Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5606: Đá Thần Minh cực phẩm
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình chỉ vung nhẹ tay phải lên rồi đập lên không trung, sau một tiếng động lớn, 3000 vì sao đã tản ra rồi hoá thành nhiều ánh sáng rồi rơi xuống như mở một bữa tiệc lửa.Cảnh vật im lìm, tất cả đều thấy không thể tin được. “Sao cậu ấy làm được vậy nhỉ? Tam Thiên Tinh Lạc mạnh hơn Thất Tinh Trảm nhiều, thế mà cậu ấy vẫn phá giải mộtcách dễ dàng!”, có người nhận xét.“Hình như người này đã nằm rõ mọi tài năng về sao trời, Diệp Thiên Kình như múa rìu qua mắt thợ rồi!”“Giờ cậu ấy đứng đầu bảng Tiểu Tiên rồi, kiểu gì cũng khiêu chiến bảng Đại Tiên tiếp, lần này chúng ta đến xem quá là ý nghĩa luôn”.Diệp Thiên Kình đã thua, giọng nói kia tuyên bố: “Khiêu chiến thành công, người đứng đầu bảng Tiểu Tiên sẽ là Ngô Bình!”Ngô Bình hỏi: “Phần thưởng khi khiêu chiến thẳng là gì?”“Phần thưởng nhân đôi, nhận được 400 tỷ tiền Đại Đạo và một môn chú pháp và một môn võ kỹ cấp thiên hạ phẩm”.Nhận thưởng xong, lại có người ném cho Ngô Bình bảy, tám cái túi tiền, bên trong chứa đầy tiền. Họ đều đặt anh thẳng nên đã kiếm được kha khá, vì thế muốn tặng anh một ít.“Tôi tiếp tục khiêu chiến bảng Đại Tiên được không?”“Hôm nay chỉ tổ chức bảng Tiểu Tiên thôi, bảng Đại Tiên thì phải chờ một tháng nữa”.Giọng nói ấy vừa dứt, đã có một miếng ngọc bội xuất hiện trong tay Ngô Bình, giọng nói kia vang lên tiếp: “Một tháng nữa, cậu hãy cầm miếng ngọc bội này đến Thiên Khuyết!”Dứt lời, có một tia sáng cuốn lấy Ngô Bình rồi đưa anh rời đi.Ngô Bình đã xuất hiện trước cửa Thiên Khuyết.Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần tiến lên hỏi: “Anh không sao chứ?”Ngô Bình cười đáp: “Không!”Hà Tử Trần mong chờ hỏi: “Anh có lấy được thứ hạng nào không?”Ngô Bình nhìn hai cô gái rồi cười nói lai em đoán xem”.Hà Tử Trần: “Chắc chản anh lọt vào tốp mười”. Nguyệt Thanh Ảnh: “Không, phải là tốp ba”.Ngô Bình: “Ừm, cũng khá chuẩn, anh đứng đầu bảng Tiểu Tiên rồi”.Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần đều kinh ngạc, đứng đầu bảng Tiểu Tiên! Quá khủng khiếp!Lệ Cửu Tiết ở cách đó không xa chạy tới, sau đó híp mắt hỏi: “Anh Ngô giành được vị trí thứ nhất ư? Giỏi quá! Bảng này phủ rộng khắp hơn chục Tiên Giới mà anh Ngô đứng đầu được, đúng là đỉnh của đỉnh!”Hà Tử Trần cười nói: “Anh Bình, chúng ta về thôi!”Sau khi về chỗ ở của Ngô Bình, Hà Tử Trần sai người chuẩn bị tiệc để cô ấy và Nguyệt Thanh Ảnh chúc mừng anh.Ngày hôm sau, Ngô Bình lại tiếp tục luyện chế Thượng Bí Đan và Bí Thần Đan, trước khi rời khỏi nhà họ Hà, anh phải luyện chế xong hết số đan dược mà nhà họ Hà cần trong năm nay.Loáng cái ba ngày đã trôi qua, Ngô Bình đã luyện chế được một ít đan dược, sau đó dùng Vạn Hoá Thần Hồ để nhân bản.Anh đã tạo được Thần Môn, tu vi tăng cao nên hiệu quả sử dụng Vạn Hoá Thần Hồ đã tăng lên gấp bội, tốc độ nhân bản cũng tăng cao, đương nhiên cũng tốn nhiều tiền Tiên.
Ngô Bình chỉ vung nhẹ tay phải lên rồi đập lên không trung, sau một tiếng động lớn, 3000 vì sao đã tản ra rồi hoá thành nhiều ánh sáng rồi rơi xuống như mở một bữa tiệc lửa.
Cảnh vật im lìm, tất cả đều thấy không thể tin được. “Sao cậu ấy làm được vậy nhỉ? Tam Thiên Tinh Lạc mạnh hơn Thất Tinh Trảm nhiều, thế mà cậu ấy vẫn phá giải một
cách dễ dàng!”, có người nhận xét.
“Hình như người này đã nằm rõ mọi tài năng về sao trời, Diệp Thiên Kình như múa rìu qua mắt thợ rồi!”
“Giờ cậu ấy đứng đầu bảng Tiểu Tiên rồi, kiểu gì cũng khiêu chiến bảng Đại Tiên tiếp, lần này chúng ta đến xem quá là ý nghĩa luôn”.
Diệp Thiên Kình đã thua, giọng nói kia tuyên bố: “Khiêu chiến thành công, người đứng đầu bảng Tiểu Tiên sẽ là Ngô Bình!”
Ngô Bình hỏi: “Phần thưởng khi khiêu chiến thẳng là gì?”
“Phần thưởng nhân đôi, nhận được 400 tỷ tiền Đại Đạo và một môn chú pháp và một môn võ kỹ cấp thiên hạ phẩm”.
Nhận thưởng xong, lại có người ném cho Ngô Bình bảy, tám cái túi tiền, bên trong chứa đầy tiền. Họ đều đặt anh thẳng nên đã kiếm được kha khá, vì thế muốn tặng anh một ít.
“Tôi tiếp tục khiêu chiến bảng Đại Tiên được không?”
“Hôm nay chỉ tổ chức bảng Tiểu Tiên thôi, bảng Đại Tiên thì phải chờ một tháng nữa”.
Giọng nói ấy vừa dứt, đã có một miếng ngọc bội xuất hiện trong tay Ngô Bình, giọng nói kia vang lên tiếp: “Một tháng nữa, cậu hãy cầm miếng ngọc bội này đến Thiên Khuyết!”
Dứt lời, có một tia sáng cuốn lấy Ngô Bình rồi đưa anh rời đi.
Ngô Bình đã xuất hiện trước cửa Thiên Khuyết.
Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần tiến lên hỏi: “Anh không sao chứ?”
Ngô Bình cười đáp: “Không!”
Hà Tử Trần mong chờ hỏi: “Anh có lấy được thứ hạng nào không?”
Ngô Bình nhìn hai cô gái rồi cười nói lai em đoán xem”.
Hà Tử Trần: “Chắc chản anh lọt vào tốp mười”. Nguyệt Thanh Ảnh: “Không, phải là tốp ba”.
Ngô Bình: “Ừm, cũng khá chuẩn, anh đứng đầu bảng Tiểu Tiên rồi”.
Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần đều kinh ngạc, đứng đầu bảng Tiểu Tiên! Quá khủng khiếp!
Lệ Cửu Tiết ở cách đó không xa chạy tới, sau đó híp mắt hỏi: “Anh Ngô giành được vị trí thứ nhất ư? Giỏi quá! Bảng này phủ rộng khắp hơn chục Tiên Giới mà anh Ngô đứng đầu được, đúng là đỉnh của đỉnh!”
Hà Tử Trần cười nói: “Anh Bình, chúng ta về thôi!”
Sau khi về chỗ ở của Ngô Bình, Hà Tử Trần sai người chuẩn bị tiệc để cô ấy và Nguyệt Thanh Ảnh chúc mừng anh.
Ngày hôm sau, Ngô Bình lại tiếp tục luyện chế Thượng Bí Đan và Bí Thần Đan, trước khi rời khỏi nhà họ Hà, anh phải luyện chế xong hết số đan dược mà nhà họ Hà cần trong năm nay.
Loáng cái ba ngày đã trôi qua, Ngô Bình đã luyện chế được một ít đan dược, sau đó dùng Vạn Hoá Thần Hồ để nhân bản.
Anh đã tạo được Thần Môn, tu vi tăng cao nên hiệu quả sử dụng Vạn Hoá Thần Hồ đã tăng lên gấp bội, tốc độ nhân bản cũng tăng cao, đương nhiên cũng tốn nhiều tiền Tiên.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình chỉ vung nhẹ tay phải lên rồi đập lên không trung, sau một tiếng động lớn, 3000 vì sao đã tản ra rồi hoá thành nhiều ánh sáng rồi rơi xuống như mở một bữa tiệc lửa.Cảnh vật im lìm, tất cả đều thấy không thể tin được. “Sao cậu ấy làm được vậy nhỉ? Tam Thiên Tinh Lạc mạnh hơn Thất Tinh Trảm nhiều, thế mà cậu ấy vẫn phá giải mộtcách dễ dàng!”, có người nhận xét.“Hình như người này đã nằm rõ mọi tài năng về sao trời, Diệp Thiên Kình như múa rìu qua mắt thợ rồi!”“Giờ cậu ấy đứng đầu bảng Tiểu Tiên rồi, kiểu gì cũng khiêu chiến bảng Đại Tiên tiếp, lần này chúng ta đến xem quá là ý nghĩa luôn”.Diệp Thiên Kình đã thua, giọng nói kia tuyên bố: “Khiêu chiến thành công, người đứng đầu bảng Tiểu Tiên sẽ là Ngô Bình!”Ngô Bình hỏi: “Phần thưởng khi khiêu chiến thẳng là gì?”“Phần thưởng nhân đôi, nhận được 400 tỷ tiền Đại Đạo và một môn chú pháp và một môn võ kỹ cấp thiên hạ phẩm”.Nhận thưởng xong, lại có người ném cho Ngô Bình bảy, tám cái túi tiền, bên trong chứa đầy tiền. Họ đều đặt anh thẳng nên đã kiếm được kha khá, vì thế muốn tặng anh một ít.“Tôi tiếp tục khiêu chiến bảng Đại Tiên được không?”“Hôm nay chỉ tổ chức bảng Tiểu Tiên thôi, bảng Đại Tiên thì phải chờ một tháng nữa”.Giọng nói ấy vừa dứt, đã có một miếng ngọc bội xuất hiện trong tay Ngô Bình, giọng nói kia vang lên tiếp: “Một tháng nữa, cậu hãy cầm miếng ngọc bội này đến Thiên Khuyết!”Dứt lời, có một tia sáng cuốn lấy Ngô Bình rồi đưa anh rời đi.Ngô Bình đã xuất hiện trước cửa Thiên Khuyết.Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần tiến lên hỏi: “Anh không sao chứ?”Ngô Bình cười đáp: “Không!”Hà Tử Trần mong chờ hỏi: “Anh có lấy được thứ hạng nào không?”Ngô Bình nhìn hai cô gái rồi cười nói lai em đoán xem”.Hà Tử Trần: “Chắc chản anh lọt vào tốp mười”. Nguyệt Thanh Ảnh: “Không, phải là tốp ba”.Ngô Bình: “Ừm, cũng khá chuẩn, anh đứng đầu bảng Tiểu Tiên rồi”.Nguyệt Thanh Ảnh và Hà Tử Trần đều kinh ngạc, đứng đầu bảng Tiểu Tiên! Quá khủng khiếp!Lệ Cửu Tiết ở cách đó không xa chạy tới, sau đó híp mắt hỏi: “Anh Ngô giành được vị trí thứ nhất ư? Giỏi quá! Bảng này phủ rộng khắp hơn chục Tiên Giới mà anh Ngô đứng đầu được, đúng là đỉnh của đỉnh!”Hà Tử Trần cười nói: “Anh Bình, chúng ta về thôi!”Sau khi về chỗ ở của Ngô Bình, Hà Tử Trần sai người chuẩn bị tiệc để cô ấy và Nguyệt Thanh Ảnh chúc mừng anh.Ngày hôm sau, Ngô Bình lại tiếp tục luyện chế Thượng Bí Đan và Bí Thần Đan, trước khi rời khỏi nhà họ Hà, anh phải luyện chế xong hết số đan dược mà nhà họ Hà cần trong năm nay.Loáng cái ba ngày đã trôi qua, Ngô Bình đã luyện chế được một ít đan dược, sau đó dùng Vạn Hoá Thần Hồ để nhân bản.Anh đã tạo được Thần Môn, tu vi tăng cao nên hiệu quả sử dụng Vạn Hoá Thần Hồ đã tăng lên gấp bội, tốc độ nhân bản cũng tăng cao, đương nhiên cũng tốn nhiều tiền Tiên.