Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5601: “Số 176 lên đây đê!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình thấy lạ, tại sao đi đâu anh cũng gặp người của hoàng triều Thái Sử thế nhỉ.Hứa Thiên Châu cười nói: "Lệ công tử, anh quen anh ta à?"Lệ Cửu Tiết có vẻ phức tạp đáp: “Anh ấy là Ngô Bình - người đứng đầu đại hội quần hùng, hơn nữa còn là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh".Hứa Thiên châu nghe xong thì vẻ cao ngạo đã biến thành ngại ngùng, người đứng đầu đại quần hùng ư? Hắn chấp tay nói: “Thì ra là Ngô công tử, tôi thất lễ rồi!”Ngô Bình: “Không sao!"Lệ Cửu Tiết ho khan một tiếng rồi nói: “Anh Ngô, nghe nói Hà Thị đã mua được khá nhiều đan dược nhất phẩm của anh, không biết tôi có thể mua một ít được không?”Ngô Bình nhìn anh ta rồi nói: “Chuyện này để sau đi”.Lệ Cửu Tiết: “Được, chờ rời khỏi Thiên Khuyết rồi tính nhé”.Sau đó, anh ta tiến lại gần Ngô Bình rồi nói: “Ngô công tử, nghe nói lần này Thiên Khuyết mở sẽ có ít nhất 300 nghìn người tham gia tuyển chọn. Thực lực của anh phi phàm như vậy, nhất định có thể tiến vào tốp mười và có tư cách khiêu chiến bảng Tiểu Tiên".Ngô Bình: “Đều là người trẻ hết à?”Lệ Cửu Tiết: “Ừm, tất cả người vào Thiên Khuyết đều không được quá 200 tuổi”.200 tuổi với tu sĩ mà nói thì vẫn là trẻ, dưới 100 thì như thiếu niên.Trong lúc họ đang nói chuyện thì cửa Thiên Khuyết chợt mở, một tia sáng màu tím bản ra.€ó người nói: “Các công tử, có thể vào rồi”. Mọi người ùa vào trong.Không gian vặn vẹo, các sức mạnh giáng xuống, tất cả bọn họ đều bị cuốn lất rồi đến những nơi khác nhau.Không lâu sau, Ngô Bình thấy mình đang đứng ở một quảng trường rộng lớn, có khoảng 300 người ở đây, chắc là một nhóm nhỏ.Bầu trời có màu tím và rất cao, mặt trời toả sáng, phía xa xa là hư không, không có cảnh sông nước gì hết.Ngô Bình quan sát một lát thì thấy những người này đều đến từ các Tiên Giới khác nhau, ai cũng không hề đơn giản, trong đó người có tu vi thấp nhất cũng ngưng tụ được thần anh rồi, có người tu vi còn cao đến tầng thứ chín, thứ mười Thần Thông.Lúc này có một giọng nói vang lên bên tai mọi người: “Vòng tuyển chọn bắt đầu! Sau đây, mỗi người sẽ có một số. Ai lấy được số thì có thể tuỳ ý khiêu chiến một người. Chủ động khiêu chiến m In thì đương nhiên được một điểm, nếu đánh bại đối thủ thì được cộng hai điểm, còn thua thì không được điểm, hoà thì được một điểm, thời gian giới hạn trong hai tiếng. Hết giờ, mười người có điểm cao nhất sẽ được khiêu chiến cao thủ trên bảng Tiểu Tiên”.“Bắt đầu!”Sau đó, trên áo mỗi người đều xuất hiện một con số, Ngô Bình là số 9.Anh đang định khiêu chiến một người thì có người ở cạnh bước tới nói: “Số 9, tôi muốn khiêu chiến anh”.Người đó vừa nói xong thì có một cột đá nhô lên giữa, cả hai nhảy lên rồi bắt dầu tỉ thí.Giao đấu kiểu này chẳng khó gì với Ngô Bình, anh đánh bại người kia băng một chưởng, người đó hộc máu rồi lập tức mất lực chiến đấu.

Ngô Bình thấy lạ, tại sao đi đâu anh cũng gặp người của hoàng triều Thái Sử thế nhỉ.

Hứa Thiên Châu cười nói: "Lệ công tử, anh quen anh ta à?"

Lệ Cửu Tiết có vẻ phức tạp đáp: “Anh ấy là Ngô Bình - người đứng đầu đại hội quần hùng, hơn nữa còn là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh".

Hứa Thiên châu nghe xong thì vẻ cao ngạo đã biến thành ngại ngùng, người đứng đầu đại quần hùng ư? Hắn chấp tay nói: “Thì ra là Ngô công tử, tôi thất lễ rồi!”

Ngô Bình: “Không sao!"

Lệ Cửu Tiết ho khan một tiếng rồi nói: “Anh Ngô, nghe nói Hà Thị đã mua được khá nhiều đan dược nhất phẩm của anh, không biết tôi có thể mua một ít được không?”

Ngô Bình nhìn anh ta rồi nói: “Chuyện này để sau đi”.

Lệ Cửu Tiết: “Được, chờ rời khỏi Thiên Khuyết rồi tính nhé”.

Sau đó, anh ta tiến lại gần Ngô Bình rồi nói: “Ngô công tử, nghe nói lần này Thiên Khuyết mở sẽ có ít nhất 300 nghìn người tham gia tuyển chọn. Thực lực của anh phi phàm như vậy, nhất định có thể tiến vào tốp mười và có tư cách khiêu chiến bảng Tiểu Tiên".

Ngô Bình: “Đều là người trẻ hết à?”

Lệ Cửu Tiết: “Ừm, tất cả người vào Thiên Khuyết đều không được quá 200 tuổi”.

200 tuổi với tu sĩ mà nói thì vẫn là trẻ, dưới 100 thì như thiếu niên.

Trong lúc họ đang nói chuyện thì cửa Thiên Khuyết chợt mở, một tia sáng màu tím bản ra.

€ó người nói: “Các công tử, có thể vào rồi”. Mọi người ùa vào trong.

Không gian vặn vẹo, các sức mạnh giáng xuống, tất cả bọn họ đều bị cuốn lất rồi đến những nơi khác nhau.

Không lâu sau, Ngô Bình thấy mình đang đứng ở một quảng trường rộng lớn, có khoảng 300 người ở đây, chắc là một nhóm nhỏ.

Bầu trời có màu tím và rất cao, mặt trời toả sáng, phía xa xa là hư không, không có cảnh sông nước gì hết.

Ngô Bình quan sát một lát thì thấy những người này đều đến từ các Tiên Giới khác nhau, ai cũng không hề đơn giản, trong đó người có tu vi thấp nhất cũng ngưng tụ được thần anh rồi, có người tu vi còn cao đến tầng thứ chín, thứ mười Thần Thông.

Lúc này có một giọng nói vang lên bên tai mọi người: “Vòng tuyển chọn bắt đầu! Sau đây, mỗi người sẽ có một số. Ai lấy được số thì có thể tuỳ ý khiêu chiến một người. Chủ động khiêu chiến m In thì đương nhiên được một điểm, nếu đánh bại đối thủ thì được cộng hai điểm, còn thua thì không được điểm, hoà thì được một điểm, thời gian giới hạn trong hai tiếng. Hết giờ, mười người có điểm cao nhất sẽ được khiêu chiến cao thủ trên bảng Tiểu Tiên”.

“Bắt đầu!”

Sau đó, trên áo mỗi người đều xuất hiện một con số, Ngô Bình là số 9.

Anh đang định khiêu chiến một người thì có người ở cạnh bước tới nói: “Số 9, tôi muốn khiêu chiến anh”.

Người đó vừa nói xong thì có một cột đá nhô lên giữa, cả hai nhảy lên rồi bắt dầu tỉ thí.

Giao đấu kiểu này chẳng khó gì với Ngô Bình, anh đánh bại người kia băng một chưởng, người đó hộc máu rồi lập tức mất lực chiến đấu.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình thấy lạ, tại sao đi đâu anh cũng gặp người của hoàng triều Thái Sử thế nhỉ.Hứa Thiên Châu cười nói: "Lệ công tử, anh quen anh ta à?"Lệ Cửu Tiết có vẻ phức tạp đáp: “Anh ấy là Ngô Bình - người đứng đầu đại hội quần hùng, hơn nữa còn là thầy luyện đan Thất Tử Đỉnh".Hứa Thiên châu nghe xong thì vẻ cao ngạo đã biến thành ngại ngùng, người đứng đầu đại quần hùng ư? Hắn chấp tay nói: “Thì ra là Ngô công tử, tôi thất lễ rồi!”Ngô Bình: “Không sao!"Lệ Cửu Tiết ho khan một tiếng rồi nói: “Anh Ngô, nghe nói Hà Thị đã mua được khá nhiều đan dược nhất phẩm của anh, không biết tôi có thể mua một ít được không?”Ngô Bình nhìn anh ta rồi nói: “Chuyện này để sau đi”.Lệ Cửu Tiết: “Được, chờ rời khỏi Thiên Khuyết rồi tính nhé”.Sau đó, anh ta tiến lại gần Ngô Bình rồi nói: “Ngô công tử, nghe nói lần này Thiên Khuyết mở sẽ có ít nhất 300 nghìn người tham gia tuyển chọn. Thực lực của anh phi phàm như vậy, nhất định có thể tiến vào tốp mười và có tư cách khiêu chiến bảng Tiểu Tiên".Ngô Bình: “Đều là người trẻ hết à?”Lệ Cửu Tiết: “Ừm, tất cả người vào Thiên Khuyết đều không được quá 200 tuổi”.200 tuổi với tu sĩ mà nói thì vẫn là trẻ, dưới 100 thì như thiếu niên.Trong lúc họ đang nói chuyện thì cửa Thiên Khuyết chợt mở, một tia sáng màu tím bản ra.€ó người nói: “Các công tử, có thể vào rồi”. Mọi người ùa vào trong.Không gian vặn vẹo, các sức mạnh giáng xuống, tất cả bọn họ đều bị cuốn lất rồi đến những nơi khác nhau.Không lâu sau, Ngô Bình thấy mình đang đứng ở một quảng trường rộng lớn, có khoảng 300 người ở đây, chắc là một nhóm nhỏ.Bầu trời có màu tím và rất cao, mặt trời toả sáng, phía xa xa là hư không, không có cảnh sông nước gì hết.Ngô Bình quan sát một lát thì thấy những người này đều đến từ các Tiên Giới khác nhau, ai cũng không hề đơn giản, trong đó người có tu vi thấp nhất cũng ngưng tụ được thần anh rồi, có người tu vi còn cao đến tầng thứ chín, thứ mười Thần Thông.Lúc này có một giọng nói vang lên bên tai mọi người: “Vòng tuyển chọn bắt đầu! Sau đây, mỗi người sẽ có một số. Ai lấy được số thì có thể tuỳ ý khiêu chiến một người. Chủ động khiêu chiến m In thì đương nhiên được một điểm, nếu đánh bại đối thủ thì được cộng hai điểm, còn thua thì không được điểm, hoà thì được một điểm, thời gian giới hạn trong hai tiếng. Hết giờ, mười người có điểm cao nhất sẽ được khiêu chiến cao thủ trên bảng Tiểu Tiên”.“Bắt đầu!”Sau đó, trên áo mỗi người đều xuất hiện một con số, Ngô Bình là số 9.Anh đang định khiêu chiến một người thì có người ở cạnh bước tới nói: “Số 9, tôi muốn khiêu chiến anh”.Người đó vừa nói xong thì có một cột đá nhô lên giữa, cả hai nhảy lên rồi bắt dầu tỉ thí.Giao đấu kiểu này chẳng khó gì với Ngô Bình, anh đánh bại người kia băng một chưởng, người đó hộc máu rồi lập tức mất lực chiến đấu.

Chương 5601: “Số 176 lên đây đê!”