Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5647: “Vậy tôi có thể thử”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau khi phát đan dược xong, anh đưa hết mọi người vào. duy độ cao để tu luyện.Loáng cái lại nửa tháng nữa trôi qua, trong thời gian này Ngô Bình đã đến Tiên Giới Thái Ất hai chuyến, thời gian còn lại thì đều dành để luyện đan, đồng thời chỉ dẫn và huấn luyện các thầy luyện đan của đan uyển.Đã ba tháng kể từ ngày anh rời khỏi núi Nguyên Sử. Anh đã hứa với viện trưởng lão là cách ba tháng sẽ về đó một lần.Vì thế, anh xử lý công việc xong thì đến đó ngay.Ngô Bình vừa đáp xuống trước đại điện của núi Nguyên Sử thì đã có một tu sĩ thanh niên xuất , người đó quan sát anh rồi hỏi: “Anh là Ngô Bình - người đứng đầu đại hội quần hùng hả?”Ngô Bình gật đầu: “Đúng, lâu rồi không quay lại nên nay tôi đến một chuyến”.Tu sĩ kia: “Vừa hay các trưởng lão đang họp trong điện, anh vào đi”.Ngô Bình đi vào, tám trưởng lão mà anh gặp lần trước vẫn ở đây, nhưng ai nấy đều có vẻ nghiêm nghị như đang gặp một chuyện gì đó rất nghiêm trọng.Thấy Ngô Bình đi vào, tám trưởng lão như tám người khổng lồ đều mừng ra mặt, một trưởng lão nói: “Thiên kiêu đến từ Tiên Giới U Thiên rất mạnh, nhưng chúng ta cũng có Ngô Bình cơ mà? Tôi thấy nên để Ngô Bình đi gặp hắn”.Một trưởng lão khác nói: “Tôi e không được, người kia được mệnh danh là thiên kiêu trong tốp ba của mười đại Tiên Giới, đại hội quần hùng của chúng ta chỉ nằm trong phạm vi Tiên Giới Nguyên Sử thôi, còn thiếu một bậc”.Ngô Bình nghe xong thì hỏi: “Các vị trưởng lão, có chuyện gì vậy, có thể nói tôi nghe được không?”Một trưởng lão đáp: “Núi Nguyên Sử chúng ta vừa khai phá được một Linh Giới Ất Mộc, sau đó Tiên Giới U Thiên cũng cử ngoi đến, giờ hai bên đang xung đột, ai cũng muốn chiếm Linh Giới kia”.“Hai bên đã giao tranh nhiều lần, kết quả là đều bị thương tổn. Cuối cùng có một nhân vật lớn đến, hai bên quyết định cử đệ tử cảnh giới Thần Thông của mình ra tỉ thí. Đệ tử của bên nào thẳng thì bên đó sẽ có được Linh Giới”.Ngô Bình: “Linh Giới này có quan trọng với núi mình không?”“Có chứ, trong đấy có rất nhiều thần dược tuyệt thế, chúng ta mà có được nó thì chẳng khác nào tìm được kho báu, đã thế còn dùng không hết nữa”.Ngô Bình chớp mắt nói: “Vậy tôi có thể thử”.Trưởng lão kia lắc đầu: “Cậu không được, người kia là thiên kiêu trong tốp ba của mười đại Tiên Giới đấy”.Ngô Bình thờ ơ nói: “Lế nào còn có ai phù hợp hơn tôi à?”Anh nói tiếp: “Thật ra tôi đã từng đến Thiên Khuyết, hơn nữa còn lấy được thứ hạng, tôi nghĩ mình đủ tư cách tham gia chuyến này”.Các trưởng lão nhìn nhau, một người nói: “Không phải chúng tôi không tin cậu, mà là người kia quá mạnh, từng chém chết cả cường giả tầng thứ chín Đạo cảnh rồi. Nhỡ cậu không đánh lại rồi bị đánh chết thì chúng ta vừa mất Linh Giới kia, lại vừa mất một thiên kiêu”.
Sau khi phát đan dược xong, anh đưa hết mọi người vào. duy độ cao để tu luyện.
Loáng cái lại nửa tháng nữa trôi qua, trong thời gian này Ngô Bình đã đến Tiên Giới Thái Ất hai chuyến, thời gian còn lại thì đều dành để luyện đan, đồng thời chỉ dẫn và huấn luyện các thầy luyện đan của đan uyển.
Đã ba tháng kể từ ngày anh rời khỏi núi Nguyên Sử. Anh đã hứa với viện trưởng lão là cách ba tháng sẽ về đó một lần.
Vì thế, anh xử lý công việc xong thì đến đó ngay.
Ngô Bình vừa đáp xuống trước đại điện của núi Nguyên Sử thì đã có một tu sĩ thanh niên xuất , người đó quan sát anh rồi hỏi: “Anh là Ngô Bình - người đứng đầu đại hội quần hùng hả?”
Ngô Bình gật đầu: “Đúng, lâu rồi không quay lại nên nay tôi đến một chuyến”.
Tu sĩ kia: “Vừa hay các trưởng lão đang họp trong điện, anh vào đi”.
Ngô Bình đi vào, tám trưởng lão mà anh gặp lần trước vẫn ở đây, nhưng ai nấy đều có vẻ nghiêm nghị như đang gặp một chuyện gì đó rất nghiêm trọng.
Thấy Ngô Bình đi vào, tám trưởng lão như tám người khổng lồ đều mừng ra mặt, một trưởng lão nói: “Thiên kiêu đến từ Tiên Giới U Thiên rất mạnh, nhưng chúng ta cũng có Ngô Bình cơ mà? Tôi thấy nên để Ngô Bình đi gặp hắn”.
Một trưởng lão khác nói: “Tôi e không được, người kia được mệnh danh là thiên kiêu trong tốp ba của mười đại Tiên Giới, đại hội quần hùng của chúng ta chỉ nằm trong phạm vi Tiên Giới Nguyên Sử thôi, còn thiếu một bậc”.
Ngô Bình nghe xong thì hỏi: “Các vị trưởng lão, có chuyện gì vậy, có thể nói tôi nghe được không?”
Một trưởng lão đáp: “Núi Nguyên Sử chúng ta vừa khai phá được một Linh Giới Ất Mộc, sau đó Tiên Giới U Thiên cũng cử ngoi đến, giờ hai bên đang xung đột, ai cũng muốn chiếm Linh Giới kia”.
“Hai bên đã giao tranh nhiều lần, kết quả là đều bị thương tổn. Cuối cùng có một nhân vật lớn đến, hai bên quyết định cử đệ tử cảnh giới Thần Thông của mình ra tỉ thí. Đệ tử của bên nào thẳng thì bên đó sẽ có được Linh Giới”.
Ngô Bình: “Linh Giới này có quan trọng với núi mình không?”
“Có chứ, trong đấy có rất nhiều thần dược tuyệt thế, chúng ta mà có được nó thì chẳng khác nào tìm được kho báu, đã thế còn dùng không hết nữa”.
Ngô Bình chớp mắt nói: “Vậy tôi có thể thử”.
Trưởng lão kia lắc đầu: “Cậu không được, người kia là thiên kiêu trong tốp ba của mười đại Tiên Giới đấy”.
Ngô Bình thờ ơ nói: “Lế nào còn có ai phù hợp hơn tôi à?”
Anh nói tiếp: “Thật ra tôi đã từng đến Thiên Khuyết, hơn nữa còn lấy được thứ hạng, tôi nghĩ mình đủ tư cách tham gia chuyến này”.
Các trưởng lão nhìn nhau, một người nói: “Không phải chúng tôi không tin cậu, mà là người kia quá mạnh, từng chém chết cả cường giả tầng thứ chín Đạo cảnh rồi. Nhỡ cậu không đánh lại rồi bị đánh chết thì chúng ta vừa mất Linh Giới kia, lại vừa mất một thiên kiêu”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau khi phát đan dược xong, anh đưa hết mọi người vào. duy độ cao để tu luyện.Loáng cái lại nửa tháng nữa trôi qua, trong thời gian này Ngô Bình đã đến Tiên Giới Thái Ất hai chuyến, thời gian còn lại thì đều dành để luyện đan, đồng thời chỉ dẫn và huấn luyện các thầy luyện đan của đan uyển.Đã ba tháng kể từ ngày anh rời khỏi núi Nguyên Sử. Anh đã hứa với viện trưởng lão là cách ba tháng sẽ về đó một lần.Vì thế, anh xử lý công việc xong thì đến đó ngay.Ngô Bình vừa đáp xuống trước đại điện của núi Nguyên Sử thì đã có một tu sĩ thanh niên xuất , người đó quan sát anh rồi hỏi: “Anh là Ngô Bình - người đứng đầu đại hội quần hùng hả?”Ngô Bình gật đầu: “Đúng, lâu rồi không quay lại nên nay tôi đến một chuyến”.Tu sĩ kia: “Vừa hay các trưởng lão đang họp trong điện, anh vào đi”.Ngô Bình đi vào, tám trưởng lão mà anh gặp lần trước vẫn ở đây, nhưng ai nấy đều có vẻ nghiêm nghị như đang gặp một chuyện gì đó rất nghiêm trọng.Thấy Ngô Bình đi vào, tám trưởng lão như tám người khổng lồ đều mừng ra mặt, một trưởng lão nói: “Thiên kiêu đến từ Tiên Giới U Thiên rất mạnh, nhưng chúng ta cũng có Ngô Bình cơ mà? Tôi thấy nên để Ngô Bình đi gặp hắn”.Một trưởng lão khác nói: “Tôi e không được, người kia được mệnh danh là thiên kiêu trong tốp ba của mười đại Tiên Giới, đại hội quần hùng của chúng ta chỉ nằm trong phạm vi Tiên Giới Nguyên Sử thôi, còn thiếu một bậc”.Ngô Bình nghe xong thì hỏi: “Các vị trưởng lão, có chuyện gì vậy, có thể nói tôi nghe được không?”Một trưởng lão đáp: “Núi Nguyên Sử chúng ta vừa khai phá được một Linh Giới Ất Mộc, sau đó Tiên Giới U Thiên cũng cử ngoi đến, giờ hai bên đang xung đột, ai cũng muốn chiếm Linh Giới kia”.“Hai bên đã giao tranh nhiều lần, kết quả là đều bị thương tổn. Cuối cùng có một nhân vật lớn đến, hai bên quyết định cử đệ tử cảnh giới Thần Thông của mình ra tỉ thí. Đệ tử của bên nào thẳng thì bên đó sẽ có được Linh Giới”.Ngô Bình: “Linh Giới này có quan trọng với núi mình không?”“Có chứ, trong đấy có rất nhiều thần dược tuyệt thế, chúng ta mà có được nó thì chẳng khác nào tìm được kho báu, đã thế còn dùng không hết nữa”.Ngô Bình chớp mắt nói: “Vậy tôi có thể thử”.Trưởng lão kia lắc đầu: “Cậu không được, người kia là thiên kiêu trong tốp ba của mười đại Tiên Giới đấy”.Ngô Bình thờ ơ nói: “Lế nào còn có ai phù hợp hơn tôi à?”Anh nói tiếp: “Thật ra tôi đã từng đến Thiên Khuyết, hơn nữa còn lấy được thứ hạng, tôi nghĩ mình đủ tư cách tham gia chuyến này”.Các trưởng lão nhìn nhau, một người nói: “Không phải chúng tôi không tin cậu, mà là người kia quá mạnh, từng chém chết cả cường giả tầng thứ chín Đạo cảnh rồi. Nhỡ cậu không đánh lại rồi bị đánh chết thì chúng ta vừa mất Linh Giới kia, lại vừa mất một thiên kiêu”.