Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5661: Đứng thứ ba bảng Đại Tiên
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình thản nhiên: “Tôi không có thời gian “phối hợp diễn xuất” với mấy người, ông muốn thì làm theo lời tôi, không thích thì tôi đi”.Trương Miễn thấy Ngô Bình kiên quyết thì thở dài: “Cũng được, cậu đợi một lát, tôi đi sắp xếp!”Trương Miễn rời đi, dọc theo một con đường đầy sương mù, tiến vào một tòa nhà, tới trước mặt một thanh niên, bất đắc dĩ nói: “Thưa cậu, người nọ không chịu phối hợp, vừa lên đã muốn khiêu chiến hạng 100!”Người đối diện đang chải lông cho một con mèo màu trằng, mười ngón tay thon dài, mặt trắng không râu, có vài nét khá nữ tính, âm thanh nhu mị: “Vậy bảo hạng ba ra đánh thay hạng 100, cho hắn ta biết hậu quả của việc không nghe lời”.Trương Miễn nói: “Thưa cậu, người hạng ba nổi tiếng là tàn nhẫn, nếu hẳn ra tay, ngưới mới chắc chẳn sẽ chết”.Thanh niên cười nói: “Chết thì chết thôi, kẻ không nghe lời, giữ lại làm chỉ?”Trương Miễn đành phải đáp: “Vâng, thuộc hạ lập tức thu xếp”. Ngô Bình đợi khoảng một tiếng mới thấy Trương Miễn quay về, ông ta nói:“Cậu Ngô, tí nữa sẽ bắt đầu khiêu chiến, cậu hãy đợi ở đây, tới giờ tôi sẽ tới tìm cậu”.Ngô Bình: “Khiêu chiến ai?”Trương Miễn nhìn anh một cái rồi nói:"'Theo yêu cầu của cậu thì là hạng 100 trên bảng Đại Tiên”.Đối phương đi rồi, Ngô Bình đứng đợi. Anh chờ gần bốn tiếng, Trương Miễn mới quay lại cười nói: “Cậu Ngô, chuẩn bị cả rồi, cậu có thể lên đánh bất cứ khi nào”.Ngô Bình không muốn tốn thêm thời gian: “Vậy bắt đầu luôn đi!”Trương Miễn mở ra một cánh cửa phòng: “Cậu Ngô, vào là sẽ thấy võ đài ngay”.Ngô Bình phát hiện khắp nơi này đều là loại cửa truyền tống, đây là một loại trận pháp truyền tống, cũng không phải thời không bình thường. Anh đẩy cửa ra, quả nhiên là thấy ngay một võ đài khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung đẳng. sau cánh cửa. Giống với lần trước, chung quanh có mây mù lượn lờ, loáng thoáng thấy được rất nhiều người xem.Đứng ở cửa, Ngô Bình hỏi: “Bên ngoài náo nhiệt nhỉ, đều là người tham gia cá cược phải không!”Trương Miễn cười nói úng vậy, hơn nữa, chỉ có khách quý mới được xem cuộc chiến”.Ngô Bình: “Tôi có thể tham gia cái này không?”Trương Miễn: “Tất nhiên có thể. Nhưng mà hạn mức cá cược khá cao, thấp nhất cũng phải trăm tỷ tiền đại đạo”.Ngô Bình: “Người có tiền cũng nhiều nhỉ, làm sao để tham gia?”Trương Miễn: “Cậu lên võ đài thì sẽ có người đến giúp đỡ.Ngô Bình gật đầu, đi vào rồi bay lên võ đài.Anh vừa đáp đất thì một tu sĩ mập đi tới, mặt mày phúc hậu, cười ha hả chào anh: “Chào cậu, nghe nói cậu cũng. muốn tham gia cá cược?”Ngô Bình: “Đúng vậy!”'Tu sĩ mập: “Thưa cậu, vì cậu khiêu chiến người trong trăm hạng đầu mạnh nhất của bảng Đại Tiên nên tỷ lệ cược sẽ rất cao, trước là 1:9, sau đó sẽ có thay đổi nhưng tỷ lệ chỉ dao động từ 1:8 đến 1:10”.Ngô Bình: “Có hạn chế tiền cược không?”
Ngô Bình thản nhiên: “Tôi không có thời gian “phối hợp diễn xuất” với mấy người, ông muốn thì làm theo lời tôi, không thích thì tôi đi”.
Trương Miễn thấy Ngô Bình kiên quyết thì thở dài: “Cũng được, cậu đợi một lát, tôi đi sắp xếp!”
Trương Miễn rời đi, dọc theo một con đường đầy sương mù, tiến vào một tòa nhà, tới trước mặt một thanh niên, bất đắc dĩ nói: “Thưa cậu, người nọ không chịu phối hợp, vừa lên đã muốn khiêu chiến hạng 100!”
Người đối diện đang chải lông cho một con mèo màu trằng, mười ngón tay thon dài, mặt trắng không râu, có vài nét khá nữ tính, âm thanh nhu mị: “Vậy bảo hạng ba ra đánh thay hạng 100, cho hắn ta biết hậu quả của việc không nghe lời”.
Trương Miễn nói: “Thưa cậu, người hạng ba nổi tiếng là tàn nhẫn, nếu hẳn ra tay, ngưới mới chắc chẳn sẽ chết”.
Thanh niên cười nói: “Chết thì chết thôi, kẻ không nghe lời, giữ lại làm chỉ?”
Trương Miễn đành phải đáp: “Vâng, thuộc hạ lập tức thu xếp”. Ngô Bình đợi khoảng một tiếng mới thấy Trương Miễn quay về, ông ta nói:“Cậu Ngô, tí nữa sẽ bắt đầu khiêu chiến, cậu hãy đợi ở đây, tới giờ tôi sẽ tới tìm cậu”.
Ngô Bình: “Khiêu chiến ai?”
Trương Miễn nhìn anh một cái rồi nói:"'Theo yêu cầu của cậu thì là hạng 100 trên bảng Đại Tiên”.
Đối phương đi rồi, Ngô Bình đứng đợi. Anh chờ gần bốn tiếng, Trương Miễn mới quay lại cười nói: “Cậu Ngô, chuẩn bị cả rồi, cậu có thể lên đánh bất cứ khi nào”.
Ngô Bình không muốn tốn thêm thời gian: “Vậy bắt đầu luôn đi!”
Trương Miễn mở ra một cánh cửa phòng: “Cậu Ngô, vào là sẽ thấy võ đài ngay”.
Ngô Bình phát hiện khắp nơi này đều là loại cửa truyền tống, đây là một loại trận pháp truyền tống, cũng không phải thời không bình thường. Anh đẩy cửa ra, quả nhiên là thấy ngay một võ đài khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung đẳng. sau cánh cửa. Giống với lần trước, chung quanh có mây mù lượn lờ, loáng thoáng thấy được rất nhiều người xem.
Đứng ở cửa, Ngô Bình hỏi: “Bên ngoài náo nhiệt nhỉ, đều là người tham gia cá cược phải không!”
Trương Miễn cười nói úng vậy, hơn nữa, chỉ có khách quý mới được xem cuộc chiến”.
Ngô Bình: “Tôi có thể tham gia cái này không?”
Trương Miễn: “Tất nhiên có thể. Nhưng mà hạn mức cá cược khá cao, thấp nhất cũng phải trăm tỷ tiền đại đạo”.
Ngô Bình: “Người có tiền cũng nhiều nhỉ, làm sao để tham gia?”
Trương Miễn: “Cậu lên võ đài thì sẽ có người đến giúp đỡ.
Ngô Bình gật đầu, đi vào rồi bay lên võ đài.
Anh vừa đáp đất thì một tu sĩ mập đi tới, mặt mày phúc hậu, cười ha hả chào anh: “Chào cậu, nghe nói cậu cũng. muốn tham gia cá cược?”
Ngô Bình: “Đúng vậy!”
'Tu sĩ mập: “Thưa cậu, vì cậu khiêu chiến người trong trăm hạng đầu mạnh nhất của bảng Đại Tiên nên tỷ lệ cược sẽ rất cao, trước là 1:9, sau đó sẽ có thay đổi nhưng tỷ lệ chỉ dao động từ 1:8 đến 1:10”.
Ngô Bình: “Có hạn chế tiền cược không?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình thản nhiên: “Tôi không có thời gian “phối hợp diễn xuất” với mấy người, ông muốn thì làm theo lời tôi, không thích thì tôi đi”.Trương Miễn thấy Ngô Bình kiên quyết thì thở dài: “Cũng được, cậu đợi một lát, tôi đi sắp xếp!”Trương Miễn rời đi, dọc theo một con đường đầy sương mù, tiến vào một tòa nhà, tới trước mặt một thanh niên, bất đắc dĩ nói: “Thưa cậu, người nọ không chịu phối hợp, vừa lên đã muốn khiêu chiến hạng 100!”Người đối diện đang chải lông cho một con mèo màu trằng, mười ngón tay thon dài, mặt trắng không râu, có vài nét khá nữ tính, âm thanh nhu mị: “Vậy bảo hạng ba ra đánh thay hạng 100, cho hắn ta biết hậu quả của việc không nghe lời”.Trương Miễn nói: “Thưa cậu, người hạng ba nổi tiếng là tàn nhẫn, nếu hẳn ra tay, ngưới mới chắc chẳn sẽ chết”.Thanh niên cười nói: “Chết thì chết thôi, kẻ không nghe lời, giữ lại làm chỉ?”Trương Miễn đành phải đáp: “Vâng, thuộc hạ lập tức thu xếp”. Ngô Bình đợi khoảng một tiếng mới thấy Trương Miễn quay về, ông ta nói:“Cậu Ngô, tí nữa sẽ bắt đầu khiêu chiến, cậu hãy đợi ở đây, tới giờ tôi sẽ tới tìm cậu”.Ngô Bình: “Khiêu chiến ai?”Trương Miễn nhìn anh một cái rồi nói:"'Theo yêu cầu của cậu thì là hạng 100 trên bảng Đại Tiên”.Đối phương đi rồi, Ngô Bình đứng đợi. Anh chờ gần bốn tiếng, Trương Miễn mới quay lại cười nói: “Cậu Ngô, chuẩn bị cả rồi, cậu có thể lên đánh bất cứ khi nào”.Ngô Bình không muốn tốn thêm thời gian: “Vậy bắt đầu luôn đi!”Trương Miễn mở ra một cánh cửa phòng: “Cậu Ngô, vào là sẽ thấy võ đài ngay”.Ngô Bình phát hiện khắp nơi này đều là loại cửa truyền tống, đây là một loại trận pháp truyền tống, cũng không phải thời không bình thường. Anh đẩy cửa ra, quả nhiên là thấy ngay một võ đài khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung đẳng. sau cánh cửa. Giống với lần trước, chung quanh có mây mù lượn lờ, loáng thoáng thấy được rất nhiều người xem.Đứng ở cửa, Ngô Bình hỏi: “Bên ngoài náo nhiệt nhỉ, đều là người tham gia cá cược phải không!”Trương Miễn cười nói úng vậy, hơn nữa, chỉ có khách quý mới được xem cuộc chiến”.Ngô Bình: “Tôi có thể tham gia cái này không?”Trương Miễn: “Tất nhiên có thể. Nhưng mà hạn mức cá cược khá cao, thấp nhất cũng phải trăm tỷ tiền đại đạo”.Ngô Bình: “Người có tiền cũng nhiều nhỉ, làm sao để tham gia?”Trương Miễn: “Cậu lên võ đài thì sẽ có người đến giúp đỡ.Ngô Bình gật đầu, đi vào rồi bay lên võ đài.Anh vừa đáp đất thì một tu sĩ mập đi tới, mặt mày phúc hậu, cười ha hả chào anh: “Chào cậu, nghe nói cậu cũng. muốn tham gia cá cược?”Ngô Bình: “Đúng vậy!”'Tu sĩ mập: “Thưa cậu, vì cậu khiêu chiến người trong trăm hạng đầu mạnh nhất của bảng Đại Tiên nên tỷ lệ cược sẽ rất cao, trước là 1:9, sau đó sẽ có thay đổi nhưng tỷ lệ chỉ dao động từ 1:8 đến 1:10”.Ngô Bình: “Có hạn chế tiền cược không?”