Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5649: Núi Nguyên Sử, Giang Sơ Nhan
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình biết rõ nếu được hái thuốc tự do trong ba năm thì gân như anh sẽ hái được hết dược liệu quý, cơ hội này sao anh có thể bỏ qua được.Trưởng lão nói: “Việc này rất quan trọng nên chúng tôi sẽ lệnh cho một người đi theo cậu”.Ngay sau đó có một cô gái tiến vào, cô ấy rất xinh đẹp, không thua kém bất kỳ mỹ nữ nào mà Ngô Bình từng gặp. Cô ấy mặc váy màu trằng, khi bước đến gần cho người ta cảm giác như trăm hoa đua nở, chim hót véo von.Cô gái hành lễ nói: “Tham kiến các vị trưởng lão”.“Giang Sơ Nhan, cô là người thông minh, một trong những cô gái xuất sắc nhất của núi Nguyên Sử. Bây giờ, lệnh cho cô đi theo Ngô Bình để bồi dưỡng tình cảm, chờ khi thời cơ chín muồi thì hai người sẽ kết hôn và sinh con.Ngô Bình nhìn Giang Sơ Nhan rồi thầm nghĩ tại sao những người này không bàn trước với mình? Nhưng anh không nói ra, bởi đây là một trong các điều kiện mà núi Nguyên Sử từng đề ra rồi.Giang Sơ Nhan bình tĩnh đáp: “Vâng”.“Ừm, hành trình mấy ngày tới sẽ do cô sắp xếp, lui xuống đi”.Ngô Bình và Giang Sơ Nhan cùng rời khỏi đại điện, vừa ra ngoài, Giang Sơ Nhan đã lễ phép nói: “Công tử, hay chúng ta đến chỗ công tử trước nhé?”Ngô Bình: “Chỗ của tôi ư?”Giang Sơ Nhan: “Vâng, đại hội vừa kết thúc thì các trưởng lão đã thu xếp chỗ ở cho công tử rồi”.Ngô Bình gật đầu: “Ừ”. Giang Sơ Nhan dẫn Ngô Bình lên một đỉnh núi, có một ngôi nhà lớn trong rừng trúc, đây chính là nhà của anh ở núi Nguyên Sử.Vào nhà rồi, Giang Sơ Nhan mới nói: “Chưa có ai ở đây, lát tôi sẽ dẫn thêm người đến cho công tử chọn vài người hầu gái”. Ngô Bình: “Ừm, cô cứ sắp xếp đi”.Giang Sơ Nhan đi tìm người, Ngô Bình nhân đó về nhà một chuyến, sau đó dẫn Ngọc Nô, Hồng Nhan, Mộc Lan và Khinh Vĩ đến núi này. Dẫu sao đây cũng là những người quen của anh, dù gì cũng đáng tin hơn người của núi Nguyên Sử.Nhờ đan dược của Ngô Bình mà bốn cô gái này đều đã tăng tu vi đến Bí cảnh, tuy họ không làm được việc gì lớn, nhưng hầu hạ anh thì không thành vấn đề.Sau khi anh quay lại thì đã thấy có hàng trăm cô hầu gái đứng trong sân, Ngô Bình bảo nhóm Mộc Lan chọn hơn chục người.Chọn người xong, Giang Sơ Nhan nói: “Công tử, vị kia của. Tiên Giới U Thiên đã đến Tiên Giới Nguyên Sử rồi, hai bên đã hẹn quyết đấu sau ba ngày nữa. Trong thời gian này, xin công tử hãy nghỉ ngơi dưỡng sức để đánh bại đối thủ, sau đó giành vinh quang về cho núi Nguyên Sử”.Ngô Bình: “Cô biết gì về người đó không?”Giang Sơ Nhan: “Sơ Nhan chỉ biết người này tên là Lâm Xung Tiêu, thiên kiêu số một của Tiên Giới U Thiên, tầng thứ mười Thần Thông. Nghe nói, người này đã tham gia đấu lối đài Thiên Khuyết và được xếp thứ 84 trên bảng Đại Tiên”.Ngô Bình: “Ra là đã có tên trên bảng Đại Tiên, bảo sao lại nổi tiếng thế”.
Ngô Bình biết rõ nếu được hái thuốc tự do trong ba năm thì gân như anh sẽ hái được hết dược liệu quý, cơ hội này sao anh có thể bỏ qua được.
Trưởng lão nói: “Việc này rất quan trọng nên chúng tôi sẽ lệnh cho một người đi theo cậu”.
Ngay sau đó có một cô gái tiến vào, cô ấy rất xinh đẹp, không thua kém bất kỳ mỹ nữ nào mà Ngô Bình từng gặp. Cô ấy mặc váy màu trằng, khi bước đến gần cho người ta cảm giác như trăm hoa đua nở, chim hót véo von.
Cô gái hành lễ nói: “Tham kiến các vị trưởng lão”.
“Giang Sơ Nhan, cô là người thông minh, một trong những cô gái xuất sắc nhất của núi Nguyên Sử. Bây giờ, lệnh cho cô đi theo Ngô Bình để bồi dưỡng tình cảm, chờ khi thời cơ chín muồi thì hai người sẽ kết hôn và sinh con.
Ngô Bình nhìn Giang Sơ Nhan rồi thầm nghĩ tại sao những người này không bàn trước với mình? Nhưng anh không nói ra, bởi đây là một trong các điều kiện mà núi Nguyên Sử từng đề ra rồi.
Giang Sơ Nhan bình tĩnh đáp: “Vâng”.
“Ừm, hành trình mấy ngày tới sẽ do cô sắp xếp, lui xuống đi”.
Ngô Bình và Giang Sơ Nhan cùng rời khỏi đại điện, vừa ra ngoài, Giang Sơ Nhan đã lễ phép nói: “Công tử, hay chúng ta đến chỗ công tử trước nhé?”
Ngô Bình: “Chỗ của tôi ư?”
Giang Sơ Nhan: “Vâng, đại hội vừa kết thúc thì các trưởng lão đã thu xếp chỗ ở cho công tử rồi”.
Ngô Bình gật đầu: “Ừ”. Giang Sơ Nhan dẫn Ngô Bình lên một đỉnh núi, có một ngôi nhà lớn trong rừng trúc, đây chính là nhà của anh ở núi Nguyên Sử.
Vào nhà rồi, Giang Sơ Nhan mới nói: “Chưa có ai ở đây, lát tôi sẽ dẫn thêm người đến cho công tử chọn vài người hầu gái”. Ngô Bình: “Ừm, cô cứ sắp xếp đi”.
Giang Sơ Nhan đi tìm người, Ngô Bình nhân đó về nhà một chuyến, sau đó dẫn Ngọc Nô, Hồng Nhan, Mộc Lan và Khinh Vĩ đến núi này. Dẫu sao đây cũng là những người quen của anh, dù gì cũng đáng tin hơn người của núi Nguyên Sử.
Nhờ đan dược của Ngô Bình mà bốn cô gái này đều đã tăng tu vi đến Bí cảnh, tuy họ không làm được việc gì lớn, nhưng hầu hạ anh thì không thành vấn đề.
Sau khi anh quay lại thì đã thấy có hàng trăm cô hầu gái đứng trong sân, Ngô Bình bảo nhóm Mộc Lan chọn hơn chục người.
Chọn người xong, Giang Sơ Nhan nói: “Công tử, vị kia của. Tiên Giới U Thiên đã đến Tiên Giới Nguyên Sử rồi, hai bên đã hẹn quyết đấu sau ba ngày nữa. Trong thời gian này, xin công tử hãy nghỉ ngơi dưỡng sức để đánh bại đối thủ, sau đó giành vinh quang về cho núi Nguyên Sử”.
Ngô Bình: “Cô biết gì về người đó không?”
Giang Sơ Nhan: “Sơ Nhan chỉ biết người này tên là Lâm Xung Tiêu, thiên kiêu số một của Tiên Giới U Thiên, tầng thứ mười Thần Thông. Nghe nói, người này đã tham gia đấu lối đài Thiên Khuyết và được xếp thứ 84 trên bảng Đại Tiên”.
Ngô Bình: “Ra là đã có tên trên bảng Đại Tiên, bảo sao lại nổi tiếng thế”.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình biết rõ nếu được hái thuốc tự do trong ba năm thì gân như anh sẽ hái được hết dược liệu quý, cơ hội này sao anh có thể bỏ qua được.Trưởng lão nói: “Việc này rất quan trọng nên chúng tôi sẽ lệnh cho một người đi theo cậu”.Ngay sau đó có một cô gái tiến vào, cô ấy rất xinh đẹp, không thua kém bất kỳ mỹ nữ nào mà Ngô Bình từng gặp. Cô ấy mặc váy màu trằng, khi bước đến gần cho người ta cảm giác như trăm hoa đua nở, chim hót véo von.Cô gái hành lễ nói: “Tham kiến các vị trưởng lão”.“Giang Sơ Nhan, cô là người thông minh, một trong những cô gái xuất sắc nhất của núi Nguyên Sử. Bây giờ, lệnh cho cô đi theo Ngô Bình để bồi dưỡng tình cảm, chờ khi thời cơ chín muồi thì hai người sẽ kết hôn và sinh con.Ngô Bình nhìn Giang Sơ Nhan rồi thầm nghĩ tại sao những người này không bàn trước với mình? Nhưng anh không nói ra, bởi đây là một trong các điều kiện mà núi Nguyên Sử từng đề ra rồi.Giang Sơ Nhan bình tĩnh đáp: “Vâng”.“Ừm, hành trình mấy ngày tới sẽ do cô sắp xếp, lui xuống đi”.Ngô Bình và Giang Sơ Nhan cùng rời khỏi đại điện, vừa ra ngoài, Giang Sơ Nhan đã lễ phép nói: “Công tử, hay chúng ta đến chỗ công tử trước nhé?”Ngô Bình: “Chỗ của tôi ư?”Giang Sơ Nhan: “Vâng, đại hội vừa kết thúc thì các trưởng lão đã thu xếp chỗ ở cho công tử rồi”.Ngô Bình gật đầu: “Ừ”. Giang Sơ Nhan dẫn Ngô Bình lên một đỉnh núi, có một ngôi nhà lớn trong rừng trúc, đây chính là nhà của anh ở núi Nguyên Sử.Vào nhà rồi, Giang Sơ Nhan mới nói: “Chưa có ai ở đây, lát tôi sẽ dẫn thêm người đến cho công tử chọn vài người hầu gái”. Ngô Bình: “Ừm, cô cứ sắp xếp đi”.Giang Sơ Nhan đi tìm người, Ngô Bình nhân đó về nhà một chuyến, sau đó dẫn Ngọc Nô, Hồng Nhan, Mộc Lan và Khinh Vĩ đến núi này. Dẫu sao đây cũng là những người quen của anh, dù gì cũng đáng tin hơn người của núi Nguyên Sử.Nhờ đan dược của Ngô Bình mà bốn cô gái này đều đã tăng tu vi đến Bí cảnh, tuy họ không làm được việc gì lớn, nhưng hầu hạ anh thì không thành vấn đề.Sau khi anh quay lại thì đã thấy có hàng trăm cô hầu gái đứng trong sân, Ngô Bình bảo nhóm Mộc Lan chọn hơn chục người.Chọn người xong, Giang Sơ Nhan nói: “Công tử, vị kia của. Tiên Giới U Thiên đã đến Tiên Giới Nguyên Sử rồi, hai bên đã hẹn quyết đấu sau ba ngày nữa. Trong thời gian này, xin công tử hãy nghỉ ngơi dưỡng sức để đánh bại đối thủ, sau đó giành vinh quang về cho núi Nguyên Sử”.Ngô Bình: “Cô biết gì về người đó không?”Giang Sơ Nhan: “Sơ Nhan chỉ biết người này tên là Lâm Xung Tiêu, thiên kiêu số một của Tiên Giới U Thiên, tầng thứ mười Thần Thông. Nghe nói, người này đã tham gia đấu lối đài Thiên Khuyết và được xếp thứ 84 trên bảng Đại Tiên”.Ngô Bình: “Ra là đã có tên trên bảng Đại Tiên, bảo sao lại nổi tiếng thế”.