Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5667: Vạn Phúc Thần Thổ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình và Giang Sơ Nhan đi tới, người trẻ tuổi bên cạnh sư huynh Dương hỏi: “Anh Dương, người đứng thứ ba trên bảng Đại Tiên rất lợi hại à?”Sư huynh Dương nhìn hẳn ta hỏi: “Thế Đạo Cảnh tầng tám có lợi hại không?”Người này nói: “Đương nhiên là có, dù Thượng phủ có nhiều cao thủ nhưng Đạo Cảnh tầng tám cũng có được bao nhiêu người”.Sư huynh Dương: “Người ta có thể dễ dàng giết Đạo Cảnh tầng tám đó, cậu nói coi có lợi hại không?”Người này nghe xong, trên trán toát mồ hôi lạnh, chém giết được cả cường giả Đạo Cảnh tầng tám, đúng là đáng sợ.Kiểm tra xong, hai người Ngô Bình bay lên không.Bay được một khoảng, phía trước mặt họ xuất hiện một thành thị khá lớn.Ngô Bình hỏi: “Sơ Nhan, đây là nơi nào?”Giang Sơ Nhan: “Thành thị nhỏ thế này thì có rất nhiều ở Thượng cảnh”.Ngô Bình: “Trong không khí tràn ngập mùi dược liệu, nơi này có không ít dược liệu nhỉ, chúng ta xuống xem một chút đi"Giang Sơ Nhan gật đầu: “Cũng được. Tuy nơi này không phải là nơi tập kết dược liệu chính nhưng vẫn có chút danh tiếng”.Cô nói cho Ngô Bình biết thành này tên là thành Kim Ngưu, trước khi thành này được xây dựng thì từng có một con trâu vàng khổng lồ hiện ra gần đó.Đi vào đường phố thành Kim Ngưu, Ngô Bình thấy ngựa xe như nước, người đi trên đường hầu hết có thể chất và thiên phú mạnh hơn người của Nguyên Thủy Hạ Cảnh khá nhiều, điều này xảy ra là do chịu ảnh hưởng của khí tức Hỗn Độn.Hai người nhanh chóng vào một cửa hàng dược liệu, chọn lựa dược liệu có sẵn, đặc biệt ưu tiên những loại cần thiết cho việc luyện đan.Đây là cửa hàng dược liệu lớn nhất của thành này, trừ vài loại có sẵn thì còn có danh sách ghi chép trên một tấm bảng băng ngọc.Khách mua chỉ cần ghi dược liệu mình cần lên tấm bảng, sau đó trên bảng sẽ xuất hiện số lượng và giá cả tương ứng với dược liệu đó.Ngô Bình nhìn một chút rồi hỏi nhân viên: “Tiểu nhị, gọi ông chủ các người ra đây!"Tiểu nhị nhìn Ngô Bình thấy anh rất có khí thế thì biết không phải nhân vật tầm thường, lập tức đáp: “Vâng, xin quý khách chờ chút!”Không lâu sau, một người đàn ông trung niên bước nhanh tới, chắp tay từ xa: “Quý khách có gì cần dặn dò?”Ngô Bình đưa danh sách dược liệu đã chuẩn bị trước cho. đối phương: “Mong ông chủ xem thử, đây là những dược liệu tôi cần”.Ông chủ coi qua, bên trên viết tên của hơn bảy trăm loại, ông ta cười nói: “Cửa hàng nhỏ này có thể cung cấp toàn bộ, quý khách không cần đi đến cửa hàng khác tìm đâu ạ”.Ngô Bình: “Không thành vấn đề, cho tôi giá cả của chúng luôn”.Ông chủ: “Quý khách cần bao nhiêu?”

Ngô Bình và Giang Sơ Nhan đi tới, người trẻ tuổi bên cạnh sư huynh Dương hỏi: “Anh Dương, người đứng thứ ba trên bảng Đại Tiên rất lợi hại à?”

Sư huynh Dương nhìn hẳn ta hỏi: “Thế Đạo Cảnh tầng tám có lợi hại không?”

Người này nói: “Đương nhiên là có, dù Thượng phủ có nhiều cao thủ nhưng Đạo Cảnh tầng tám cũng có được bao nhiêu người”.

Sư huynh Dương: “Người ta có thể dễ dàng giết Đạo Cảnh tầng tám đó, cậu nói coi có lợi hại không?”

Người này nghe xong, trên trán toát mồ hôi lạnh, chém giết được cả cường giả Đạo Cảnh tầng tám, đúng là đáng sợ.

Kiểm tra xong, hai người Ngô Bình bay lên không.

Bay được một khoảng, phía trước mặt họ xuất hiện một thành thị khá lớn.

Ngô Bình hỏi: “Sơ Nhan, đây là nơi nào?”

Giang Sơ Nhan: “Thành thị nhỏ thế này thì có rất nhiều ở Thượng cảnh”.

Ngô Bình: “Trong không khí tràn ngập mùi dược liệu, nơi này có không ít dược liệu nhỉ, chúng ta xuống xem một chút đi"

Giang Sơ Nhan gật đầu: “Cũng được. Tuy nơi này không phải là nơi tập kết dược liệu chính nhưng vẫn có chút danh tiếng”.

Cô nói cho Ngô Bình biết thành này tên là thành Kim Ngưu, trước khi thành này được xây dựng thì từng có một con trâu vàng khổng lồ hiện ra gần đó.

Đi vào đường phố thành Kim Ngưu, Ngô Bình thấy ngựa xe như nước, người đi trên đường hầu hết có thể chất và thiên phú mạnh hơn người của Nguyên Thủy Hạ Cảnh khá nhiều, điều này xảy ra là do chịu ảnh hưởng của khí tức Hỗn Độn.

Hai người nhanh chóng vào một cửa hàng dược liệu, chọn lựa dược liệu có sẵn, đặc biệt ưu tiên những loại cần thiết cho việc luyện đan.

Đây là cửa hàng dược liệu lớn nhất của thành này, trừ vài loại có sẵn thì còn có danh sách ghi chép trên một tấm bảng băng ngọc.

Khách mua chỉ cần ghi dược liệu mình cần lên tấm bảng, sau đó trên bảng sẽ xuất hiện số lượng và giá cả tương ứng với dược liệu đó.

Ngô Bình nhìn một chút rồi hỏi nhân viên: “Tiểu nhị, gọi ông chủ các người ra đây!"

Tiểu nhị nhìn Ngô Bình thấy anh rất có khí thế thì biết không phải nhân vật tầm thường, lập tức đáp: “Vâng, xin quý khách chờ chút!”

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên bước nhanh tới, chắp tay từ xa: “Quý khách có gì cần dặn dò?”

Ngô Bình đưa danh sách dược liệu đã chuẩn bị trước cho. đối phương: “Mong ông chủ xem thử, đây là những dược liệu tôi cần”.

Ông chủ coi qua, bên trên viết tên của hơn bảy trăm loại, ông ta cười nói: “Cửa hàng nhỏ này có thể cung cấp toàn bộ, quý khách không cần đi đến cửa hàng khác tìm đâu ạ”.

Ngô Bình: “Không thành vấn đề, cho tôi giá cả của chúng luôn”.

Ông chủ: “Quý khách cần bao nhiêu?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình và Giang Sơ Nhan đi tới, người trẻ tuổi bên cạnh sư huynh Dương hỏi: “Anh Dương, người đứng thứ ba trên bảng Đại Tiên rất lợi hại à?”Sư huynh Dương nhìn hẳn ta hỏi: “Thế Đạo Cảnh tầng tám có lợi hại không?”Người này nói: “Đương nhiên là có, dù Thượng phủ có nhiều cao thủ nhưng Đạo Cảnh tầng tám cũng có được bao nhiêu người”.Sư huynh Dương: “Người ta có thể dễ dàng giết Đạo Cảnh tầng tám đó, cậu nói coi có lợi hại không?”Người này nghe xong, trên trán toát mồ hôi lạnh, chém giết được cả cường giả Đạo Cảnh tầng tám, đúng là đáng sợ.Kiểm tra xong, hai người Ngô Bình bay lên không.Bay được một khoảng, phía trước mặt họ xuất hiện một thành thị khá lớn.Ngô Bình hỏi: “Sơ Nhan, đây là nơi nào?”Giang Sơ Nhan: “Thành thị nhỏ thế này thì có rất nhiều ở Thượng cảnh”.Ngô Bình: “Trong không khí tràn ngập mùi dược liệu, nơi này có không ít dược liệu nhỉ, chúng ta xuống xem một chút đi"Giang Sơ Nhan gật đầu: “Cũng được. Tuy nơi này không phải là nơi tập kết dược liệu chính nhưng vẫn có chút danh tiếng”.Cô nói cho Ngô Bình biết thành này tên là thành Kim Ngưu, trước khi thành này được xây dựng thì từng có một con trâu vàng khổng lồ hiện ra gần đó.Đi vào đường phố thành Kim Ngưu, Ngô Bình thấy ngựa xe như nước, người đi trên đường hầu hết có thể chất và thiên phú mạnh hơn người của Nguyên Thủy Hạ Cảnh khá nhiều, điều này xảy ra là do chịu ảnh hưởng của khí tức Hỗn Độn.Hai người nhanh chóng vào một cửa hàng dược liệu, chọn lựa dược liệu có sẵn, đặc biệt ưu tiên những loại cần thiết cho việc luyện đan.Đây là cửa hàng dược liệu lớn nhất của thành này, trừ vài loại có sẵn thì còn có danh sách ghi chép trên một tấm bảng băng ngọc.Khách mua chỉ cần ghi dược liệu mình cần lên tấm bảng, sau đó trên bảng sẽ xuất hiện số lượng và giá cả tương ứng với dược liệu đó.Ngô Bình nhìn một chút rồi hỏi nhân viên: “Tiểu nhị, gọi ông chủ các người ra đây!"Tiểu nhị nhìn Ngô Bình thấy anh rất có khí thế thì biết không phải nhân vật tầm thường, lập tức đáp: “Vâng, xin quý khách chờ chút!”Không lâu sau, một người đàn ông trung niên bước nhanh tới, chắp tay từ xa: “Quý khách có gì cần dặn dò?”Ngô Bình đưa danh sách dược liệu đã chuẩn bị trước cho. đối phương: “Mong ông chủ xem thử, đây là những dược liệu tôi cần”.Ông chủ coi qua, bên trên viết tên của hơn bảy trăm loại, ông ta cười nói: “Cửa hàng nhỏ này có thể cung cấp toàn bộ, quý khách không cần đi đến cửa hàng khác tìm đâu ạ”.Ngô Bình: “Không thành vấn đề, cho tôi giá cả của chúng luôn”.Ông chủ: “Quý khách cần bao nhiêu?”

Chương 5667: Vạn Phúc Thần Thổ