Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5583: Tôi báo cho ông biết tin vui này”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hà Tử Trần cuống lên hỏi: “Anh Bình, giờ là lúc nào rồi mà anh còn cười?”Ngô Bình hỏi: “Tử Trần, khi người ta giao đan dược cho ông em thì có hiện tượng lạ gì không?”Hà Tử Trần: “Có, khi ấy hai viên đan dược đều phát sáng, ánh sáng của Đại Thánh Đan như đoá hoa sen, còn ánh sáng của Thiên Tử Đan thì như một cái xe kéo. Nhưng ông em không nghĩ gì nhiều, dẫu sao chúng cũng là những viên đan dược thần kỳ nên có hiện tượng như vậy cũng là bình thường”.Ngô Bình gật đầu: “Thế thì đúng rồi”. Hà Tử Trần hỏi: “Đúng gì cơ?”Ngô Bình: “Chúng là đan dược Đạo cảnh, do tồn tại quá lâu nên đã thành tinh rồi. Đan dược thành tỉnh kiểu này được gọi là đan tinh”.Hà Tử Trần trợn tròn mắt: “Đan tinh ư?”Nguyệt Thanh Ảnh cũng tò mò hỏi: “Anh Bình, hai lưồng khí tức ấy chính là đan tinh sao?”Ngô Bình: “Đúng thế, dược lực của chúng có thể khiến người ta đột phá lên tầng thứ tám Đạo cảnh hoặc trở thành thiên tử, chứng tỏ bản thân chúng đã có sẵn những thực lực này rồi. Một thiên tử và một cảnh giới tầng thứ tám Đạo. cảnh mà muốn trốn thì người khác đó mà nhìn thấy được”.Hà Tử Trần: “Có thể cho chúng biến lại thành hình dáng ban đầu được không?”Ngô Bình: “Được, nhưng anh khuyên là không nên làm thế, dược lực của đan tinh nhiều hơn đan dược nhiều”.Hà Tử Trần đứng bật :Tôi báo cho ông biết tin vui này”.Em sẽ đi gặp ông ngay đểNgô Bình cản cô ấy lại: “Đừng!”Hà Tử Trần nghỉ hoặc hỏi: “Tại sao ạ?”Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Ban nãy chúng ta đã thấy thái độ của người khác rồi, chứng tỏ có chỉ khác của nhà họ. Hà đang chĩa vào chỉ nhà em. Giờ em mà nói chuyện này ra thì khả năng cao sẽ bị người ta hạ độc thủ”.Hà Tử Trần lập tức dựng tóc gáy, sau đó hiểu ra rồi lẩm bẩm: “Đúng, không thể để họ biết chuyện này được”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Tử Trần, nếu họ muốn nhắm vào. chi nhà em thì nhất định sẽ tìm cơ hội”.Hà Tử Trần: “Gia chủ bảo ngày kia sẽ tổ chức đại hội gia tộc, nếu họ hành động thì nhất định sẽ chọn ngày đớ”.Ngô Bình: “Vậy thì chờ đến đại hội, khi ấy tất cả mọi người trong tộc đều có mặt, mình cũng sẽ vạch trần chân tướng”.Hà Tử Trần: “Nhưng mấy ngày qua họ đã bắt đầu hành động dần rồi, đến đám hạ nhân còn dám thái độ với em. Haizz, em sợ họ sẽ gây bất lợi cho nhà em tiếp”.Ngô Bình: “Có anh đây rồi mà, em yên tâm, anh ở đây rồi thì họ không thể làm gì em cùng người nhà em được đâu”.Hà Tử Trần cảm động nói: “Anh Bình, nếu anh không đến thì em thật sự không biết phải làm sao”.Bọn họ đang nói chuyện thì có một cô hầu gái đi vào: “Tiểu thư, Lệ công tử lại đến đòi gặp người ạ”.

Hà Tử Trần cuống lên hỏi: “Anh Bình, giờ là lúc nào rồi mà anh còn cười?”

Ngô Bình hỏi: “Tử Trần, khi người ta giao đan dược cho ông em thì có hiện tượng lạ gì không?”

Hà Tử Trần: “Có, khi ấy hai viên đan dược đều phát sáng, ánh sáng của Đại Thánh Đan như đoá hoa sen, còn ánh sáng của Thiên Tử Đan thì như một cái xe kéo. Nhưng ông em không nghĩ gì nhiều, dẫu sao chúng cũng là những viên đan dược thần kỳ nên có hiện tượng như vậy cũng là bình thường”.

Ngô Bình gật đầu: “Thế thì đúng rồi”. Hà Tử Trần hỏi: “Đúng gì cơ?”

Ngô Bình: “Chúng là đan dược Đạo cảnh, do tồn tại quá lâu nên đã thành tinh rồi. Đan dược thành tỉnh kiểu này được gọi là đan tinh”.

Hà Tử Trần trợn tròn mắt: “Đan tinh ư?”

Nguyệt Thanh Ảnh cũng tò mò hỏi: “Anh Bình, hai lưồng khí tức ấy chính là đan tinh sao?”

Ngô Bình: “Đúng thế, dược lực của chúng có thể khiến người ta đột phá lên tầng thứ tám Đạo cảnh hoặc trở thành thiên tử, chứng tỏ bản thân chúng đã có sẵn những thực lực này rồi. Một thiên tử và một cảnh giới tầng thứ tám Đạo. cảnh mà muốn trốn thì người khác đó mà nhìn thấy được”.

Hà Tử Trần: “Có thể cho chúng biến lại thành hình dáng ban đầu được không?”

Ngô Bình: “Được, nhưng anh khuyên là không nên làm thế, dược lực của đan tinh nhiều hơn đan dược nhiều”.

Hà Tử Trần đứng bật :Tôi báo cho ông biết tin vui này”.

Em sẽ đi gặp ông ngay để

Ngô Bình cản cô ấy lại: “Đừng!”

Hà Tử Trần nghỉ hoặc hỏi: “Tại sao ạ?”

Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Ban nãy chúng ta đã thấy thái độ của người khác rồi, chứng tỏ có chỉ khác của nhà họ. Hà đang chĩa vào chỉ nhà em. Giờ em mà nói chuyện này ra thì khả năng cao sẽ bị người ta hạ độc thủ”.

Hà Tử Trần lập tức dựng tóc gáy, sau đó hiểu ra rồi lẩm bẩm: “Đúng, không thể để họ biết chuyện này được”.

Nguyệt Thanh Ảnh: “Tử Trần, nếu họ muốn nhắm vào. chi nhà em thì nhất định sẽ tìm cơ hội”.

Hà Tử Trần: “Gia chủ bảo ngày kia sẽ tổ chức đại hội gia tộc, nếu họ hành động thì nhất định sẽ chọn ngày đớ”.

Ngô Bình: “Vậy thì chờ đến đại hội, khi ấy tất cả mọi người trong tộc đều có mặt, mình cũng sẽ vạch trần chân tướng”.

Hà Tử Trần: “Nhưng mấy ngày qua họ đã bắt đầu hành động dần rồi, đến đám hạ nhân còn dám thái độ với em. Haizz, em sợ họ sẽ gây bất lợi cho nhà em tiếp”.

Ngô Bình: “Có anh đây rồi mà, em yên tâm, anh ở đây rồi thì họ không thể làm gì em cùng người nhà em được đâu”.

Hà Tử Trần cảm động nói: “Anh Bình, nếu anh không đến thì em thật sự không biết phải làm sao”.

Bọn họ đang nói chuyện thì có một cô hầu gái đi vào: “Tiểu thư, Lệ công tử lại đến đòi gặp người ạ”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hà Tử Trần cuống lên hỏi: “Anh Bình, giờ là lúc nào rồi mà anh còn cười?”Ngô Bình hỏi: “Tử Trần, khi người ta giao đan dược cho ông em thì có hiện tượng lạ gì không?”Hà Tử Trần: “Có, khi ấy hai viên đan dược đều phát sáng, ánh sáng của Đại Thánh Đan như đoá hoa sen, còn ánh sáng của Thiên Tử Đan thì như một cái xe kéo. Nhưng ông em không nghĩ gì nhiều, dẫu sao chúng cũng là những viên đan dược thần kỳ nên có hiện tượng như vậy cũng là bình thường”.Ngô Bình gật đầu: “Thế thì đúng rồi”. Hà Tử Trần hỏi: “Đúng gì cơ?”Ngô Bình: “Chúng là đan dược Đạo cảnh, do tồn tại quá lâu nên đã thành tinh rồi. Đan dược thành tỉnh kiểu này được gọi là đan tinh”.Hà Tử Trần trợn tròn mắt: “Đan tinh ư?”Nguyệt Thanh Ảnh cũng tò mò hỏi: “Anh Bình, hai lưồng khí tức ấy chính là đan tinh sao?”Ngô Bình: “Đúng thế, dược lực của chúng có thể khiến người ta đột phá lên tầng thứ tám Đạo cảnh hoặc trở thành thiên tử, chứng tỏ bản thân chúng đã có sẵn những thực lực này rồi. Một thiên tử và một cảnh giới tầng thứ tám Đạo. cảnh mà muốn trốn thì người khác đó mà nhìn thấy được”.Hà Tử Trần: “Có thể cho chúng biến lại thành hình dáng ban đầu được không?”Ngô Bình: “Được, nhưng anh khuyên là không nên làm thế, dược lực của đan tinh nhiều hơn đan dược nhiều”.Hà Tử Trần đứng bật :Tôi báo cho ông biết tin vui này”.Em sẽ đi gặp ông ngay đểNgô Bình cản cô ấy lại: “Đừng!”Hà Tử Trần nghỉ hoặc hỏi: “Tại sao ạ?”Nguyệt Thanh Ảnh cười nói: “Ban nãy chúng ta đã thấy thái độ của người khác rồi, chứng tỏ có chỉ khác của nhà họ. Hà đang chĩa vào chỉ nhà em. Giờ em mà nói chuyện này ra thì khả năng cao sẽ bị người ta hạ độc thủ”.Hà Tử Trần lập tức dựng tóc gáy, sau đó hiểu ra rồi lẩm bẩm: “Đúng, không thể để họ biết chuyện này được”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Tử Trần, nếu họ muốn nhắm vào. chi nhà em thì nhất định sẽ tìm cơ hội”.Hà Tử Trần: “Gia chủ bảo ngày kia sẽ tổ chức đại hội gia tộc, nếu họ hành động thì nhất định sẽ chọn ngày đớ”.Ngô Bình: “Vậy thì chờ đến đại hội, khi ấy tất cả mọi người trong tộc đều có mặt, mình cũng sẽ vạch trần chân tướng”.Hà Tử Trần: “Nhưng mấy ngày qua họ đã bắt đầu hành động dần rồi, đến đám hạ nhân còn dám thái độ với em. Haizz, em sợ họ sẽ gây bất lợi cho nhà em tiếp”.Ngô Bình: “Có anh đây rồi mà, em yên tâm, anh ở đây rồi thì họ không thể làm gì em cùng người nhà em được đâu”.Hà Tử Trần cảm động nói: “Anh Bình, nếu anh không đến thì em thật sự không biết phải làm sao”.Bọn họ đang nói chuyện thì có một cô hầu gái đi vào: “Tiểu thư, Lệ công tử lại đến đòi gặp người ạ”.

Chương 5583: Tôi báo cho ông biết tin vui này”.