Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5587: “Gia chủ quá khen”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ba người thấy không còn sớm nữa nên lập tức đi ngay đến địa bàn của Thạch Thị.Phương Thanh Thanh đã đứng chờ sẵn ngoài cổng, nhìn thấy Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình, cô ấy chạy ngay lên đón: “Công tử, chị”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Phương cô nương, cô đã nói với gia chủ nhà họ Thạch về chuyện chúng tôi muốn vào động Kim Đỉnh chưa?”Phương Thanh Thanh gật đầu: “Em đã nói với bác Thạch rồi, bác bảo đây là chuyện nhỏ, bác đang chờ mọi người đấy, để em dẫn đường”.Bọn họ vừa vào phòng khách ngồi thì có một người đàn ông trung niên bước tới, người này có gương mặt uy nghiêm, tai to mặt lớn.Phương Thanh Thanh vội nói: “Bác Thạch, đây chính là công tử và chị gái đã cứu cháu, không có họ thì chäc cháu không sống sót mà tới đây được”.Gia chủ nhà họ Thạch gật đầu nói: “Ngô công tử, Nguyệt cô nương, tôi là Thạch Trung Kiếm - gia chủ của nhà họ Thạch, cảm ơn hai vị”.Ngô Bình: “Thạch gia chủ đừng khách sáo!”Thạch Trung Kiếm: “Nguyệt cô nương là người của Nguyệt Thị ở Thần Châu à?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Vâng”.Thạch Trung Kiếm cười nói: “Nghe nói Thần Châu có vài mỹ nữ, tôi đã nghe danh của cô Nguyệt rồi”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Gia chủ quá khenl”Sau đó, ông ấy nói với Ngô Bình: “Ngô công tử, tôi nghe Thanh Thanh bảo cậu muốn vào động Kim Đỉnh hả?”Ngô Bình: “Đúng, mong gia chủ cho phép”.Thạch Trung Kiếm: “Giờ động ấy do nhà tôi quản lý, người ngoài cũng được vào, nhưng phải trả một khoản tiền lớn. Hơn nữa, nếu lĩnh ngộ được thứ gì ở trong đó thì cũng phải giao nộp cho chúng tôi”.Ngô Bình không có hứng thú với đồ đạc trogn động, dẫu sao trình luyện đan của anh cũng rất cao rồi, thầy luyện đan Kim Đỉnh kia chưa chắc đã giỏi băng anh.Vì thế, anh nói: “Tôi chỉ vào kiểm tra thôi, còn đồ trong động thì tôi sẽ không lấy gì hết”.Thạch Trung Kiếm cười nói: “Nếu vậy thì đơn giản rồi, nể mặt Thanh Thanh, tôi sẽ giảm nửa phí cho cậu, cậu đưa 50 tỷ thôi là được”.Phương Thanh Thanh hơi nhăn mặt, cô ấy đã nói chuyện trước với Thạch Trung Kiếm rồi mà giờ ông ấy vẫn lấy tiền của Ngô Bình.Song, Ngô Bình không thấy có vấn đề gì nên nói: “Cảm ơn”, sau đó, anh lấy tiền ra trả luôn.Thạch Trung Kiếm nhận tiền xong thì cười nói: “Để tôi cho người dẫn các cậu đi”.Không lâu sau có một người trông giống quản gia đi tới dẫn đường cho nhóm Ngô Bình.Sau khi rời khỏi Thạch phủ, Phương Thanh Thanh buồn bã nói với Ngô Bình: “Ngô công tử, xin lỗi anh”, cô ấy thấy mình làm việc không tốt nên Thạch gia chủ mới lấy tiền Ngô Bình.Ngô Bình: “Thu tiền cũng bình thường mà, thế càng không nợ nần nhau. À, tôi đưa thêm cho cô 50 tỷ nữa, lát cô đưa lại cho Thạch Trung Kiếm nhé”.

Ba người thấy không còn sớm nữa nên lập tức đi ngay đến địa bàn của Thạch Thị.

Phương Thanh Thanh đã đứng chờ sẵn ngoài cổng, nhìn thấy Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình, cô ấy chạy ngay lên đón: “Công tử, chị”.

Nguyệt Thanh Ảnh: “Phương cô nương, cô đã nói với gia chủ nhà họ Thạch về chuyện chúng tôi muốn vào động Kim Đỉnh chưa?”

Phương Thanh Thanh gật đầu: “Em đã nói với bác Thạch rồi, bác bảo đây là chuyện nhỏ, bác đang chờ mọi người đấy, để em dẫn đường”.

Bọn họ vừa vào phòng khách ngồi thì có một người đàn ông trung niên bước tới, người này có gương mặt uy nghiêm, tai to mặt lớn.

Phương Thanh Thanh vội nói: “Bác Thạch, đây chính là công tử và chị gái đã cứu cháu, không có họ thì chäc cháu không sống sót mà tới đây được”.

Gia chủ nhà họ Thạch gật đầu nói: “Ngô công tử, Nguyệt cô nương, tôi là Thạch Trung Kiếm - gia chủ của nhà họ Thạch, cảm ơn hai vị”.

Ngô Bình: “Thạch gia chủ đừng khách sáo!”

Thạch Trung Kiếm: “Nguyệt cô nương là người của Nguyệt Thị ở Thần Châu à?”

Nguyệt Thanh Ảnh: “Vâng”.

Thạch Trung Kiếm cười nói: “Nghe nói Thần Châu có vài mỹ nữ, tôi đã nghe danh của cô Nguyệt rồi”.

Nguyệt Thanh Ảnh: “Gia chủ quá khenl”

Sau đó, ông ấy nói với Ngô Bình: “Ngô công tử, tôi nghe Thanh Thanh bảo cậu muốn vào động Kim Đỉnh hả?”

Ngô Bình: “Đúng, mong gia chủ cho phép”.

Thạch Trung Kiếm: “Giờ động ấy do nhà tôi quản lý, người ngoài cũng được vào, nhưng phải trả một khoản tiền lớn. Hơn nữa, nếu lĩnh ngộ được thứ gì ở trong đó thì cũng phải giao nộp cho chúng tôi”.

Ngô Bình không có hứng thú với đồ đạc trogn động, dẫu sao trình luyện đan của anh cũng rất cao rồi, thầy luyện đan Kim Đỉnh kia chưa chắc đã giỏi băng anh.

Vì thế, anh nói: “Tôi chỉ vào kiểm tra thôi, còn đồ trong động thì tôi sẽ không lấy gì hết”.

Thạch Trung Kiếm cười nói: “Nếu vậy thì đơn giản rồi, nể mặt Thanh Thanh, tôi sẽ giảm nửa phí cho cậu, cậu đưa 50 tỷ thôi là được”.

Phương Thanh Thanh hơi nhăn mặt, cô ấy đã nói chuyện trước với Thạch Trung Kiếm rồi mà giờ ông ấy vẫn lấy tiền của Ngô Bình.

Song, Ngô Bình không thấy có vấn đề gì nên nói: “Cảm ơn”, sau đó, anh lấy tiền ra trả luôn.

Thạch Trung Kiếm nhận tiền xong thì cười nói: “Để tôi cho người dẫn các cậu đi”.

Không lâu sau có một người trông giống quản gia đi tới dẫn đường cho nhóm Ngô Bình.

Sau khi rời khỏi Thạch phủ, Phương Thanh Thanh buồn bã nói với Ngô Bình: “Ngô công tử, xin lỗi anh”, cô ấy thấy mình làm việc không tốt nên Thạch gia chủ mới lấy tiền Ngô Bình.

Ngô Bình: “Thu tiền cũng bình thường mà, thế càng không nợ nần nhau. À, tôi đưa thêm cho cô 50 tỷ nữa, lát cô đưa lại cho Thạch Trung Kiếm nhé”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ba người thấy không còn sớm nữa nên lập tức đi ngay đến địa bàn của Thạch Thị.Phương Thanh Thanh đã đứng chờ sẵn ngoài cổng, nhìn thấy Nguyệt Thanh Ảnh và Ngô Bình, cô ấy chạy ngay lên đón: “Công tử, chị”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Phương cô nương, cô đã nói với gia chủ nhà họ Thạch về chuyện chúng tôi muốn vào động Kim Đỉnh chưa?”Phương Thanh Thanh gật đầu: “Em đã nói với bác Thạch rồi, bác bảo đây là chuyện nhỏ, bác đang chờ mọi người đấy, để em dẫn đường”.Bọn họ vừa vào phòng khách ngồi thì có một người đàn ông trung niên bước tới, người này có gương mặt uy nghiêm, tai to mặt lớn.Phương Thanh Thanh vội nói: “Bác Thạch, đây chính là công tử và chị gái đã cứu cháu, không có họ thì chäc cháu không sống sót mà tới đây được”.Gia chủ nhà họ Thạch gật đầu nói: “Ngô công tử, Nguyệt cô nương, tôi là Thạch Trung Kiếm - gia chủ của nhà họ Thạch, cảm ơn hai vị”.Ngô Bình: “Thạch gia chủ đừng khách sáo!”Thạch Trung Kiếm: “Nguyệt cô nương là người của Nguyệt Thị ở Thần Châu à?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Vâng”.Thạch Trung Kiếm cười nói: “Nghe nói Thần Châu có vài mỹ nữ, tôi đã nghe danh của cô Nguyệt rồi”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Gia chủ quá khenl”Sau đó, ông ấy nói với Ngô Bình: “Ngô công tử, tôi nghe Thanh Thanh bảo cậu muốn vào động Kim Đỉnh hả?”Ngô Bình: “Đúng, mong gia chủ cho phép”.Thạch Trung Kiếm: “Giờ động ấy do nhà tôi quản lý, người ngoài cũng được vào, nhưng phải trả một khoản tiền lớn. Hơn nữa, nếu lĩnh ngộ được thứ gì ở trong đó thì cũng phải giao nộp cho chúng tôi”.Ngô Bình không có hứng thú với đồ đạc trogn động, dẫu sao trình luyện đan của anh cũng rất cao rồi, thầy luyện đan Kim Đỉnh kia chưa chắc đã giỏi băng anh.Vì thế, anh nói: “Tôi chỉ vào kiểm tra thôi, còn đồ trong động thì tôi sẽ không lấy gì hết”.Thạch Trung Kiếm cười nói: “Nếu vậy thì đơn giản rồi, nể mặt Thanh Thanh, tôi sẽ giảm nửa phí cho cậu, cậu đưa 50 tỷ thôi là được”.Phương Thanh Thanh hơi nhăn mặt, cô ấy đã nói chuyện trước với Thạch Trung Kiếm rồi mà giờ ông ấy vẫn lấy tiền của Ngô Bình.Song, Ngô Bình không thấy có vấn đề gì nên nói: “Cảm ơn”, sau đó, anh lấy tiền ra trả luôn.Thạch Trung Kiếm nhận tiền xong thì cười nói: “Để tôi cho người dẫn các cậu đi”.Không lâu sau có một người trông giống quản gia đi tới dẫn đường cho nhóm Ngô Bình.Sau khi rời khỏi Thạch phủ, Phương Thanh Thanh buồn bã nói với Ngô Bình: “Ngô công tử, xin lỗi anh”, cô ấy thấy mình làm việc không tốt nên Thạch gia chủ mới lấy tiền Ngô Bình.Ngô Bình: “Thu tiền cũng bình thường mà, thế càng không nợ nần nhau. À, tôi đưa thêm cho cô 50 tỷ nữa, lát cô đưa lại cho Thạch Trung Kiếm nhé”.

Chương 5587: “Gia chủ quá khen”