Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5669: Chuyển nhà sang đất lành
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hai người đi đến một thành trấn không lớn lắm với dân số mấy trăm nghìn người, được vài thôn làng bao bọc xung quanh.Màn đêm buông xuống nhưng cuộc sống về đêm trong thành phố cực kỳ phong phú, có không ít người tụ tập lại cùng nhau ăn cơm, đánh bài, nhảy múa.Ngô Bình cười nói: “Cuộc sống của con người nơi này quả thật rất an nhàn”.Anh biến thành một ông lão, lảo đảo bước đi trên con phố. Đột nhiên anh nghiêng người ngã xuống đất rồi bất động.Có mấy người đang đánh bài ở cách đó không xa vội vàng chạy đến, đỡ anh dậy, sau đó nhỏ giọng gọi anh.“Ông cụ, ông không sao chứ?”, một người trong đó hỏi.Ngô Bình mở mắt ra nói: “Ai trong các cậu đụng vào tôi làm cho ngã, các cậu phải chịu trách nhiệm”.Mấy người này nhìn nhau, họ sống hơn nửa đời người rồi mà lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, người nói đó kiên nhẫn khuyên: “Ông cụ, tự ông ngã xuống chứ có ai đụng vào ông đâu, có phải ông ngã bị đập đầu xuống đất nên không nhớ được phải không?”Ngô Bình: “Đúng thế, bây giờ tôi ngã khiến đầu óc không. còn minh mẫn, các cậu phải bồi thường cho tôi”.Mọi người đều biết mình gặp phải chuyện không hay nên không những không lo lắng mà còn kiên nhãn giải thích cho. Ngô Bình hiểu, có người còn đem đồ uống đến cho Ngô Bình, có thể thấy những người này rất chân thành và chất phác.Lúc này Ngô Bình mới đứng dậy, vỗ đầu nói: “Cảm ơn mọi người, tôi không sao rồi”, sau đó lấy vài viên đan dược ra chia cho những người này. Không đợi họ còn chưa kịp phản ứng, anh đã biến mất không thấy đâu.Về đến chỗ Giang Sơ Nhan đứng, anh cười nói: “Người dân ở đây đúng là rất tốt”.Giang Sơ Nhan: “Công tử, nơi này vẫn chỉ là một nơi nhỏ trong Vạn Phúc Thần Thổ, những nơi lớn hơn thì sẽ sầm uất hơn, cũng an toàn hơn”.Ngô Bình: “Nơi này rất tốt, ngược lại những nơi quá lớn dễ thấy, tôi thấy có không ít đồ ăn ngon. Đi thôi, chúng ta đi ăn thử”.Hai người tìm một nơi ăn cơm, Ngô Bình còn uống một bình rượu. Ở bên cạnh cũng có vài thực khách, thế là Ngô Bình chào một người lớn tuổi trong đó.“Chú ơi, cháu là thầy luyện đan, muốn thử trình độ của mình, không biết phải đến nơi nào?”
Hai người đi đến một thành trấn không lớn lắm với dân số mấy trăm nghìn người, được vài thôn làng bao bọc xung quanh.
Màn đêm buông xuống nhưng cuộc sống về đêm trong thành phố cực kỳ phong phú, có không ít người tụ tập lại cùng nhau ăn cơm, đánh bài, nhảy múa.
Ngô Bình cười nói: “Cuộc sống của con người nơi này quả thật rất an nhàn”.
Anh biến thành một ông lão, lảo đảo bước đi trên con phố. Đột nhiên anh nghiêng người ngã xuống đất rồi bất động.
Có mấy người đang đánh bài ở cách đó không xa vội vàng chạy đến, đỡ anh dậy, sau đó nhỏ giọng gọi anh.
“Ông cụ, ông không sao chứ?”, một người trong đó hỏi.
Ngô Bình mở mắt ra nói: “Ai trong các cậu đụng vào tôi làm cho ngã, các cậu phải chịu trách nhiệm”.
Mấy người này nhìn nhau, họ sống hơn nửa đời người rồi mà lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, người nói đó kiên nhẫn khuyên: “Ông cụ, tự ông ngã xuống chứ có ai đụng vào ông đâu, có phải ông ngã bị đập đầu xuống đất nên không nhớ được phải không?”
Ngô Bình: “Đúng thế, bây giờ tôi ngã khiến đầu óc không. còn minh mẫn, các cậu phải bồi thường cho tôi”.
Mọi người đều biết mình gặp phải chuyện không hay nên không những không lo lắng mà còn kiên nhãn giải thích cho. Ngô Bình hiểu, có người còn đem đồ uống đến cho Ngô Bình, có thể thấy những người này rất chân thành và chất phác.
Lúc này Ngô Bình mới đứng dậy, vỗ đầu nói: “Cảm ơn mọi người, tôi không sao rồi”, sau đó lấy vài viên đan dược ra chia cho những người này. Không đợi họ còn chưa kịp phản ứng, anh đã biến mất không thấy đâu.
Về đến chỗ Giang Sơ Nhan đứng, anh cười nói: “Người dân ở đây đúng là rất tốt”.
Giang Sơ Nhan: “Công tử, nơi này vẫn chỉ là một nơi nhỏ trong Vạn Phúc Thần Thổ, những nơi lớn hơn thì sẽ sầm uất hơn, cũng an toàn hơn”.
Ngô Bình: “Nơi này rất tốt, ngược lại những nơi quá lớn dễ thấy, tôi thấy có không ít đồ ăn ngon. Đi thôi, chúng ta đi ăn thử”.
Hai người tìm một nơi ăn cơm, Ngô Bình còn uống một bình rượu. Ở bên cạnh cũng có vài thực khách, thế là Ngô Bình chào một người lớn tuổi trong đó.
“Chú ơi, cháu là thầy luyện đan, muốn thử trình độ của mình, không biết phải đến nơi nào?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hai người đi đến một thành trấn không lớn lắm với dân số mấy trăm nghìn người, được vài thôn làng bao bọc xung quanh.Màn đêm buông xuống nhưng cuộc sống về đêm trong thành phố cực kỳ phong phú, có không ít người tụ tập lại cùng nhau ăn cơm, đánh bài, nhảy múa.Ngô Bình cười nói: “Cuộc sống của con người nơi này quả thật rất an nhàn”.Anh biến thành một ông lão, lảo đảo bước đi trên con phố. Đột nhiên anh nghiêng người ngã xuống đất rồi bất động.Có mấy người đang đánh bài ở cách đó không xa vội vàng chạy đến, đỡ anh dậy, sau đó nhỏ giọng gọi anh.“Ông cụ, ông không sao chứ?”, một người trong đó hỏi.Ngô Bình mở mắt ra nói: “Ai trong các cậu đụng vào tôi làm cho ngã, các cậu phải chịu trách nhiệm”.Mấy người này nhìn nhau, họ sống hơn nửa đời người rồi mà lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, người nói đó kiên nhẫn khuyên: “Ông cụ, tự ông ngã xuống chứ có ai đụng vào ông đâu, có phải ông ngã bị đập đầu xuống đất nên không nhớ được phải không?”Ngô Bình: “Đúng thế, bây giờ tôi ngã khiến đầu óc không. còn minh mẫn, các cậu phải bồi thường cho tôi”.Mọi người đều biết mình gặp phải chuyện không hay nên không những không lo lắng mà còn kiên nhãn giải thích cho. Ngô Bình hiểu, có người còn đem đồ uống đến cho Ngô Bình, có thể thấy những người này rất chân thành và chất phác.Lúc này Ngô Bình mới đứng dậy, vỗ đầu nói: “Cảm ơn mọi người, tôi không sao rồi”, sau đó lấy vài viên đan dược ra chia cho những người này. Không đợi họ còn chưa kịp phản ứng, anh đã biến mất không thấy đâu.Về đến chỗ Giang Sơ Nhan đứng, anh cười nói: “Người dân ở đây đúng là rất tốt”.Giang Sơ Nhan: “Công tử, nơi này vẫn chỉ là một nơi nhỏ trong Vạn Phúc Thần Thổ, những nơi lớn hơn thì sẽ sầm uất hơn, cũng an toàn hơn”.Ngô Bình: “Nơi này rất tốt, ngược lại những nơi quá lớn dễ thấy, tôi thấy có không ít đồ ăn ngon. Đi thôi, chúng ta đi ăn thử”.Hai người tìm một nơi ăn cơm, Ngô Bình còn uống một bình rượu. Ở bên cạnh cũng có vài thực khách, thế là Ngô Bình chào một người lớn tuổi trong đó.“Chú ơi, cháu là thầy luyện đan, muốn thử trình độ của mình, không biết phải đến nơi nào?”