Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5572: Đại Đạo Thánh Thai Đan
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Tâng thứ tư của Đạo cảnh có tên là cảnh giới Thánh Thai, khi này sẽ cần ngưng tụ thánh thai đại đạo. Tỉ lệ đột phá thành công từ tầng thứ ba đến tầng thứ tư là rất thấp, ba, bốn mươi tu sĩ tầng thứ ba mới có một người may ra thành công.Đương nhiên dù có thất bại thì cũng có thể đột phá lại, nhưng lần đột phá đầu tiên có tỉ lệ thành công cao nhất, càng về sau thì tỉ lệ thành công càng thấp. Vì thế, nếu lần đầu tiên không thành công thì tỉ lệ về sau là rất nhỏ.Nguyệt Thanh Ảnh cảm thán: “Có cả loại đan dược này ạ, đan dược kỳ diệu thật!”Ngô Bình đưa nó cho cô ấy rồi cười nói: “Em đưa đan dược cho bác Nguyệt đi, bác ấy vừa hay ở tầng thứ ba Đạo cảnh. Chờ khi bác ấy đột phá thì có thể uống nó”.Nguyệt Thanh Ảnh nghệt ra một lúc mới lắc đầu nói: “Anh Bình, viên đan dược này quý quá, em không lấy được”.Ngô Bình cười nói: “Chính vì nó quý nên em mới tặng cho em".Nguyệt Thanh Ảnh vô cùng cảm động, cô ấy ôm chầm lấy anh rồi nói: “Anh Bình, cảm ơn anh”.Ngô Bình nựng má cô ấy rồi nói: “Em mau đi đi, chắc bác Nguyệt sẽ vui lắm đấy!”Nguyệt Thanh Ảnh: “Anh đi với em nhé!”Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế chờ anh một lát, để anh tu luyện thêm một lò Lục Phúc Đan rồi mang đi một thể”.Lục Phúc Đan là một trong ba loại đan dược mà Ngô Bình hứa sẽ luyện chế cho Nguyệt Thị, đan dược này rất quý, cấp. tam phẩm cũng bán được với giá 300 tỷ.Bây giờ, tu vi của anh đã cao hơn trước. Lò thứ nhất đã có thành phẩm là đan dược nhị phẩm, vì thế anh đã cầm hai viên rồi đi cùng Nguyệt Thanh Ảnh đến gặp Nguyệt Đông Thăng.Lúc này, Nguyệt Đông Thăng đang ngồi trong phòng sách, mặt mày vô cùng nhăn nhó. Thì ra, hôm qua trong đại hội của gia tộc, hầu hết các gia chủ của chỉ phủ đều phải đối ông ta, các tộc lão thì chưa có thái độ rõ ràng, hình như cũng không muốn tiếp tục ủng hộ ông ta nữa.Ông ta định đi tìm Nguyệt Tổ, nhưng cuối cùng lại thôi. Ngày xưa, Nguyệt Tổ đã tuyên bố là không tham gia vào tranh chấp trong tộc nữa, ai có thể làm tông chủ thì phải dựa vào bản lĩnh của mình.Nguyệt Đông Thăng nhớ lại những năm qua, mình đã tận tuy với gia tộc, làm việc công bắng, thưởng phạt nghiêm minh. Ông ta không hiểu tại sao những người khác lại phản đối mình, sau đó ủng hộ một người không băng ông ta.Quản gia chợt hớt hải đi vào rồi cười nói: “Lão gia, tiểu thư và Ngô công tử đến ạ”.Nỗi buồn trong lòng Nguyệt Đông Thăng lập tức biến mất, ông ta cười nói: “Tôi ra ngay”.Ngô Bình vừa ngồi xuống trong đại sảnh thì Nguyệt Đông Thăng đi ra, ông ta cười nói: “Tiểu Ngô, cháu ăn trưa chưa? Trưa này cùng ăn với bác nhé, tiện thể gặp người nhà bác luôn”.Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Bố, chuyện ấy để sau, bố nhìn cái này đi đã”. Cô ấy giơ một viên đan dược ra trước mặt Nguyệt Đông Thăng.Nguyệt Đông Thăng cũng có chút kiến thức về đan dược, sau khi nhìn thấy viên đan dược như một đứa bé ấy thì buột miệng nói: “Đây là ... đan dược Đạo cảnh ư?”Nguyệt Thanh Ảnh đắc ý nói: “Đúng vậy, hơn nữa nó còn có thể giúp bố đột phá lên đan dược Thánh Thai, tên của nó là Đại Đạo Thánh Thai Đan”.Nguyệt Đông Thăng kinh ngạc rồi hỏi Ngô Bình: “Thật ư?”Ngô Bình gật đầu nói: “Đương nhiên là thật rồi”.Nguyệt Đông Thăng dè dặt cầm lấy viên đan dược rồi hỏi Ngô Bình: “Tiểu Ngô, viên đan dược này cấp mấy, bác có uống được không?”Ngô Bình: “Người luyện chế ra viên đan dược này có trình độ rất cao, nên nó có cấp thượng thượng phẩm”.Nguyệt Đông Thăng cười phá lên: “Ông trời thật ưu ái ta! Chờ ta đột phá lên tâng thứ tư Đạo cảnh rồi thì để xem các người còn phản đối ta nữa không?”Nghe thấy thế, Nguyệt Thanh Ảnh cau mày nói: “Có chuyện gì thế ạ? Ai chống đối bố cơ?”Nguyệt Đông Thăng phẫn hận nói: “Gia chủ của mấy chỉ bên dưới cùng một vài tộc lão, chắc họ đã bắt tay với nhau định bầu người khác làm trưởng tộc”.
Tâng thứ tư của Đạo cảnh có tên là cảnh giới Thánh Thai, khi này sẽ cần ngưng tụ thánh thai đại đạo. Tỉ lệ đột phá thành công từ tầng thứ ba đến tầng thứ tư là rất thấp, ba, bốn mươi tu sĩ tầng thứ ba mới có một người may ra thành công.
Đương nhiên dù có thất bại thì cũng có thể đột phá lại, nhưng lần đột phá đầu tiên có tỉ lệ thành công cao nhất, càng về sau thì tỉ lệ thành công càng thấp. Vì thế, nếu lần đầu tiên không thành công thì tỉ lệ về sau là rất nhỏ.
Nguyệt Thanh Ảnh cảm thán: “Có cả loại đan dược này ạ, đan dược kỳ diệu thật!”
Ngô Bình đưa nó cho cô ấy rồi cười nói: “Em đưa đan dược cho bác Nguyệt đi, bác ấy vừa hay ở tầng thứ ba Đạo cảnh. Chờ khi bác ấy đột phá thì có thể uống nó”.
Nguyệt Thanh Ảnh nghệt ra một lúc mới lắc đầu nói: “Anh Bình, viên đan dược này quý quá, em không lấy được”.
Ngô Bình cười nói: “Chính vì nó quý nên em mới tặng cho em".
Nguyệt Thanh Ảnh vô cùng cảm động, cô ấy ôm chầm lấy anh rồi nói: “Anh Bình, cảm ơn anh”.
Ngô Bình nựng má cô ấy rồi nói: “Em mau đi đi, chắc bác Nguyệt sẽ vui lắm đấy!”
Nguyệt Thanh Ảnh: “Anh đi với em nhé!”
Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế chờ anh một lát, để anh tu luyện thêm một lò Lục Phúc Đan rồi mang đi một thể”.
Lục Phúc Đan là một trong ba loại đan dược mà Ngô Bình hứa sẽ luyện chế cho Nguyệt Thị, đan dược này rất quý, cấp. tam phẩm cũng bán được với giá 300 tỷ.
Bây giờ, tu vi của anh đã cao hơn trước. Lò thứ nhất đã có thành phẩm là đan dược nhị phẩm, vì thế anh đã cầm hai viên rồi đi cùng Nguyệt Thanh Ảnh đến gặp Nguyệt Đông Thăng.
Lúc này, Nguyệt Đông Thăng đang ngồi trong phòng sách, mặt mày vô cùng nhăn nhó. Thì ra, hôm qua trong đại hội của gia tộc, hầu hết các gia chủ của chỉ phủ đều phải đối ông ta, các tộc lão thì chưa có thái độ rõ ràng, hình như cũng không muốn tiếp tục ủng hộ ông ta nữa.
Ông ta định đi tìm Nguyệt Tổ, nhưng cuối cùng lại thôi. Ngày xưa, Nguyệt Tổ đã tuyên bố là không tham gia vào tranh chấp trong tộc nữa, ai có thể làm tông chủ thì phải dựa vào bản lĩnh của mình.
Nguyệt Đông Thăng nhớ lại những năm qua, mình đã tận tuy với gia tộc, làm việc công bắng, thưởng phạt nghiêm minh. Ông ta không hiểu tại sao những người khác lại phản đối mình, sau đó ủng hộ một người không băng ông ta.
Quản gia chợt hớt hải đi vào rồi cười nói: “Lão gia, tiểu thư và Ngô công tử đến ạ”.
Nỗi buồn trong lòng Nguyệt Đông Thăng lập tức biến mất, ông ta cười nói: “Tôi ra ngay”.
Ngô Bình vừa ngồi xuống trong đại sảnh thì Nguyệt Đông Thăng đi ra, ông ta cười nói: “Tiểu Ngô, cháu ăn trưa chưa? Trưa này cùng ăn với bác nhé, tiện thể gặp người nhà bác luôn”.
Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Bố, chuyện ấy để sau, bố nhìn cái này đi đã”. Cô ấy giơ một viên đan dược ra trước mặt Nguyệt Đông Thăng.
Nguyệt Đông Thăng cũng có chút kiến thức về đan dược, sau khi nhìn thấy viên đan dược như một đứa bé ấy thì buột miệng nói: “Đây là ... đan dược Đạo cảnh ư?”
Nguyệt Thanh Ảnh đắc ý nói: “Đúng vậy, hơn nữa nó còn có thể giúp bố đột phá lên đan dược Thánh Thai, tên của nó là Đại Đạo Thánh Thai Đan”.
Nguyệt Đông Thăng kinh ngạc rồi hỏi Ngô Bình: “Thật ư?”
Ngô Bình gật đầu nói: “Đương nhiên là thật rồi”.
Nguyệt Đông Thăng dè dặt cầm lấy viên đan dược rồi hỏi Ngô Bình: “Tiểu Ngô, viên đan dược này cấp mấy, bác có uống được không?”
Ngô Bình: “Người luyện chế ra viên đan dược này có trình độ rất cao, nên nó có cấp thượng thượng phẩm”.
Nguyệt Đông Thăng cười phá lên: “Ông trời thật ưu ái ta! Chờ ta đột phá lên tâng thứ tư Đạo cảnh rồi thì để xem các người còn phản đối ta nữa không?”
Nghe thấy thế, Nguyệt Thanh Ảnh cau mày nói: “Có chuyện gì thế ạ? Ai chống đối bố cơ?”
Nguyệt Đông Thăng phẫn hận nói: “Gia chủ của mấy chỉ bên dưới cùng một vài tộc lão, chắc họ đã bắt tay với nhau định bầu người khác làm trưởng tộc”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Tâng thứ tư của Đạo cảnh có tên là cảnh giới Thánh Thai, khi này sẽ cần ngưng tụ thánh thai đại đạo. Tỉ lệ đột phá thành công từ tầng thứ ba đến tầng thứ tư là rất thấp, ba, bốn mươi tu sĩ tầng thứ ba mới có một người may ra thành công.Đương nhiên dù có thất bại thì cũng có thể đột phá lại, nhưng lần đột phá đầu tiên có tỉ lệ thành công cao nhất, càng về sau thì tỉ lệ thành công càng thấp. Vì thế, nếu lần đầu tiên không thành công thì tỉ lệ về sau là rất nhỏ.Nguyệt Thanh Ảnh cảm thán: “Có cả loại đan dược này ạ, đan dược kỳ diệu thật!”Ngô Bình đưa nó cho cô ấy rồi cười nói: “Em đưa đan dược cho bác Nguyệt đi, bác ấy vừa hay ở tầng thứ ba Đạo cảnh. Chờ khi bác ấy đột phá thì có thể uống nó”.Nguyệt Thanh Ảnh nghệt ra một lúc mới lắc đầu nói: “Anh Bình, viên đan dược này quý quá, em không lấy được”.Ngô Bình cười nói: “Chính vì nó quý nên em mới tặng cho em".Nguyệt Thanh Ảnh vô cùng cảm động, cô ấy ôm chầm lấy anh rồi nói: “Anh Bình, cảm ơn anh”.Ngô Bình nựng má cô ấy rồi nói: “Em mau đi đi, chắc bác Nguyệt sẽ vui lắm đấy!”Nguyệt Thanh Ảnh: “Anh đi với em nhé!”Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế chờ anh một lát, để anh tu luyện thêm một lò Lục Phúc Đan rồi mang đi một thể”.Lục Phúc Đan là một trong ba loại đan dược mà Ngô Bình hứa sẽ luyện chế cho Nguyệt Thị, đan dược này rất quý, cấp. tam phẩm cũng bán được với giá 300 tỷ.Bây giờ, tu vi của anh đã cao hơn trước. Lò thứ nhất đã có thành phẩm là đan dược nhị phẩm, vì thế anh đã cầm hai viên rồi đi cùng Nguyệt Thanh Ảnh đến gặp Nguyệt Đông Thăng.Lúc này, Nguyệt Đông Thăng đang ngồi trong phòng sách, mặt mày vô cùng nhăn nhó. Thì ra, hôm qua trong đại hội của gia tộc, hầu hết các gia chủ của chỉ phủ đều phải đối ông ta, các tộc lão thì chưa có thái độ rõ ràng, hình như cũng không muốn tiếp tục ủng hộ ông ta nữa.Ông ta định đi tìm Nguyệt Tổ, nhưng cuối cùng lại thôi. Ngày xưa, Nguyệt Tổ đã tuyên bố là không tham gia vào tranh chấp trong tộc nữa, ai có thể làm tông chủ thì phải dựa vào bản lĩnh của mình.Nguyệt Đông Thăng nhớ lại những năm qua, mình đã tận tuy với gia tộc, làm việc công bắng, thưởng phạt nghiêm minh. Ông ta không hiểu tại sao những người khác lại phản đối mình, sau đó ủng hộ một người không băng ông ta.Quản gia chợt hớt hải đi vào rồi cười nói: “Lão gia, tiểu thư và Ngô công tử đến ạ”.Nỗi buồn trong lòng Nguyệt Đông Thăng lập tức biến mất, ông ta cười nói: “Tôi ra ngay”.Ngô Bình vừa ngồi xuống trong đại sảnh thì Nguyệt Đông Thăng đi ra, ông ta cười nói: “Tiểu Ngô, cháu ăn trưa chưa? Trưa này cùng ăn với bác nhé, tiện thể gặp người nhà bác luôn”.Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Bố, chuyện ấy để sau, bố nhìn cái này đi đã”. Cô ấy giơ một viên đan dược ra trước mặt Nguyệt Đông Thăng.Nguyệt Đông Thăng cũng có chút kiến thức về đan dược, sau khi nhìn thấy viên đan dược như một đứa bé ấy thì buột miệng nói: “Đây là ... đan dược Đạo cảnh ư?”Nguyệt Thanh Ảnh đắc ý nói: “Đúng vậy, hơn nữa nó còn có thể giúp bố đột phá lên đan dược Thánh Thai, tên của nó là Đại Đạo Thánh Thai Đan”.Nguyệt Đông Thăng kinh ngạc rồi hỏi Ngô Bình: “Thật ư?”Ngô Bình gật đầu nói: “Đương nhiên là thật rồi”.Nguyệt Đông Thăng dè dặt cầm lấy viên đan dược rồi hỏi Ngô Bình: “Tiểu Ngô, viên đan dược này cấp mấy, bác có uống được không?”Ngô Bình: “Người luyện chế ra viên đan dược này có trình độ rất cao, nên nó có cấp thượng thượng phẩm”.Nguyệt Đông Thăng cười phá lên: “Ông trời thật ưu ái ta! Chờ ta đột phá lên tâng thứ tư Đạo cảnh rồi thì để xem các người còn phản đối ta nữa không?”Nghe thấy thế, Nguyệt Thanh Ảnh cau mày nói: “Có chuyện gì thế ạ? Ai chống đối bố cơ?”Nguyệt Đông Thăng phẫn hận nói: “Gia chủ của mấy chỉ bên dưới cùng một vài tộc lão, chắc họ đã bắt tay với nhau định bầu người khác làm trưởng tộc”.