Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5594: Thiên Khuyết

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có một tia sáng rơi từ trên cao xuống, lão tổ đã xuất hiện trở lại. Hiện giờ, làn da thối rữa trên người lão đã phát sáng như ngọc, tướng mạo cũng khôi phục lại dáng vẻ trung niên, tiên phong cốt đạo, khí tức nối liền với đất trời.Lão tổ chắp tay nói với Ngô Bình: “Chàng trai, cảm ơn cậu!”Ngô Bình: “Lão tổ đừng khách sáo!”Lão tổ cảm thán: “Tôi là người sống lại từ cõi chết, nếu không ngờ Đại Thánh Đan thành tinh mà cậu phát hiện ra thì tôi không thể đột phá nổi. Mà nếu vậy thì chẳng mấy nữa là tôi chết”.Sau đó, lão nhìn sang Hà Chính Hạo và nói: “Sau này, con sẽ là gia chủ chung của cả năm chỉ Hà Thị”.Lão tổ đã quyết thì có ai dám phản đối, tất cả đều đồng tình ngay.Hai bố con Hà Chính Hạo đã được thả ngay lập tức, Hà Thị đã mượn luôn cuộc họp này để thiết lập vị trí gia chủ chính cho Hà Chính Hạo.Lão tổ không có hứng tham gia, lão đã dẫn nhóm Ngô Bình đi ra chỗ khác nói chuyện.Sau khi biết Ngô Bình còn là một thầy luyện đan Thất Tử. Đỉnh, lão vô cùng kính trọng nó i năng của cậu đúng là vạn năm có một. Tử Trần lấy cậu đúng là phúc phần của con bé, cũng là phúc của Hà Thị chúng tôi”.Lúc này, Hà Tử Trần mới nói: “Lão tổ, người có thể cho. anh Bình vào Thiên Khuyết được không ạ?”Lão tổ cười hỏi: “Thiên Khuyết ư? Đó là nơi thần bí nhất của Thiên Nguyên, cũng là khởi nguồn của các thế lực lớn tại đây. Nếu cậu bạn có thể vào đó thử một lần, khéo còn có được thu hoạch vượt xa tôi ấy chứ”.Lão hỏi Hà Tử Trš suất vào Thiên Khuyết?”“Tử Trần, năm nay nhà mình có mấyHà Tử Trần: “Còn hai suất nữa thôi ạ”. Lão tổ gật đầu: “Thế thì cho cậu Ngô đây một suất”.

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có một tia sáng rơi từ trên cao xuống, lão tổ đã xuất hiện trở lại. Hiện giờ, làn da thối rữa trên người lão đã phát sáng như ngọc, tướng mạo cũng khôi phục lại dáng vẻ trung niên, tiên phong cốt đạo, khí tức nối liền với đất trời.

Lão tổ chắp tay nói với Ngô Bình: “Chàng trai, cảm ơn cậu!”

Ngô Bình: “Lão tổ đừng khách sáo!”

Lão tổ cảm thán: “Tôi là người sống lại từ cõi chết, nếu không ngờ Đại Thánh Đan thành tinh mà cậu phát hiện ra thì tôi không thể đột phá nổi. Mà nếu vậy thì chẳng mấy nữa là tôi chết”.

Sau đó, lão nhìn sang Hà Chính Hạo và nói: “Sau này, con sẽ là gia chủ chung của cả năm chỉ Hà Thị”.

Lão tổ đã quyết thì có ai dám phản đối, tất cả đều đồng tình ngay.

Hai bố con Hà Chính Hạo đã được thả ngay lập tức, Hà Thị đã mượn luôn cuộc họp này để thiết lập vị trí gia chủ chính cho Hà Chính Hạo.

Lão tổ không có hứng tham gia, lão đã dẫn nhóm Ngô Bình đi ra chỗ khác nói chuyện.

Sau khi biết Ngô Bình còn là một thầy luyện đan Thất Tử. Đỉnh, lão vô cùng kính trọng nó i năng của cậu đúng là vạn năm có một. Tử Trần lấy cậu đúng là phúc phần của con bé, cũng là phúc của Hà Thị chúng tôi”.

Lúc này, Hà Tử Trần mới nói: “Lão tổ, người có thể cho. anh Bình vào Thiên Khuyết được không ạ?”

Lão tổ cười hỏi: “Thiên Khuyết ư? Đó là nơi thần bí nhất của Thiên Nguyên, cũng là khởi nguồn của các thế lực lớn tại đây. Nếu cậu bạn có thể vào đó thử một lần, khéo còn có được thu hoạch vượt xa tôi ấy chứ”.

Lão hỏi Hà Tử Trš suất vào Thiên Khuyết?”

“Tử Trần, năm nay nhà mình có mấy

Hà Tử Trần: “Còn hai suất nữa thôi ạ”. Lão tổ gật đầu: “Thế thì cho cậu Ngô đây một suất”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Trong lúc hai người đang nói chuyện thì có một tia sáng rơi từ trên cao xuống, lão tổ đã xuất hiện trở lại. Hiện giờ, làn da thối rữa trên người lão đã phát sáng như ngọc, tướng mạo cũng khôi phục lại dáng vẻ trung niên, tiên phong cốt đạo, khí tức nối liền với đất trời.Lão tổ chắp tay nói với Ngô Bình: “Chàng trai, cảm ơn cậu!”Ngô Bình: “Lão tổ đừng khách sáo!”Lão tổ cảm thán: “Tôi là người sống lại từ cõi chết, nếu không ngờ Đại Thánh Đan thành tinh mà cậu phát hiện ra thì tôi không thể đột phá nổi. Mà nếu vậy thì chẳng mấy nữa là tôi chết”.Sau đó, lão nhìn sang Hà Chính Hạo và nói: “Sau này, con sẽ là gia chủ chung của cả năm chỉ Hà Thị”.Lão tổ đã quyết thì có ai dám phản đối, tất cả đều đồng tình ngay.Hai bố con Hà Chính Hạo đã được thả ngay lập tức, Hà Thị đã mượn luôn cuộc họp này để thiết lập vị trí gia chủ chính cho Hà Chính Hạo.Lão tổ không có hứng tham gia, lão đã dẫn nhóm Ngô Bình đi ra chỗ khác nói chuyện.Sau khi biết Ngô Bình còn là một thầy luyện đan Thất Tử. Đỉnh, lão vô cùng kính trọng nó i năng của cậu đúng là vạn năm có một. Tử Trần lấy cậu đúng là phúc phần của con bé, cũng là phúc của Hà Thị chúng tôi”.Lúc này, Hà Tử Trần mới nói: “Lão tổ, người có thể cho. anh Bình vào Thiên Khuyết được không ạ?”Lão tổ cười hỏi: “Thiên Khuyết ư? Đó là nơi thần bí nhất của Thiên Nguyên, cũng là khởi nguồn của các thế lực lớn tại đây. Nếu cậu bạn có thể vào đó thử một lần, khéo còn có được thu hoạch vượt xa tôi ấy chứ”.Lão hỏi Hà Tử Trš suất vào Thiên Khuyết?”“Tử Trần, năm nay nhà mình có mấyHà Tử Trần: “Còn hai suất nữa thôi ạ”. Lão tổ gật đầu: “Thế thì cho cậu Ngô đây một suất”.

Chương 5594: Thiên Khuyết