Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5565: Uỳnh!

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhưng Ngô Bình là người đã trải qua nhiều kiếp nạn nên có cực nhiều kinh nghiệm phong phú, sau đó anh đã giăng kết giới thuật Thần Áo để phòng ngự. Thậm chí, anh còn chuẩn bị sẵn bùa hộ thân để phòng bất trắc.Cơn gió thổi tới, đầu tiên nó phá hỏng kết giới, sau đó bổ nhào về phía thần anh của Ngô Bình. Anh cảm thấy một cơn đau kịch liệt gần như có thể ngất xỉu.Tiểu thần kiếp này khá đặc biệt, thần anh càng mạnh thì lôi kiếp càng đáng sợ, vì thế Ngô Bình không thể lơ là. May mà anh đã trụ vững, mà không cần dùng tới bùa hộ thân.Cơn gió thổi quanh anh 13 vòng rồi tự biến mất. Sau đó, thần anh của anh đã mạnh mẽ hơn, lờ mờ sắp ngưng tụ thành thực thể.Tiếp đó, có một ngọn lửa bùng cháy trong thần anh, đây chính là âm hoả.Âm hoả này bốc cháy từ huyệt Dũng Tuyền dưới bàn chân lên, sau đó thong qua kinh lạc đốt cháy toàn thân. Hiện giờ, toàn thân Ngô Bình đang rực lửa.May sau thần anh của anh đủ tinh thuần và ít tạp chất, hơn nữa còn hấp thu sấm sét. Sau cảm giác đau đớn ban. đầu, anh đã thấy nhẹ nhàng hơn.Một lát sau, âm hoả biến mất, thần của Ngô Bình đã có một màu vàng kim, nó tiếp tục phồng to hơn rồi hoá thành một người khổng lồ 25 trượng.“Thu!”Ngô Bình hô lên một tiếng, thần anh đã thu nhỏ thành nằm đấm rồi chui vào phần ức của anh.Thần anh quay về, Ngô Bình thở ra một hơi rồi tiếp tục đi đến khu vực truyền thừa thứ tư.Nhưng khi anh đến đây thì phát hiện nơi này rất lạnh lẽo, chỉ có một cung điện hoang tàn. Song, cũng có hai tu sĩ đang ngây ngẩn ngồi ở đây.Anh vội tiến lên hỏi: “Tại sao đại điện truyền thừa ở đây lại sụp đổ?”Người kia ngẩn ra nhìn anh, mãi sau mới đáp: “Truyền thừa ở đây đã bay đi từ lâu rồi”.Ngô Bình: “Bay đi ư?”“Đúng thế, truyền thừa này có linh tính, nó có thể tụ tu luyện thành tỉnh linh. Nhưng nó không thể thoát khỏi Nguyên Sử Giới được, chỉ là không biết đang trốn ở đâu”.“Năm khu vực truyền thừa khác cũng như vậy ư?”Người kia: “Có bốn trong chín khu truyền thừa bay đi rồi, chúng đại diện cho Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ”.Sau khi hỏi rõ ngọn ngành, Ngô Bình đã đến khu truyền thừa tiếp theo.Đúng như anh đoán, khu truyền thừa thứ tư mà anh cần lĩnh ngộ sẽ truyền thụ cho anh Huyền Áo.Trong một đại điện hình vuông có một tấm bia ngọc, trên đó có 3000 phù văn, Ngô Bình nhìn chăm chú vào đó để lĩnh ngộ Huyền Áo.Huyền Áo rất huyền diệu, nó gần như là một đạo.Ngô Bình tập trung toàn bộ tinh thần và dần có thu hoạch. Một tiếng sau, anh đã hiểu hết toàn bộ.Huyền Áo này thật ra là thước đo của đại đạo, thi triển cùng với Thân Áo và Thần Áo sẽ tạo thành kiểu như thần hình hợp nhất, âm dương hợp nhất, nội ngoại hợp nhất.Uỳnh!Một tiếng động lớn vang lên, thần anh và cơ thể của Ngô Bình hợp nhất, tinh thuật và pháp thuật hợp nhất, tinh thần và vật chất hợp nhất, thời gian và không gian hợp nhất, âm dương hợp nhất, nội ngoại hợp nhất.Anh dùng đó làm gốc để cho ra sáu tổ hợp nghĩa.Sau khi lĩnh ngộ sáu tổ hợp này, Ngô Bình củng cố thêm một lúc rồi mới đi tới khu truyền thừa thứ năm.Khu truyền thừa cuối cùng này không có ai, vì truyền thừa. ở đây vô cùng thâm sâu nên khó mà lĩnh ngộ được. Vì thế, các tu sĩ đến xong đều bỏ cuộc. Từ đó thành ra không có ai ở đây, thậm chí trong lịch sử cũng chưa ghi nhận có người tới. Truyền thừa ở đây là một sự tuyệt vọng với họ.

Nhưng Ngô Bình là người đã trải qua nhiều kiếp nạn nên có cực nhiều kinh nghiệm phong phú, sau đó anh đã giăng kết giới thuật Thần Áo để phòng ngự. Thậm chí, anh còn chuẩn bị sẵn bùa hộ thân để phòng bất trắc.

Cơn gió thổi tới, đầu tiên nó phá hỏng kết giới, sau đó bổ nhào về phía thần anh của Ngô Bình. Anh cảm thấy một cơn đau kịch liệt gần như có thể ngất xỉu.

Tiểu thần kiếp này khá đặc biệt, thần anh càng mạnh thì lôi kiếp càng đáng sợ, vì thế Ngô Bình không thể lơ là. May mà anh đã trụ vững, mà không cần dùng tới bùa hộ thân.

Cơn gió thổi quanh anh 13 vòng rồi tự biến mất. Sau đó, thần anh của anh đã mạnh mẽ hơn, lờ mờ sắp ngưng tụ thành thực thể.

Tiếp đó, có một ngọn lửa bùng cháy trong thần anh, đây chính là âm hoả.

Âm hoả này bốc cháy từ huyệt Dũng Tuyền dưới bàn chân lên, sau đó thong qua kinh lạc đốt cháy toàn thân. Hiện giờ, toàn thân Ngô Bình đang rực lửa.

May sau thần anh của anh đủ tinh thuần và ít tạp chất, hơn nữa còn hấp thu sấm sét. Sau cảm giác đau đớn ban. đầu, anh đã thấy nhẹ nhàng hơn.

Một lát sau, âm hoả biến mất, thần của Ngô Bình đã có một màu vàng kim, nó tiếp tục phồng to hơn rồi hoá thành một người khổng lồ 25 trượng.

“Thu!”

Ngô Bình hô lên một tiếng, thần anh đã thu nhỏ thành nằm đấm rồi chui vào phần ức của anh.

Thần anh quay về, Ngô Bình thở ra một hơi rồi tiếp tục đi đến khu vực truyền thừa thứ tư.

Nhưng khi anh đến đây thì phát hiện nơi này rất lạnh lẽo, chỉ có một cung điện hoang tàn. Song, cũng có hai tu sĩ đang ngây ngẩn ngồi ở đây.

Anh vội tiến lên hỏi: “Tại sao đại điện truyền thừa ở đây lại sụp đổ?”

Người kia ngẩn ra nhìn anh, mãi sau mới đáp: “Truyền thừa ở đây đã bay đi từ lâu rồi”.

Ngô Bình: “Bay đi ư?”

“Đúng thế, truyền thừa này có linh tính, nó có thể tụ tu luyện thành tỉnh linh. Nhưng nó không thể thoát khỏi Nguyên Sử Giới được, chỉ là không biết đang trốn ở đâu”.

“Năm khu vực truyền thừa khác cũng như vậy ư?”

Người kia: “Có bốn trong chín khu truyền thừa bay đi rồi, chúng đại diện cho Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ”.

Sau khi hỏi rõ ngọn ngành, Ngô Bình đã đến khu truyền thừa tiếp theo.

Đúng như anh đoán, khu truyền thừa thứ tư mà anh cần lĩnh ngộ sẽ truyền thụ cho anh Huyền Áo.

Trong một đại điện hình vuông có một tấm bia ngọc, trên đó có 3000 phù văn, Ngô Bình nhìn chăm chú vào đó để lĩnh ngộ Huyền Áo.

Huyền Áo rất huyền diệu, nó gần như là một đạo.

Ngô Bình tập trung toàn bộ tinh thần và dần có thu hoạch. Một tiếng sau, anh đã hiểu hết toàn bộ.

Huyền Áo này thật ra là thước đo của đại đạo, thi triển cùng với Thân Áo và Thần Áo sẽ tạo thành kiểu như thần hình hợp nhất, âm dương hợp nhất, nội ngoại hợp nhất.

Uỳnh!

Một tiếng động lớn vang lên, thần anh và cơ thể của Ngô Bình hợp nhất, tinh thuật và pháp thuật hợp nhất, tinh thần và vật chất hợp nhất, thời gian và không gian hợp nhất, âm dương hợp nhất, nội ngoại hợp nhất.

Anh dùng đó làm gốc để cho ra sáu tổ hợp nghĩa.

Sau khi lĩnh ngộ sáu tổ hợp này, Ngô Bình củng cố thêm một lúc rồi mới đi tới khu truyền thừa thứ năm.

Khu truyền thừa cuối cùng này không có ai, vì truyền thừa. ở đây vô cùng thâm sâu nên khó mà lĩnh ngộ được. Vì thế, các tu sĩ đến xong đều bỏ cuộc. Từ đó thành ra không có ai ở đây, thậm chí trong lịch sử cũng chưa ghi nhận có người tới. Truyền thừa ở đây là một sự tuyệt vọng với họ.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nhưng Ngô Bình là người đã trải qua nhiều kiếp nạn nên có cực nhiều kinh nghiệm phong phú, sau đó anh đã giăng kết giới thuật Thần Áo để phòng ngự. Thậm chí, anh còn chuẩn bị sẵn bùa hộ thân để phòng bất trắc.Cơn gió thổi tới, đầu tiên nó phá hỏng kết giới, sau đó bổ nhào về phía thần anh của Ngô Bình. Anh cảm thấy một cơn đau kịch liệt gần như có thể ngất xỉu.Tiểu thần kiếp này khá đặc biệt, thần anh càng mạnh thì lôi kiếp càng đáng sợ, vì thế Ngô Bình không thể lơ là. May mà anh đã trụ vững, mà không cần dùng tới bùa hộ thân.Cơn gió thổi quanh anh 13 vòng rồi tự biến mất. Sau đó, thần anh của anh đã mạnh mẽ hơn, lờ mờ sắp ngưng tụ thành thực thể.Tiếp đó, có một ngọn lửa bùng cháy trong thần anh, đây chính là âm hoả.Âm hoả này bốc cháy từ huyệt Dũng Tuyền dưới bàn chân lên, sau đó thong qua kinh lạc đốt cháy toàn thân. Hiện giờ, toàn thân Ngô Bình đang rực lửa.May sau thần anh của anh đủ tinh thuần và ít tạp chất, hơn nữa còn hấp thu sấm sét. Sau cảm giác đau đớn ban. đầu, anh đã thấy nhẹ nhàng hơn.Một lát sau, âm hoả biến mất, thần của Ngô Bình đã có một màu vàng kim, nó tiếp tục phồng to hơn rồi hoá thành một người khổng lồ 25 trượng.“Thu!”Ngô Bình hô lên một tiếng, thần anh đã thu nhỏ thành nằm đấm rồi chui vào phần ức của anh.Thần anh quay về, Ngô Bình thở ra một hơi rồi tiếp tục đi đến khu vực truyền thừa thứ tư.Nhưng khi anh đến đây thì phát hiện nơi này rất lạnh lẽo, chỉ có một cung điện hoang tàn. Song, cũng có hai tu sĩ đang ngây ngẩn ngồi ở đây.Anh vội tiến lên hỏi: “Tại sao đại điện truyền thừa ở đây lại sụp đổ?”Người kia ngẩn ra nhìn anh, mãi sau mới đáp: “Truyền thừa ở đây đã bay đi từ lâu rồi”.Ngô Bình: “Bay đi ư?”“Đúng thế, truyền thừa này có linh tính, nó có thể tụ tu luyện thành tỉnh linh. Nhưng nó không thể thoát khỏi Nguyên Sử Giới được, chỉ là không biết đang trốn ở đâu”.“Năm khu vực truyền thừa khác cũng như vậy ư?”Người kia: “Có bốn trong chín khu truyền thừa bay đi rồi, chúng đại diện cho Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ”.Sau khi hỏi rõ ngọn ngành, Ngô Bình đã đến khu truyền thừa tiếp theo.Đúng như anh đoán, khu truyền thừa thứ tư mà anh cần lĩnh ngộ sẽ truyền thụ cho anh Huyền Áo.Trong một đại điện hình vuông có một tấm bia ngọc, trên đó có 3000 phù văn, Ngô Bình nhìn chăm chú vào đó để lĩnh ngộ Huyền Áo.Huyền Áo rất huyền diệu, nó gần như là một đạo.Ngô Bình tập trung toàn bộ tinh thần và dần có thu hoạch. Một tiếng sau, anh đã hiểu hết toàn bộ.Huyền Áo này thật ra là thước đo của đại đạo, thi triển cùng với Thân Áo và Thần Áo sẽ tạo thành kiểu như thần hình hợp nhất, âm dương hợp nhất, nội ngoại hợp nhất.Uỳnh!Một tiếng động lớn vang lên, thần anh và cơ thể của Ngô Bình hợp nhất, tinh thuật và pháp thuật hợp nhất, tinh thần và vật chất hợp nhất, thời gian và không gian hợp nhất, âm dương hợp nhất, nội ngoại hợp nhất.Anh dùng đó làm gốc để cho ra sáu tổ hợp nghĩa.Sau khi lĩnh ngộ sáu tổ hợp này, Ngô Bình củng cố thêm một lúc rồi mới đi tới khu truyền thừa thứ năm.Khu truyền thừa cuối cùng này không có ai, vì truyền thừa. ở đây vô cùng thâm sâu nên khó mà lĩnh ngộ được. Vì thế, các tu sĩ đến xong đều bỏ cuộc. Từ đó thành ra không có ai ở đây, thậm chí trong lịch sử cũng chưa ghi nhận có người tới. Truyền thừa ở đây là một sự tuyệt vọng với họ.

Chương 5565: Uỳnh!