Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5642: Tiến vào cảnh giới Vạn Tương

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình không quan sát kỹ mà cầm chúng lên rồi rời khỏi tiên điện Thái Ất.Lúc này, Đông Phương Anh Minh đã chờ ở bên ngoài rất lâu. Khi thấy tiên điện dần biến mất, ông ấy cuống lên. Nếu Ngô Bình không thể ra ngoài kịp thời thì chäc sẽ mất tích cùng tiên điện mất.May mà không lâu sau, anh đã xuất hiện rồi đi về phía ông ấy.Đông Phương Anh Minh mừng rỡ hỏi: “Đại Ti Đan, cậu có thu hoạch gì không?”Ngô Bình: “Cũng có một chút, tôi cần về bế quan để lĩnh ngộ một thời gian”.Đông Phương Anh Minh biết chäc chản Ngô Bình đã nhận được lợi ích nào đó nên vội nói: “Tốt, chúng ta về thôi”.Về đến đan uyển, Ngô Bình vừa tu luyện vừa xử lý công việc.Trong một tháng sau đó, nhờ sự huấn luyện cùng dẫn dät của anh, mấy nghìn thầy luyện đan đã thành công luyện chế được vài loại đan dược, từ đó giảm phần lớn chỉ phí mua đan dược bên ngoài và cũng tăng thêm thu nhập cho đan uyển. Thậm chí nhờ kế hoạch của Ngô Bình mà họ còn nghiên cứu ra một loại đan dược có hiệu quả tốt hơn mà xưa nay chưa từng có, sau đó cung cấp cho hoàng thất và quân đội.Không chỉ thế, Lạc Ngưng Đan còn mở lớp bồi dưỡng thầy luyện đan, đào tạo ra rất nhiều thầy luyện đan hợp quy cách cho Tiên Giới Thái Ất. Hơn nữa, các thầy luyện đan được bồi dưỡng chỉ học vài loại đan dược khi bắt đầu. Chờ họ học thành rồi thì cũng chỉ có thể luyện chế những loại mà mình học, như vậy có thể nâng cao hiệu suất và chất lượng của đan dược.Thời gian qua, Ngô Bình đã tu luyện thành công bốn loại chú pháp và năm loại thần thông rồi dung hợp cùng Tương chí tôn.Sau đó, anh lần lượt dung nhập 49 Tương chí tôn cùng với các thần thông. Nhưng việc này cần tiêu tốn rất nhiều thiên tài địa bảo, mỗi khi dung hợp được một Tương chí tôn đều tốn cả chục tỷ tiền Đại Đạo.Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, Ngô Bình còn có rất nhiều thần thông chưa dung hợp, vì thế sẽ còn tốn nhiều tiền tiếp.Tuy chưa chắc anh đã có đến con số chục nghìn Tương, nhưng trên một nghìn thì vẫn có. Anh đã tu luyện tinh thuật, áo thuật, thần thông và chú pháp, chúng đều có thể ngưng tụ ra Tương của mình.May mà Ngô Bình đang không thiếu tiền, dù anh đang tiêu rất nhiều tiền, nhưng thu nhập đầu vào vẫn không giảm.Trong thời gian này, anh đã luyện chế thành công hết đan dược trên bia ngọc và nhận được phần thưởng một nửa tiền thuế trong sáu năm của hoàng triều. Đương nhiên, hoàng triều Thái Ất không thể có khoản tiền ấy ngay được, vì thế đành nợ tạm. Nhưng Ngô Bình có thể trừ thẳng vào lợi nhuận của đan uyển hoặc dùng dược liệu của đan uyển để gán nợ.

Ngô Bình không quan sát kỹ mà cầm chúng lên rồi rời khỏi tiên điện Thái Ất.

Lúc này, Đông Phương Anh Minh đã chờ ở bên ngoài rất lâu. Khi thấy tiên điện dần biến mất, ông ấy cuống lên. Nếu Ngô Bình không thể ra ngoài kịp thời thì chäc sẽ mất tích cùng tiên điện mất.

May mà không lâu sau, anh đã xuất hiện rồi đi về phía ông ấy.

Đông Phương Anh Minh mừng rỡ hỏi: “Đại Ti Đan, cậu có thu hoạch gì không?”

Ngô Bình: “Cũng có một chút, tôi cần về bế quan để lĩnh ngộ một thời gian”.

Đông Phương Anh Minh biết chäc chản Ngô Bình đã nhận được lợi ích nào đó nên vội nói: “Tốt, chúng ta về thôi”.

Về đến đan uyển, Ngô Bình vừa tu luyện vừa xử lý công việc.

Trong một tháng sau đó, nhờ sự huấn luyện cùng dẫn dät của anh, mấy nghìn thầy luyện đan đã thành công luyện chế được vài loại đan dược, từ đó giảm phần lớn chỉ phí mua đan dược bên ngoài và cũng tăng thêm thu nhập cho đan uyển. Thậm chí nhờ kế hoạch của Ngô Bình mà họ còn nghiên cứu ra một loại đan dược có hiệu quả tốt hơn mà xưa nay chưa từng có, sau đó cung cấp cho hoàng thất và quân đội.

Không chỉ thế, Lạc Ngưng Đan còn mở lớp bồi dưỡng thầy luyện đan, đào tạo ra rất nhiều thầy luyện đan hợp quy cách cho Tiên Giới Thái Ất. Hơn nữa, các thầy luyện đan được bồi dưỡng chỉ học vài loại đan dược khi bắt đầu. Chờ họ học thành rồi thì cũng chỉ có thể luyện chế những loại mà mình học, như vậy có thể nâng cao hiệu suất và chất lượng của đan dược.

Thời gian qua, Ngô Bình đã tu luyện thành công bốn loại chú pháp và năm loại thần thông rồi dung hợp cùng Tương chí tôn.

Sau đó, anh lần lượt dung nhập 49 Tương chí tôn cùng với các thần thông. Nhưng việc này cần tiêu tốn rất nhiều thiên tài địa bảo, mỗi khi dung hợp được một Tương chí tôn đều tốn cả chục tỷ tiền Đại Đạo.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, Ngô Bình còn có rất nhiều thần thông chưa dung hợp, vì thế sẽ còn tốn nhiều tiền tiếp.

Tuy chưa chắc anh đã có đến con số chục nghìn Tương, nhưng trên một nghìn thì vẫn có. Anh đã tu luyện tinh thuật, áo thuật, thần thông và chú pháp, chúng đều có thể ngưng tụ ra Tương của mình.

May mà Ngô Bình đang không thiếu tiền, dù anh đang tiêu rất nhiều tiền, nhưng thu nhập đầu vào vẫn không giảm.

Trong thời gian này, anh đã luyện chế thành công hết đan dược trên bia ngọc và nhận được phần thưởng một nửa tiền thuế trong sáu năm của hoàng triều. Đương nhiên, hoàng triều Thái Ất không thể có khoản tiền ấy ngay được, vì thế đành nợ tạm. Nhưng Ngô Bình có thể trừ thẳng vào lợi nhuận của đan uyển hoặc dùng dược liệu của đan uyển để gán nợ.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình không quan sát kỹ mà cầm chúng lên rồi rời khỏi tiên điện Thái Ất.Lúc này, Đông Phương Anh Minh đã chờ ở bên ngoài rất lâu. Khi thấy tiên điện dần biến mất, ông ấy cuống lên. Nếu Ngô Bình không thể ra ngoài kịp thời thì chäc sẽ mất tích cùng tiên điện mất.May mà không lâu sau, anh đã xuất hiện rồi đi về phía ông ấy.Đông Phương Anh Minh mừng rỡ hỏi: “Đại Ti Đan, cậu có thu hoạch gì không?”Ngô Bình: “Cũng có một chút, tôi cần về bế quan để lĩnh ngộ một thời gian”.Đông Phương Anh Minh biết chäc chản Ngô Bình đã nhận được lợi ích nào đó nên vội nói: “Tốt, chúng ta về thôi”.Về đến đan uyển, Ngô Bình vừa tu luyện vừa xử lý công việc.Trong một tháng sau đó, nhờ sự huấn luyện cùng dẫn dät của anh, mấy nghìn thầy luyện đan đã thành công luyện chế được vài loại đan dược, từ đó giảm phần lớn chỉ phí mua đan dược bên ngoài và cũng tăng thêm thu nhập cho đan uyển. Thậm chí nhờ kế hoạch của Ngô Bình mà họ còn nghiên cứu ra một loại đan dược có hiệu quả tốt hơn mà xưa nay chưa từng có, sau đó cung cấp cho hoàng thất và quân đội.Không chỉ thế, Lạc Ngưng Đan còn mở lớp bồi dưỡng thầy luyện đan, đào tạo ra rất nhiều thầy luyện đan hợp quy cách cho Tiên Giới Thái Ất. Hơn nữa, các thầy luyện đan được bồi dưỡng chỉ học vài loại đan dược khi bắt đầu. Chờ họ học thành rồi thì cũng chỉ có thể luyện chế những loại mà mình học, như vậy có thể nâng cao hiệu suất và chất lượng của đan dược.Thời gian qua, Ngô Bình đã tu luyện thành công bốn loại chú pháp và năm loại thần thông rồi dung hợp cùng Tương chí tôn.Sau đó, anh lần lượt dung nhập 49 Tương chí tôn cùng với các thần thông. Nhưng việc này cần tiêu tốn rất nhiều thiên tài địa bảo, mỗi khi dung hợp được một Tương chí tôn đều tốn cả chục tỷ tiền Đại Đạo.Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, Ngô Bình còn có rất nhiều thần thông chưa dung hợp, vì thế sẽ còn tốn nhiều tiền tiếp.Tuy chưa chắc anh đã có đến con số chục nghìn Tương, nhưng trên một nghìn thì vẫn có. Anh đã tu luyện tinh thuật, áo thuật, thần thông và chú pháp, chúng đều có thể ngưng tụ ra Tương của mình.May mà Ngô Bình đang không thiếu tiền, dù anh đang tiêu rất nhiều tiền, nhưng thu nhập đầu vào vẫn không giảm.Trong thời gian này, anh đã luyện chế thành công hết đan dược trên bia ngọc và nhận được phần thưởng một nửa tiền thuế trong sáu năm của hoàng triều. Đương nhiên, hoàng triều Thái Ất không thể có khoản tiền ấy ngay được, vì thế đành nợ tạm. Nhưng Ngô Bình có thể trừ thẳng vào lợi nhuận của đan uyển hoặc dùng dược liệu của đan uyển để gán nợ.

Chương 5642: Tiến vào cảnh giới Vạn Tương