Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5664: “Cậu có thể đi được rồi”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cậu chủ Thiên tức đến trợn tròn mắt, nói với vẻ nham hiểm: “Nhóc con, mày biết mà đang làm gì không?”Ngô Bình cười khẩy: “Anh chính là cậu chủ Thiên đúng không? Trước đây phái người bảo tôi nghe theo sự sắp xếp của các người, giúp các người kiếm tiền nhưng tôi không nghe, nên anh muốn hại chết tôi. Ha ha, các người kiếm tiền nhờ Thiên Khuyết theo cách này sao?”Cậu chủ Thiên tức giận, nói: “Mày muốn chết mà”. Hắn ta nói xong thì đưa tay ra tóm lấy Ngô Bình.Hắn ta là cậu chủ của nhà họ Thiên, đương nhiên thực lực rất mạnh, nhưng dù có mạnh đến đâu thì cũng không thể bì được với thiên kiêu siêu cấp trên bảng Đại Tiên, vì vậy, theo Ngô Bình thấy thì đòn đó của hắn ta có rất nhiều sơ hở.“Ọc".Ngô Bình đấm lên mặt hẳn ta làm móp cả mặt, răng cũng gãy hết.Thiên Phong giận dữ: “Hỗn láo”. Sau đó cũng ra tay với Ngô Bình.Sau khi Ngô Bình ngưng tụ dương thần thì có thể giết được tu sĩ bình thường mà không cần phải mượn ngoại lực, Thiên Phong đó chỉ là Đạo Cảnh tầng bốn, sao có thể là đối thủ của Ngô Bình?“Ầm!."Ngô Bình đấm bay Thiên Phong, sau đó đưa chân giẫm lên đầu ông ta, lạnh lùng nói: “Đồ rác rưởi, dám ra tay với tôi, ai cho ông dũng khí đó vậy?”“Dừng tay”.Một người đàn ông xuất hiện trên võ đài không biết từ lúc. nào.Cậu chủ Thiên bị đánh tả tơi nhìn thấy người đó thì vội nói: “Cha, tên này đánh con”.Người đàn ông lạnh lùng nhìn cậu chủ Thiên, cậu chủ Thiên liên cúi đầu, không dám nói gì thêm.Người đàn ông nhìn sang Ngô Bình, nói: “Tôi là gia chủ nhà họ Thiên, Thiên Thẳng Uy. Chuyện này đúng là lỗi của nhà họ Thiên, cậu muốn thế nào?”Ngô Bình: “Rất đơn giản, cho nhà họ Thiên các người hai sự lựa chọn, một là bồi thường cho tôi một khoản tiền, cũng không cần nhiều, tôi chỉ cần một nghìn tỷ tiền Đại Đạo thôi. Lựa chọn thứ hai là để cậu chủ Thiên lên võ đài đánh với tôi một trận công bằng, không màn sống chết”.Cậu chủ Thiên tái mặt, một nghìn tỷ là con số quá lớn, nhưng bảo hẳn ta lên võ đài thì hẳn ta lại không dám. Lúc nấy Ngô Bình vừa ra tay thì hẳn ta đã biết mình không phải đối thủ của anh, nếu phải lên võ đài thật thì hẳn ta sẽ chết chắc.Thiên Thắng Uy lạnh lùng đáp: “Được, cho cậu một nghìn tỷ”. Ông ta quăng túi tiền qua cho anh.Ngô Bình liếc nhìn sơ số lượng rồi lạnh lùng đáp: “Được, chuyện này kết thúc ở đây, tôi sẽ không truy cứu nữa. Xin gia chủ Thiên để tôi về, tôi sợ ở lại đây thì nhà họ Thiên các ông sẽ trả thù tôi”.Thiên Thằng Uy chỉ tay, một cánh cửa liền xuất hiện trước mặt Ngô Bình, ông ta nói: “Cậu có thể đi được rồi”.Ngô Bình chắp tay chào mọi người xung quanh: “Các vị, hẹn gặp lại”. Anh nói xong thì đi vào trong.Sau khi vào trong cửa thì anh đã ra khỏi Thiên Khuyết.Anh ra khỏi Thiên Khuyết thì lập tức quay về núi Nguyên Thủy, tìm gặp Giang Sơ Nhan, hỏi về tình hình của nhà họ Thiên.

Cậu chủ Thiên tức đến trợn tròn mắt, nói với vẻ nham hiểm: “Nhóc con, mày biết mà đang làm gì không?”

Ngô Bình cười khẩy: “Anh chính là cậu chủ Thiên đúng không? Trước đây phái người bảo tôi nghe theo sự sắp xếp của các người, giúp các người kiếm tiền nhưng tôi không nghe, nên anh muốn hại chết tôi. Ha ha, các người kiếm tiền nhờ Thiên Khuyết theo cách này sao?”

Cậu chủ Thiên tức giận, nói: “Mày muốn chết mà”. Hắn ta nói xong thì đưa tay ra tóm lấy Ngô Bình.

Hắn ta là cậu chủ của nhà họ Thiên, đương nhiên thực lực rất mạnh, nhưng dù có mạnh đến đâu thì cũng không thể bì được với thiên kiêu siêu cấp trên bảng Đại Tiên, vì vậy, theo Ngô Bình thấy thì đòn đó của hắn ta có rất nhiều sơ hở.

“Ọc".

Ngô Bình đấm lên mặt hẳn ta làm móp cả mặt, răng cũng gãy hết.

Thiên Phong giận dữ: “Hỗn láo”. Sau đó cũng ra tay với Ngô Bình.

Sau khi Ngô Bình ngưng tụ dương thần thì có thể giết được tu sĩ bình thường mà không cần phải mượn ngoại lực, Thiên Phong đó chỉ là Đạo Cảnh tầng bốn, sao có thể là đối thủ của Ngô Bình?

“Ầm!."

Ngô Bình đấm bay Thiên Phong, sau đó đưa chân giẫm lên đầu ông ta, lạnh lùng nói: “Đồ rác rưởi, dám ra tay với tôi, ai cho ông dũng khí đó vậy?”

“Dừng tay”.

Một người đàn ông xuất hiện trên võ đài không biết từ lúc. nào.

Cậu chủ Thiên bị đánh tả tơi nhìn thấy người đó thì vội nói: “Cha, tên này đánh con”.

Người đàn ông lạnh lùng nhìn cậu chủ Thiên, cậu chủ Thiên liên cúi đầu, không dám nói gì thêm.

Người đàn ông nhìn sang Ngô Bình, nói: “Tôi là gia chủ nhà họ Thiên, Thiên Thẳng Uy. Chuyện này đúng là lỗi của nhà họ Thiên, cậu muốn thế nào?”

Ngô Bình: “Rất đơn giản, cho nhà họ Thiên các người hai sự lựa chọn, một là bồi thường cho tôi một khoản tiền, cũng không cần nhiều, tôi chỉ cần một nghìn tỷ tiền Đại Đạo thôi. Lựa chọn thứ hai là để cậu chủ Thiên lên võ đài đánh với tôi một trận công bằng, không màn sống chết”.

Cậu chủ Thiên tái mặt, một nghìn tỷ là con số quá lớn, nhưng bảo hẳn ta lên võ đài thì hẳn ta lại không dám. Lúc nấy Ngô Bình vừa ra tay thì hẳn ta đã biết mình không phải đối thủ của anh, nếu phải lên võ đài thật thì hẳn ta sẽ chết chắc.

Thiên Thắng Uy lạnh lùng đáp: “Được, cho cậu một nghìn tỷ”. Ông ta quăng túi tiền qua cho anh.

Ngô Bình liếc nhìn sơ số lượng rồi lạnh lùng đáp: “Được, chuyện này kết thúc ở đây, tôi sẽ không truy cứu nữa. Xin gia chủ Thiên để tôi về, tôi sợ ở lại đây thì nhà họ Thiên các ông sẽ trả thù tôi”.

Thiên Thằng Uy chỉ tay, một cánh cửa liền xuất hiện trước mặt Ngô Bình, ông ta nói: “Cậu có thể đi được rồi”.

Ngô Bình chắp tay chào mọi người xung quanh: “Các vị, hẹn gặp lại”. Anh nói xong thì đi vào trong.

Sau khi vào trong cửa thì anh đã ra khỏi Thiên Khuyết.

Anh ra khỏi Thiên Khuyết thì lập tức quay về núi Nguyên Thủy, tìm gặp Giang Sơ Nhan, hỏi về tình hình của nhà họ Thiên.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Cậu chủ Thiên tức đến trợn tròn mắt, nói với vẻ nham hiểm: “Nhóc con, mày biết mà đang làm gì không?”Ngô Bình cười khẩy: “Anh chính là cậu chủ Thiên đúng không? Trước đây phái người bảo tôi nghe theo sự sắp xếp của các người, giúp các người kiếm tiền nhưng tôi không nghe, nên anh muốn hại chết tôi. Ha ha, các người kiếm tiền nhờ Thiên Khuyết theo cách này sao?”Cậu chủ Thiên tức giận, nói: “Mày muốn chết mà”. Hắn ta nói xong thì đưa tay ra tóm lấy Ngô Bình.Hắn ta là cậu chủ của nhà họ Thiên, đương nhiên thực lực rất mạnh, nhưng dù có mạnh đến đâu thì cũng không thể bì được với thiên kiêu siêu cấp trên bảng Đại Tiên, vì vậy, theo Ngô Bình thấy thì đòn đó của hắn ta có rất nhiều sơ hở.“Ọc".Ngô Bình đấm lên mặt hẳn ta làm móp cả mặt, răng cũng gãy hết.Thiên Phong giận dữ: “Hỗn láo”. Sau đó cũng ra tay với Ngô Bình.Sau khi Ngô Bình ngưng tụ dương thần thì có thể giết được tu sĩ bình thường mà không cần phải mượn ngoại lực, Thiên Phong đó chỉ là Đạo Cảnh tầng bốn, sao có thể là đối thủ của Ngô Bình?“Ầm!."Ngô Bình đấm bay Thiên Phong, sau đó đưa chân giẫm lên đầu ông ta, lạnh lùng nói: “Đồ rác rưởi, dám ra tay với tôi, ai cho ông dũng khí đó vậy?”“Dừng tay”.Một người đàn ông xuất hiện trên võ đài không biết từ lúc. nào.Cậu chủ Thiên bị đánh tả tơi nhìn thấy người đó thì vội nói: “Cha, tên này đánh con”.Người đàn ông lạnh lùng nhìn cậu chủ Thiên, cậu chủ Thiên liên cúi đầu, không dám nói gì thêm.Người đàn ông nhìn sang Ngô Bình, nói: “Tôi là gia chủ nhà họ Thiên, Thiên Thẳng Uy. Chuyện này đúng là lỗi của nhà họ Thiên, cậu muốn thế nào?”Ngô Bình: “Rất đơn giản, cho nhà họ Thiên các người hai sự lựa chọn, một là bồi thường cho tôi một khoản tiền, cũng không cần nhiều, tôi chỉ cần một nghìn tỷ tiền Đại Đạo thôi. Lựa chọn thứ hai là để cậu chủ Thiên lên võ đài đánh với tôi một trận công bằng, không màn sống chết”.Cậu chủ Thiên tái mặt, một nghìn tỷ là con số quá lớn, nhưng bảo hẳn ta lên võ đài thì hẳn ta lại không dám. Lúc nấy Ngô Bình vừa ra tay thì hẳn ta đã biết mình không phải đối thủ của anh, nếu phải lên võ đài thật thì hẳn ta sẽ chết chắc.Thiên Thắng Uy lạnh lùng đáp: “Được, cho cậu một nghìn tỷ”. Ông ta quăng túi tiền qua cho anh.Ngô Bình liếc nhìn sơ số lượng rồi lạnh lùng đáp: “Được, chuyện này kết thúc ở đây, tôi sẽ không truy cứu nữa. Xin gia chủ Thiên để tôi về, tôi sợ ở lại đây thì nhà họ Thiên các ông sẽ trả thù tôi”.Thiên Thằng Uy chỉ tay, một cánh cửa liền xuất hiện trước mặt Ngô Bình, ông ta nói: “Cậu có thể đi được rồi”.Ngô Bình chắp tay chào mọi người xung quanh: “Các vị, hẹn gặp lại”. Anh nói xong thì đi vào trong.Sau khi vào trong cửa thì anh đã ra khỏi Thiên Khuyết.Anh ra khỏi Thiên Khuyết thì lập tức quay về núi Nguyên Thủy, tìm gặp Giang Sơ Nhan, hỏi về tình hình của nhà họ Thiên.

Chương 5664: “Cậu có thể đi được rồi”.