Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5614: Lời mời của tam hoàng tử

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình nhìn tu sĩ thanh niên đó thì thấy gương mặt của hẳn biến hoá liên tục, chắc cũng là cao thủ cảnh giới Vạn Tương tầng thứ chín Thần Thông. Hơn nữa, hai tuỳ tùng đi cùng hắn rõ ràng đã là cường giả Đạo cảnh. Đi ra ngoài mà có vệ sĩ là cường giả Đạo cảnh thì chứng tỏ người này có lai lịch rất lớn, hản không coi Ngô Bình ra gì cũng là điều dễ hiểu. Dãu sao trông anh cũng có tu vi kém hắn, bên cạnh cũng không cao thủ bảo vệ.“Anh định ăn cướp à?”, Ngô Bình hỏi. Tu sĩ thanh niên cười khẩi ướp? Mọi địa phận trên đời đều thuộc về vua chúa. Ở Tiên Giới Thái Ất này, bổn hoàng tử thích gì thì phải có nấy”.Ngô Bình ồ lên nói: “Ra anh là hoàng tử của hoàng triều Thái Ất, bảo sao mà ngông thế. Nhưng tôi không phải người của Tiên Giới này nên thân phận của anh không doạ được tôi đâu. Bây giờ, tôi cũng cho anh một cơ hội, mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi thì có lẽ tôi sẽ tha cái tội vô lễ cho anh”.Tu sĩ thanh niên kia là hoàng tử nên rất ngang ngược ở đây, hẳn chưa từng bị người khác nói vậy bao giờ nên lập tức biến sắc mặt nói: “Giết nó đi!”Ngay sau đó, hai cường giả Đạo cảnh ở phía sau đã ra tay, họ tung chưởng ra từ hai phía. Hai chưởng ấn đen ngòm khổng lồ đã xuất hiện trên không, đồng thời tấn công Ngô Bình. Đây là một phép thần thông tà môn tên là U Minh Thủ Ấn, một chưởng này có thể giết chết thần anh của người khác.Ngô Bình thi triển Kim Thân Chú, thủ ấn kia rơi xuống người anh thì ánh sáng vàng loé lên, còn Ngô Bình không hề hấn gì. Hai cường giả kia ngẩn ra, họ là đại thần thị vệ trong hoàng cung, chẳng những có tu vi cao, mà tài giết chóc cũng không ai bằng, tại sao người này lại không hề hấn gì?Ngô Bình khinh bỉ nói vậy thôi à? Để tôi cho các người xem thế nào mới là thần thông nhé!”“Đại nội thị vệ mà có chút bản lĩnhUỳnh!Anh giơ tay phải lên tung một chưởng lên cao, chưởng này che khuất mặt trời, sau đó bùng cháy, sấm chớp kéo đến, phù văn phát sáng, không gian vặn vẹo, trời đất như bay màu.“Cái gì! Bảo vệ hoàng tử!”, một người trong số đó thấy không ổn nên gào lên.Song đã muộn, ngay khi chưởng kia ập xuống đã khoá chặt họ, khiến họ không thể cử động. Thần thông mà Ngô Bình tu luyện đến từ Thần Môn nên rất đáng sợ.Rắc!Sau chưởng đó, hai cường giả kia đã như cái bánh rán, xương cốt gấy hết, nội tạng nổ tung và chết ngay tắp lự.Một chiêu hạ được hai thị vệ hoàng cung có cảnh giới tầng thứ nhất Đạo cảnh, vị hoàng tử kia đã nghệt mặt ra, một lát sau mới run rẩy nói: “Anh đừng làm bậy!”Ngô Bình đi về phía sau, anh tiến một bước thì hoàng tử kia lùi một bước, cuối cùng hẳn đã giơ một lá bùa ra rồi nói: “Đây là sát phù do cường giả tầng thứ tám Đạo cảnh tạo ra, anh còn tiến thêm một bước nữa thì tôi sẽ giết anh”.Ngô Bình biết hẳn chỉ doạ mình, vì nếu lá bùa ấy có thể giết anh thì hắn đã thi triển nó lâu rồi, chứ không cầm rồi doạ như thế.“Thử đi xem nao!”, Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi có thể giết anh trong lúc đạo phù hoạt động, hơn nữa cao thủ tầng thứ năm Đạo cảnh trở lên tôi đã từng giết rồi, thì sợ quái gì một lá bùa vớ vẩn chứ?”Hoàng tử kia có tính cách hống hách, nhưng thật sự chưa từng trải qua nguy hiểm bao giờ, càng chưa từng gặp phải một đối thủ đáng ghờm như Ngô Bình nên đảo mắt nói: “Anh bạn, có gì chúng ta bình tĩnh nói”.Ngô Bình: “Bình tĩnh nói ư? Cũng được, trước đó anh chuẩn bị cướp đồ của tôi, điều này khiến tôi rất tổn thương, anh định đền bù thế nào?”Theo Ngô Bình thấy, so với việc giết một hoàng tử của hoàng triều Thái Ất thì thà anh tranh thủ kiếm một món còn hơn, dẫu sao loại rác rưởi này mai sau cũng không thể đe doạ được gì tới anh, tha cho hắn cũng được.

Ngô Bình nhìn tu sĩ thanh niên đó thì thấy gương mặt của hẳn biến hoá liên tục, chắc cũng là cao thủ cảnh giới Vạn Tương tầng thứ chín Thần Thông. Hơn nữa, hai tuỳ tùng đi cùng hắn rõ ràng đã là cường giả Đạo cảnh. Đi ra ngoài mà có vệ sĩ là cường giả Đạo cảnh thì chứng tỏ người này có lai lịch rất lớn, hản không coi Ngô Bình ra gì cũng là điều dễ hiểu. Dãu sao trông anh cũng có tu vi kém hắn, bên cạnh cũng không cao thủ bảo vệ.

“Anh định ăn cướp à?”, Ngô Bình hỏi. Tu sĩ thanh niên cười khẩi ướp? Mọi địa phận trên đời đều thuộc về vua chúa. Ở Tiên Giới Thái Ất này, bổn hoàng tử thích gì thì phải có nấy”.

Ngô Bình ồ lên nói: “Ra anh là hoàng tử của hoàng triều Thái Ất, bảo sao mà ngông thế. Nhưng tôi không phải người của Tiên Giới này nên thân phận của anh không doạ được tôi đâu. Bây giờ, tôi cũng cho anh một cơ hội, mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi thì có lẽ tôi sẽ tha cái tội vô lễ cho anh”.

Tu sĩ thanh niên kia là hoàng tử nên rất ngang ngược ở đây, hẳn chưa từng bị người khác nói vậy bao giờ nên lập tức biến sắc mặt nói: “Giết nó đi!”

Ngay sau đó, hai cường giả Đạo cảnh ở phía sau đã ra tay, họ tung chưởng ra từ hai phía. Hai chưởng ấn đen ngòm khổng lồ đã xuất hiện trên không, đồng thời tấn công Ngô Bình. Đây là một phép thần thông tà môn tên là U Minh Thủ Ấn, một chưởng này có thể giết chết thần anh của người khác.

Ngô Bình thi triển Kim Thân Chú, thủ ấn kia rơi xuống người anh thì ánh sáng vàng loé lên, còn Ngô Bình không hề hấn gì. Hai cường giả kia ngẩn ra, họ là đại thần thị vệ trong hoàng cung, chẳng những có tu vi cao, mà tài giết chóc cũng không ai bằng, tại sao người này lại không hề hấn gì?

Ngô Bình khinh bỉ nói vậy thôi à? Để tôi cho các người xem thế nào mới là thần thông nhé!”

“Đại nội thị vệ mà có chút bản lĩnh

Uỳnh!

Anh giơ tay phải lên tung một chưởng lên cao, chưởng này che khuất mặt trời, sau đó bùng cháy, sấm chớp kéo đến, phù văn phát sáng, không gian vặn vẹo, trời đất như bay màu.

“Cái gì! Bảo vệ hoàng tử!”, một người trong số đó thấy không ổn nên gào lên.

Song đã muộn, ngay khi chưởng kia ập xuống đã khoá chặt họ, khiến họ không thể cử động. Thần thông mà Ngô Bình tu luyện đến từ Thần Môn nên rất đáng sợ.

Rắc!

Sau chưởng đó, hai cường giả kia đã như cái bánh rán, xương cốt gấy hết, nội tạng nổ tung và chết ngay tắp lự.

Một chiêu hạ được hai thị vệ hoàng cung có cảnh giới tầng thứ nhất Đạo cảnh, vị hoàng tử kia đã nghệt mặt ra, một lát sau mới run rẩy nói: “Anh đừng làm bậy!”

Ngô Bình đi về phía sau, anh tiến một bước thì hoàng tử kia lùi một bước, cuối cùng hẳn đã giơ một lá bùa ra rồi nói: “Đây là sát phù do cường giả tầng thứ tám Đạo cảnh tạo ra, anh còn tiến thêm một bước nữa thì tôi sẽ giết anh”.

Ngô Bình biết hẳn chỉ doạ mình, vì nếu lá bùa ấy có thể giết anh thì hắn đã thi triển nó lâu rồi, chứ không cầm rồi doạ như thế.

“Thử đi xem nao!”, Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi có thể giết anh trong lúc đạo phù hoạt động, hơn nữa cao thủ tầng thứ năm Đạo cảnh trở lên tôi đã từng giết rồi, thì sợ quái gì một lá bùa vớ vẩn chứ?”

Hoàng tử kia có tính cách hống hách, nhưng thật sự chưa từng trải qua nguy hiểm bao giờ, càng chưa từng gặp phải một đối thủ đáng ghờm như Ngô Bình nên đảo mắt nói: “Anh bạn, có gì chúng ta bình tĩnh nói”.

Ngô Bình: “Bình tĩnh nói ư? Cũng được, trước đó anh chuẩn bị cướp đồ của tôi, điều này khiến tôi rất tổn thương, anh định đền bù thế nào?”

Theo Ngô Bình thấy, so với việc giết một hoàng tử của hoàng triều Thái Ất thì thà anh tranh thủ kiếm một món còn hơn, dẫu sao loại rác rưởi này mai sau cũng không thể đe doạ được gì tới anh, tha cho hắn cũng được.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình nhìn tu sĩ thanh niên đó thì thấy gương mặt của hẳn biến hoá liên tục, chắc cũng là cao thủ cảnh giới Vạn Tương tầng thứ chín Thần Thông. Hơn nữa, hai tuỳ tùng đi cùng hắn rõ ràng đã là cường giả Đạo cảnh. Đi ra ngoài mà có vệ sĩ là cường giả Đạo cảnh thì chứng tỏ người này có lai lịch rất lớn, hản không coi Ngô Bình ra gì cũng là điều dễ hiểu. Dãu sao trông anh cũng có tu vi kém hắn, bên cạnh cũng không cao thủ bảo vệ.“Anh định ăn cướp à?”, Ngô Bình hỏi. Tu sĩ thanh niên cười khẩi ướp? Mọi địa phận trên đời đều thuộc về vua chúa. Ở Tiên Giới Thái Ất này, bổn hoàng tử thích gì thì phải có nấy”.Ngô Bình ồ lên nói: “Ra anh là hoàng tử của hoàng triều Thái Ất, bảo sao mà ngông thế. Nhưng tôi không phải người của Tiên Giới này nên thân phận của anh không doạ được tôi đâu. Bây giờ, tôi cũng cho anh một cơ hội, mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi thì có lẽ tôi sẽ tha cái tội vô lễ cho anh”.Tu sĩ thanh niên kia là hoàng tử nên rất ngang ngược ở đây, hẳn chưa từng bị người khác nói vậy bao giờ nên lập tức biến sắc mặt nói: “Giết nó đi!”Ngay sau đó, hai cường giả Đạo cảnh ở phía sau đã ra tay, họ tung chưởng ra từ hai phía. Hai chưởng ấn đen ngòm khổng lồ đã xuất hiện trên không, đồng thời tấn công Ngô Bình. Đây là một phép thần thông tà môn tên là U Minh Thủ Ấn, một chưởng này có thể giết chết thần anh của người khác.Ngô Bình thi triển Kim Thân Chú, thủ ấn kia rơi xuống người anh thì ánh sáng vàng loé lên, còn Ngô Bình không hề hấn gì. Hai cường giả kia ngẩn ra, họ là đại thần thị vệ trong hoàng cung, chẳng những có tu vi cao, mà tài giết chóc cũng không ai bằng, tại sao người này lại không hề hấn gì?Ngô Bình khinh bỉ nói vậy thôi à? Để tôi cho các người xem thế nào mới là thần thông nhé!”“Đại nội thị vệ mà có chút bản lĩnhUỳnh!Anh giơ tay phải lên tung một chưởng lên cao, chưởng này che khuất mặt trời, sau đó bùng cháy, sấm chớp kéo đến, phù văn phát sáng, không gian vặn vẹo, trời đất như bay màu.“Cái gì! Bảo vệ hoàng tử!”, một người trong số đó thấy không ổn nên gào lên.Song đã muộn, ngay khi chưởng kia ập xuống đã khoá chặt họ, khiến họ không thể cử động. Thần thông mà Ngô Bình tu luyện đến từ Thần Môn nên rất đáng sợ.Rắc!Sau chưởng đó, hai cường giả kia đã như cái bánh rán, xương cốt gấy hết, nội tạng nổ tung và chết ngay tắp lự.Một chiêu hạ được hai thị vệ hoàng cung có cảnh giới tầng thứ nhất Đạo cảnh, vị hoàng tử kia đã nghệt mặt ra, một lát sau mới run rẩy nói: “Anh đừng làm bậy!”Ngô Bình đi về phía sau, anh tiến một bước thì hoàng tử kia lùi một bước, cuối cùng hẳn đã giơ một lá bùa ra rồi nói: “Đây là sát phù do cường giả tầng thứ tám Đạo cảnh tạo ra, anh còn tiến thêm một bước nữa thì tôi sẽ giết anh”.Ngô Bình biết hẳn chỉ doạ mình, vì nếu lá bùa ấy có thể giết anh thì hắn đã thi triển nó lâu rồi, chứ không cầm rồi doạ như thế.“Thử đi xem nao!”, Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi có thể giết anh trong lúc đạo phù hoạt động, hơn nữa cao thủ tầng thứ năm Đạo cảnh trở lên tôi đã từng giết rồi, thì sợ quái gì một lá bùa vớ vẩn chứ?”Hoàng tử kia có tính cách hống hách, nhưng thật sự chưa từng trải qua nguy hiểm bao giờ, càng chưa từng gặp phải một đối thủ đáng ghờm như Ngô Bình nên đảo mắt nói: “Anh bạn, có gì chúng ta bình tĩnh nói”.Ngô Bình: “Bình tĩnh nói ư? Cũng được, trước đó anh chuẩn bị cướp đồ của tôi, điều này khiến tôi rất tổn thương, anh định đền bù thế nào?”Theo Ngô Bình thấy, so với việc giết một hoàng tử của hoàng triều Thái Ất thì thà anh tranh thủ kiếm một món còn hơn, dẫu sao loại rác rưởi này mai sau cũng không thể đe doạ được gì tới anh, tha cho hắn cũng được.

Chương 5614: Lời mời của tam hoàng tử