu bay lên cao rồi biến thành một con rối cao hai mét và cầm trường kiếm trong tay.Đạo nhân áo xanh: “Đây là con rối chiến đấu bằng đồng thau, ai có thể trụ vững trước năm chiêu của nó thì qua vòng”.Ông ấy vừa nói dứt câu thì có một người bước lên, nhưng chưa được bao xa thì đã bị trúng một kiếm của con rối rồi ngã vật ra đất.Những người khác đều ra tay rồi tấn công con rối, nhưng chỉ một, hai chiêu là bị đánh bay.Loáng cái, chỉ còn lại hơn một trăm trong số hơn 200 người, trong đó mới chỉ có tám, chín mươi người là đỡ được năm chiêu trở lên của con rối.Ngô Bình cũng đã xuất chiêu, anh đi tới cạnh con rối rồi tung một đấm ra.Anh chưa dùng hết sức, sau khi giao đấu năm chiêu với con rối thì cũng nhanh chóng rút lui. Hiện giờ chưa phải lúc thể hiện, vì thế anh chỉ đỡ đủ số chiêu để qua vòng.Song, khi anh lùi lại thì con rối lại áp sát rồi tung một tuyệt chiêu ra. Ngô Bình hết cách đành thi triển một tinh thuật, một ngọn lửa bản ra từ tay anh, sau đó đốt con rối cháy thành dung dịch, cuối cùng thì thành một khối phế liệu.Đạo nhân áo xanh sáng mắt lên rồi cười nói: “Khá lầm, cậu đã đánh tan con rối, vì thế sẽ được nhận thêm 10 đồng tiền ngọc”.Dứt lời, ông ấy vung tay lên, mười đồng tiền đã bay vào tay Ngô Bình.Vòng tuyển chọn vẫn tiếp tục, một người đàn ông áo vàng có dáng người cao lớn bước ra, sau đó tung những đòn rất hiểm đánh cho con rối phải lùi lại liên tục. Sau hơn 30 chiêu, người này cũng đã hạ được con rối băng một quyền.Nhưng người này không thể phá huỷ con rối giống Ngô Bình, nhưng có thể giao đấu với nó trên 30 chiêu thì cũng ngang trình với Ngô Bình rồi. Có thể thấy, người này cũng muốn phá hỏng con rối để nhận tiền thưởng giống Ngô Bình, song lực bất tòng tâm.Sau vòng này chỉ còn 163 người thông qua.Đạo nhân áo xanh nói: “Vòng thứ ba mời mọi người đi vào khu vực màu trắng. Sau đó, mọi người sẽ nghe thấy một đoạn kinh văn, ai có thể nhớ được hết thì qua vòng”.Khi 163 người bước vào khu vực màu trằng, lập tức có một giọng nói vang lên rồi truyền vào tai của họ.Ngô Bình nghe xong thì thấy đoạn kinh văn này khá tối nghĩa, nếu không thể lý giải được ý nghĩa của nó thì khó mà nhớ nổi.
Cheng!
Sau tiếng chuông thứ hai, lại có thêm hơn một trăm người rụng.
Tiếng chuông vang lên liên tục sáu lần, số người còn đứng vững lại là hơn 200 người, loáng cái đã vơi bớt quá nửa.
Đạo nhân áo xanh gật đầu nói: “Khá lắm, vòng một vẫn còn hơn 200 người ở lại, so với lần trước là tốt hơn rồi”.
Sau đó, ông ấy thu cái chuông lại rồi nói: “Mời các vị còn đứng đi sang khu vực màu xanh lam”.
Khu vực màu xanh lam có hình tròn, diện tích nhỏ hơn một nửa so với khu vực trước. Sau khi mọi người đứng ở đây, đạo nhân áo xanh đã ném một quả cầu màu đồng ra. Quả cầu bay lên cao rồi biến thành một con rối cao hai mét và cầm trường kiếm trong tay.
Đạo nhân áo xanh: “Đây là con rối chiến đấu bằng đồng thau, ai có thể trụ vững trước năm chiêu của nó thì qua vòng”.
Ông ấy vừa nói dứt câu thì có một người bước lên, nhưng chưa được bao xa thì đã bị trúng một kiếm của con rối rồi ngã vật ra đất.
Những người khác đều ra tay rồi tấn công con rối, nhưng chỉ một, hai chiêu là bị đánh bay.
Loáng cái, chỉ còn lại hơn một trăm trong số hơn 200 người, trong đó mới chỉ có tám, chín mươi người là đỡ được năm chiêu trở lên của con rối.
Ngô Bình cũng đã xuất chiêu, anh đi tới cạnh con rối rồi tung một đấm ra.
Anh chưa dùng hết sức, sau khi giao đấu năm chiêu với con rối thì cũng nhanh chóng rút lui. Hiện giờ chưa phải lúc thể hiện, vì thế anh chỉ đỡ đủ số chiêu để qua vòng.
Song, khi anh lùi lại thì con rối lại áp sát rồi tung một tuyệt chiêu ra. Ngô Bình hết cách đành thi triển một tinh thuật, một ngọn lửa bản ra từ tay anh, sau đó đốt con rối cháy thành dung dịch, cuối cùng thì thành một khối phế liệu.
Đạo nhân áo xanh sáng mắt lên rồi cười nói: “Khá lầm, cậu đã đánh tan con rối, vì thế sẽ được nhận thêm 10 đồng tiền ngọc”.
Dứt lời, ông ấy vung tay lên, mười đồng tiền đã bay vào tay Ngô Bình.
Vòng tuyển chọn vẫn tiếp tục, một người đàn ông áo vàng có dáng người cao lớn bước ra, sau đó tung những đòn rất hiểm đánh cho con rối phải lùi lại liên tục. Sau hơn 30 chiêu, người này cũng đã hạ được con rối băng một quyền.
Nhưng người này không thể phá huỷ con rối giống Ngô Bình, nhưng có thể giao đấu với nó trên 30 chiêu thì cũng ngang trình với Ngô Bình rồi. Có thể thấy, người này cũng muốn phá hỏng con rối để nhận tiền thưởng giống Ngô Bình, song lực bất tòng tâm.
Sau vòng này chỉ còn 163 người thông qua.
Đạo nhân áo xanh nói: “Vòng thứ ba mời mọi người đi vào khu vực màu trắng. Sau đó, mọi người sẽ nghe thấy một đoạn kinh văn, ai có thể nhớ được hết thì qua vòng”.
Khi 163 người bước vào khu vực màu trằng, lập tức có một giọng nói vang lên rồi truyền vào tai của họ.
Ngô Bình nghe xong thì thấy đoạn kinh văn này khá tối nghĩa, nếu không thể lý giải được ý nghĩa của nó thì khó mà nhớ nổi.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cheng!Sau tiếng chuông thứ hai, lại có thêm hơn một trăm người rụng.Tiếng chuông vang lên liên tục sáu lần, số người còn đứng vững lại là hơn 200 người, loáng cái đã vơi bớt quá nửa.Đạo nhân áo xanh gật đầu nói: “Khá lắm, vòng một vẫn còn hơn 200 người ở lại, so với lần trước là tốt hơn rồi”.Sau đó, ông ấy thu cái chuông lại rồi nói: “Mời các vị còn đứng đi sang khu vực màu xanh lam”.Khu vực màu xanh lam có hình tròn, diện tích nhỏ hơn một nửa so với khu vực trước. Sau khi mọi người đứng ở đây, đạo nhân áo xanh đã ném một quả cầu màu đồng ra. Quả cầu bay lên cao rồi biến thành một con rối cao hai mét và cầm trường kiếm trong tay.Đạo nhân áo xanh: “Đây là con rối chiến đấu bằng đồng thau, ai có thể trụ vững trước năm chiêu của nó thì qua vòng”.Ông ấy vừa nói dứt câu thì có một người bước lên, nhưng chưa được bao xa thì đã bị trúng một kiếm của con rối rồi ngã vật ra đất.Những người khác đều ra tay rồi tấn công con rối, nhưng chỉ một, hai chiêu là bị đánh bay.Loáng cái, chỉ còn lại hơn một trăm trong số hơn 200 người, trong đó mới chỉ có tám, chín mươi người là đỡ được năm chiêu trở lên của con rối.Ngô Bình cũng đã xuất chiêu, anh đi tới cạnh con rối rồi tung một đấm ra.Anh chưa dùng hết sức, sau khi giao đấu năm chiêu với con rối thì cũng nhanh chóng rút lui. Hiện giờ chưa phải lúc thể hiện, vì thế anh chỉ đỡ đủ số chiêu để qua vòng.Song, khi anh lùi lại thì con rối lại áp sát rồi tung một tuyệt chiêu ra. Ngô Bình hết cách đành thi triển một tinh thuật, một ngọn lửa bản ra từ tay anh, sau đó đốt con rối cháy thành dung dịch, cuối cùng thì thành một khối phế liệu.Đạo nhân áo xanh sáng mắt lên rồi cười nói: “Khá lầm, cậu đã đánh tan con rối, vì thế sẽ được nhận thêm 10 đồng tiền ngọc”.Dứt lời, ông ấy vung tay lên, mười đồng tiền đã bay vào tay Ngô Bình.Vòng tuyển chọn vẫn tiếp tục, một người đàn ông áo vàng có dáng người cao lớn bước ra, sau đó tung những đòn rất hiểm đánh cho con rối phải lùi lại liên tục. Sau hơn 30 chiêu, người này cũng đã hạ được con rối băng một quyền.Nhưng người này không thể phá huỷ con rối giống Ngô Bình, nhưng có thể giao đấu với nó trên 30 chiêu thì cũng ngang trình với Ngô Bình rồi. Có thể thấy, người này cũng muốn phá hỏng con rối để nhận tiền thưởng giống Ngô Bình, song lực bất tòng tâm.Sau vòng này chỉ còn 163 người thông qua.Đạo nhân áo xanh nói: “Vòng thứ ba mời mọi người đi vào khu vực màu trắng. Sau đó, mọi người sẽ nghe thấy một đoạn kinh văn, ai có thể nhớ được hết thì qua vòng”.Khi 163 người bước vào khu vực màu trằng, lập tức có một giọng nói vang lên rồi truyền vào tai của họ.Ngô Bình nghe xong thì thấy đoạn kinh văn này khá tối nghĩa, nếu không thể lý giải được ý nghĩa của nó thì khó mà nhớ nổi.