Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5596: Ngoài dự liệu
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Chú hai của tôi có tu vi tầng thứ bảy Đạo cảnh, xin anh hãy đến tìm chú ấy và bảo chú ấy đừng tin Thạch Trung Kiếm. Phương Thanh Thanh dập đầu cảm tại”Đọc thư xong, Nguyệt Thanh Ảnh thở dài nói: “Cô ấy chạy trốn được đến đây thì sức cùng lực kiệt rồi, không thể. chờ chúng ta về được”.Chính Ngô Bình đã nói cho Phương Thanh Thanh biết địa chỉ nhà này lúc bọn họ từ biệt nhau, để nếu có chuyện gì thì cô ấy có thể đến tìm anh. Không ngờ khi gặp lại thì hai người đã âm dương xa cách.“Anh Bình, làm soa bây giờ? Mình phải đến hồ Vô Song ư?Ngô Bình gật đầu: “Đương nhiên. Thanh Ảnh, hồ Vô Song là một nơi thế nào mà lại nổi tiếng thế?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Trong hồ Vô Song có một hòn đảo. nhỏ tên là đảo Vô Song. Ngoài đảo có cấm chế rất mạnh, không một ai có thể tới gần. Kể cả nhà họ Phương cũng không thể lên được đảo ấy”.“Sự tồn tại của đảo này khiến các tà ma ngoại đạo ở xung quanh không dám đến gần, vì thế nơi đó vô cùng an toàn. Dần dà, bắt đầu có người sinh sống ở đó, trong các nhà này thì nhà họ Phương là phát triển bật lên”“Đương nhiên là hồ này cũng có tài nguyên phong phú, cá ở đây đều là linh ngư, ăn lâu dần thì có thể nâng cao. thiên bẩm. Ngoài ra, đáy hồ Vô Song còn có một loại tiên tinh, nguyên liệu chính để chế tạo tiền Đại Đạo. Nhà họ. Phương nhờ vào việc khai thác và bán tiên tinh nên mới phát đạt vậy đó".Ngô Bình hiểu rõ xong thì gật gù nó thể chần chừ, để anh nói với Tử Trần một tiếng rồi tối nay mình đi luôn”.Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Vâng”.Tạm biệt Hà Tử Trần xong, hai người vội vã đến hồ Vô Song ngay trong đêm. Hồ này cách Thiên Nguyên không xa nên chỉ mất nửa tiếng là họ đã đến nơiKhi đang bay trên cao, từ xa họ đã nhìn thấy một hồ nước rộng lớn, mặt hồ có hình trăng khuyết, xung quanh có khá nhiều hồ nước cỡ nhỏ như các vì sao ở quanh mặt trắng.Thấy thế, Ngô Bình chợt dừng lại, sau đó quan sát một lát rồi nói: “Thanh Ảnh, hồ này không đơn giản. Cả hồ nói liền với các hồ nhỏ thật ra đã tạo thành một đại trận Tỉnh Nguyệt”.Ngô Bình đã hấp thu tinh lực nên có hiểu biệt về tỉnh trận vượt xa các tu sĩ bình thường, loáng cái anh đã nhìn ra vấn đề.Nguyệt Thanh Ảnh tò mò hỏi: “Tinh trận ạ? Nhất định có người cố tình làm vậy!”Ngô Bình nhìn thấy trong hồ Vô Song có một hòn đảo. nhỏ, nó chính là đầu mối của đại trận, anh ngâm nghĩ nói: “Đại trận Tinh Nguyệt này là đại trận bảo vệ, hòn đảo nhỏ kia là đầu mối. Người bên trong có thể khống chế đại trận”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Tại sao họ lại bày đại trận kiểu này? Để bảo vệ bản thân ư?”Ngô Bình: “Nếu để bảo vệ bản thân thì không cần bày đại trận cỡ này. Làm thế này một là họ đang che giấu gì đó, hai là bảo vệ một thứ phi thường”.Nguyệt Thanh Ảnh nổi hứng nói: “Anh Bình, nó có thể là gì nhỉ?”“Anh không biết, giờ kệ nó đã, đến nhà họ Phương trước rồi tính”.Vài phút sau, tại nhà họ Phương ở hồ Vô Song.Nhà họ đang tổ chức tang lễ cho Thương Tiên, Ngô Bình và Nguyệt Thanh Ảnh đến linh đường dâng hương trước.Hai người rất có khí thế nên người đón khách không dám hỏi nhiều, mãi đến khi nhang khói xong mới có một người quản gia đi tới nói: “Mời hai vị vào phòng khách uống trà”, Ngô Bình: “Xin lỗi, chúng tôi muốn gặp Phương nhị gia”.
“Chú hai của tôi có tu vi tầng thứ bảy Đạo cảnh, xin anh hãy đến tìm chú ấy và bảo chú ấy đừng tin Thạch Trung Kiếm. Phương Thanh Thanh dập đầu cảm tại”
Đọc thư xong, Nguyệt Thanh Ảnh thở dài nói: “Cô ấy chạy trốn được đến đây thì sức cùng lực kiệt rồi, không thể. chờ chúng ta về được”.
Chính Ngô Bình đã nói cho Phương Thanh Thanh biết địa chỉ nhà này lúc bọn họ từ biệt nhau, để nếu có chuyện gì thì cô ấy có thể đến tìm anh. Không ngờ khi gặp lại thì hai người đã âm dương xa cách.
“Anh Bình, làm soa bây giờ? Mình phải đến hồ Vô Song ư?
Ngô Bình gật đầu: “Đương nhiên. Thanh Ảnh, hồ Vô Song là một nơi thế nào mà lại nổi tiếng thế?”
Nguyệt Thanh Ảnh: “Trong hồ Vô Song có một hòn đảo. nhỏ tên là đảo Vô Song. Ngoài đảo có cấm chế rất mạnh, không một ai có thể tới gần. Kể cả nhà họ Phương cũng không thể lên được đảo ấy”.
“Sự tồn tại của đảo này khiến các tà ma ngoại đạo ở xung quanh không dám đến gần, vì thế nơi đó vô cùng an toàn. Dần dà, bắt đầu có người sinh sống ở đó, trong các nhà này thì nhà họ Phương là phát triển bật lên”
“Đương nhiên là hồ này cũng có tài nguyên phong phú, cá ở đây đều là linh ngư, ăn lâu dần thì có thể nâng cao. thiên bẩm. Ngoài ra, đáy hồ Vô Song còn có một loại tiên tinh, nguyên liệu chính để chế tạo tiền Đại Đạo. Nhà họ. Phương nhờ vào việc khai thác và bán tiên tinh nên mới phát đạt vậy đó".
Ngô Bình hiểu rõ xong thì gật gù nó thể chần chừ, để anh nói với Tử Trần một tiếng rồi tối nay mình đi luôn”.
Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Vâng”.
Tạm biệt Hà Tử Trần xong, hai người vội vã đến hồ Vô Song ngay trong đêm. Hồ này cách Thiên Nguyên không xa nên chỉ mất nửa tiếng là họ đã đến nơi
Khi đang bay trên cao, từ xa họ đã nhìn thấy một hồ nước rộng lớn, mặt hồ có hình trăng khuyết, xung quanh có khá nhiều hồ nước cỡ nhỏ như các vì sao ở quanh mặt trắng.
Thấy thế, Ngô Bình chợt dừng lại, sau đó quan sát một lát rồi nói: “Thanh Ảnh, hồ này không đơn giản. Cả hồ nói liền với các hồ nhỏ thật ra đã tạo thành một đại trận Tỉnh Nguyệt”.
Ngô Bình đã hấp thu tinh lực nên có hiểu biệt về tỉnh trận vượt xa các tu sĩ bình thường, loáng cái anh đã nhìn ra vấn đề.
Nguyệt Thanh Ảnh tò mò hỏi: “Tinh trận ạ? Nhất định có người cố tình làm vậy!”
Ngô Bình nhìn thấy trong hồ Vô Song có một hòn đảo. nhỏ, nó chính là đầu mối của đại trận, anh ngâm nghĩ nói: “Đại trận Tinh Nguyệt này là đại trận bảo vệ, hòn đảo nhỏ kia là đầu mối. Người bên trong có thể khống chế đại trận”.
Nguyệt Thanh Ảnh: “Tại sao họ lại bày đại trận kiểu này? Để bảo vệ bản thân ư?”
Ngô Bình: “Nếu để bảo vệ bản thân thì không cần bày đại trận cỡ này. Làm thế này một là họ đang che giấu gì đó, hai là bảo vệ một thứ phi thường”.
Nguyệt Thanh Ảnh nổi hứng nói: “Anh Bình, nó có thể là gì nhỉ?”
“Anh không biết, giờ kệ nó đã, đến nhà họ Phương trước rồi tính”.
Vài phút sau, tại nhà họ Phương ở hồ Vô Song.
Nhà họ đang tổ chức tang lễ cho Thương Tiên, Ngô Bình và Nguyệt Thanh Ảnh đến linh đường dâng hương trước.
Hai người rất có khí thế nên người đón khách không dám hỏi nhiều, mãi đến khi nhang khói xong mới có một người quản gia đi tới nói: “Mời hai vị vào phòng khách uống trà”, Ngô Bình: “Xin lỗi, chúng tôi muốn gặp Phương nhị gia”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… “Chú hai của tôi có tu vi tầng thứ bảy Đạo cảnh, xin anh hãy đến tìm chú ấy và bảo chú ấy đừng tin Thạch Trung Kiếm. Phương Thanh Thanh dập đầu cảm tại”Đọc thư xong, Nguyệt Thanh Ảnh thở dài nói: “Cô ấy chạy trốn được đến đây thì sức cùng lực kiệt rồi, không thể. chờ chúng ta về được”.Chính Ngô Bình đã nói cho Phương Thanh Thanh biết địa chỉ nhà này lúc bọn họ từ biệt nhau, để nếu có chuyện gì thì cô ấy có thể đến tìm anh. Không ngờ khi gặp lại thì hai người đã âm dương xa cách.“Anh Bình, làm soa bây giờ? Mình phải đến hồ Vô Song ư?Ngô Bình gật đầu: “Đương nhiên. Thanh Ảnh, hồ Vô Song là một nơi thế nào mà lại nổi tiếng thế?”Nguyệt Thanh Ảnh: “Trong hồ Vô Song có một hòn đảo. nhỏ tên là đảo Vô Song. Ngoài đảo có cấm chế rất mạnh, không một ai có thể tới gần. Kể cả nhà họ Phương cũng không thể lên được đảo ấy”.“Sự tồn tại của đảo này khiến các tà ma ngoại đạo ở xung quanh không dám đến gần, vì thế nơi đó vô cùng an toàn. Dần dà, bắt đầu có người sinh sống ở đó, trong các nhà này thì nhà họ Phương là phát triển bật lên”“Đương nhiên là hồ này cũng có tài nguyên phong phú, cá ở đây đều là linh ngư, ăn lâu dần thì có thể nâng cao. thiên bẩm. Ngoài ra, đáy hồ Vô Song còn có một loại tiên tinh, nguyên liệu chính để chế tạo tiền Đại Đạo. Nhà họ. Phương nhờ vào việc khai thác và bán tiên tinh nên mới phát đạt vậy đó".Ngô Bình hiểu rõ xong thì gật gù nó thể chần chừ, để anh nói với Tử Trần một tiếng rồi tối nay mình đi luôn”.Nguyệt Thanh Ảnh gật đầu: “Vâng”.Tạm biệt Hà Tử Trần xong, hai người vội vã đến hồ Vô Song ngay trong đêm. Hồ này cách Thiên Nguyên không xa nên chỉ mất nửa tiếng là họ đã đến nơiKhi đang bay trên cao, từ xa họ đã nhìn thấy một hồ nước rộng lớn, mặt hồ có hình trăng khuyết, xung quanh có khá nhiều hồ nước cỡ nhỏ như các vì sao ở quanh mặt trắng.Thấy thế, Ngô Bình chợt dừng lại, sau đó quan sát một lát rồi nói: “Thanh Ảnh, hồ này không đơn giản. Cả hồ nói liền với các hồ nhỏ thật ra đã tạo thành một đại trận Tỉnh Nguyệt”.Ngô Bình đã hấp thu tinh lực nên có hiểu biệt về tỉnh trận vượt xa các tu sĩ bình thường, loáng cái anh đã nhìn ra vấn đề.Nguyệt Thanh Ảnh tò mò hỏi: “Tinh trận ạ? Nhất định có người cố tình làm vậy!”Ngô Bình nhìn thấy trong hồ Vô Song có một hòn đảo. nhỏ, nó chính là đầu mối của đại trận, anh ngâm nghĩ nói: “Đại trận Tinh Nguyệt này là đại trận bảo vệ, hòn đảo nhỏ kia là đầu mối. Người bên trong có thể khống chế đại trận”.Nguyệt Thanh Ảnh: “Tại sao họ lại bày đại trận kiểu này? Để bảo vệ bản thân ư?”Ngô Bình: “Nếu để bảo vệ bản thân thì không cần bày đại trận cỡ này. Làm thế này một là họ đang che giấu gì đó, hai là bảo vệ một thứ phi thường”.Nguyệt Thanh Ảnh nổi hứng nói: “Anh Bình, nó có thể là gì nhỉ?”“Anh không biết, giờ kệ nó đã, đến nhà họ Phương trước rồi tính”.Vài phút sau, tại nhà họ Phương ở hồ Vô Song.Nhà họ đang tổ chức tang lễ cho Thương Tiên, Ngô Bình và Nguyệt Thanh Ảnh đến linh đường dâng hương trước.Hai người rất có khí thế nên người đón khách không dám hỏi nhiều, mãi đến khi nhang khói xong mới có một người quản gia đi tới nói: “Mời hai vị vào phòng khách uống trà”, Ngô Bình: “Xin lỗi, chúng tôi muốn gặp Phương nhị gia”.