Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5671: Lùi để tiến

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hôm nay, Ngô Bình vừa chỉ bảo cho mấy thầy luyện đan xong thì Giang Sơ Nhan đã vội vàng đến tìm anh với vẻ mặt rất khó coi: “Công tử, có thể Nguyên Thủy Sơn đã hối hận”.Ngô Bình hơi thắc mắc: “Hối hận chuyện gì?”Giang Sơ Nhan: “Hai viện bốn tông cùng đưa ra yêu cầu, cướp đi tư cách quản lý viện Đan Đạo của anh, họ còn yêu cầu được nhận đan dược miễn phí từ viện Đan Đạo nữa”.Ngô Bình nghe xong thì bất giác cười khẩy: “Tôi vừa mới bồi dưỡng cho các thầy luyện đan xong thì đám người này đã chạy đến hái quả rồi, thật không có chút kiên nhẫn nào”.Giang Sơ Nhan thở dài, nói: “Bọn họ là một đám ngu, nếu không nhờ công tử ra mặt thì chẳng ai có khả năng sáng lập ra viện Đan Đạo. Hơn nữa, nếu viện Đan Đạo mà không có công tử thì chẳng đáng giá một xu”.Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Bọn họ không ngốc, chỉ là họ không muốn tôi hưởng lợi một mình thôi”.Giang Sơ Nhan: “Công tử, nhất định không được đồng ý chuyện này với bọn họ, nếu không thì chắc chắn đám người này sẽ được nước lấn tới”.Ngô Bình hỏi: “Tám vị trưởng lão nói thế nào?”Giang Sơ Nhan: “Trong số tám vị trưởng lão có sáu vị đến từ hai viện bốn tông, e rằng họ đã thay đổi thái độ từ sớm rồi.Ngô Bình nói: “Xem ra tôi phải đến gặp mặt họ trước đã”.Giang Sơ Nhan đến chưa được một lúc thì bên các trưởng lão đã phái người đến, muốn Ngô Bình qua đó một chuyến.Nguyên Thủy Sơn, viện trưởng lão.Mấy vị trưởng lão đều có mặt, Ngô Bình vừa đến thì vị trưởng lão nữ đó đã đi thẳng vào vấn đề, nói: “Cậu Ngô, mấy ngày nay viện Đan Đạo làm việc rất tốt, chúng tôi đều rất vui. Có điều hai viện bốn tông đều cảm thấy viện Đan Đạo báo giá quá cao, vì vậy..."Ngô Bình lập tức nói: “Nếu giá cao thì không thành vấn đề, sau này hai viện bốn tông mua đan dược có thể trả giá gốc”.Các trưởng lão đều bất ngờ, họ đều không ngờ Ngô Bình lại dễ nói chuyện đến thế. Một vị trưởng lão khác nói: “Cậ Ngô có thể làm như vậy khiến chúng tôi rất khâm phục, có điều, chúng tôi đã tìm được người khác cho vị trí quản lý viện Đan Đạo, chúng tôi sẽ giữ lại vị trí phó viện trưởng cho cậu”.Ngô Bình nói: “Các vị trưởng lão không cần phải giữ lại bất cứ vị trí nào cho tôi, dù gì thì tôi cũng đã bồi dưỡng được các thầy luyện đan mới, sau này mọi người chỉ cần đưa dược liệu thì sẽ có thể luyện đan liên tục”.Các trưởng lão hơi bất ngờ, một trưởng lão tóc bạc hỏi: “Cậu Ngô, phải chăng cậu không đồng tình với cách làm của chúng tôi, vậy nên mới muốn rút khỏi viện Đan Đạo?”Ngô Bình mỉm cười, nói: “Sao có thể chứ, nguồn lực để xây dựng nên viện Đan Đạo đều do Nguyên Thủy Sơn cung cấp, tôi chỉ bồi dưỡng sơ cho các thầy luyện đan thôi, đâu có công lao gì, đương nhiên cũng không dám giành công. Hơn nữa, tôi còn phải quản lý Thái Ất Đan Uyển và còn phải chăm lo cho việc kinh doanh đan đạo của mình, vì vậy sức lực chỉ có hạn, vừa hay có thể giao lại viện Đan Đạo cho người có năng lực hơn quản lý”.Các trưởng lão nhìn nhau, sao họ có thể không nhìn ra Ngô Bình đang muốn dứt ra hẳn, họ bỗng thấy căng thẳng, trưởng lão nữ nói: “Cậu Ngô, chuyện đâu còn có đó mà”.

Hôm nay, Ngô Bình vừa chỉ bảo cho mấy thầy luyện đan xong thì Giang Sơ Nhan đã vội vàng đến tìm anh với vẻ mặt rất khó coi: “Công tử, có thể Nguyên Thủy Sơn đã hối hận”.

Ngô Bình hơi thắc mắc: “Hối hận chuyện gì?”

Giang Sơ Nhan: “Hai viện bốn tông cùng đưa ra yêu cầu, cướp đi tư cách quản lý viện Đan Đạo của anh, họ còn yêu cầu được nhận đan dược miễn phí từ viện Đan Đạo nữa”.

Ngô Bình nghe xong thì bất giác cười khẩy: “Tôi vừa mới bồi dưỡng cho các thầy luyện đan xong thì đám người này đã chạy đến hái quả rồi, thật không có chút kiên nhẫn nào”.

Giang Sơ Nhan thở dài, nói: “Bọn họ là một đám ngu, nếu không nhờ công tử ra mặt thì chẳng ai có khả năng sáng lập ra viện Đan Đạo. Hơn nữa, nếu viện Đan Đạo mà không có công tử thì chẳng đáng giá một xu”.

Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Bọn họ không ngốc, chỉ là họ không muốn tôi hưởng lợi một mình thôi”.

Giang Sơ Nhan: “Công tử, nhất định không được đồng ý chuyện này với bọn họ, nếu không thì chắc chắn đám người này sẽ được nước lấn tới”.

Ngô Bình hỏi: “Tám vị trưởng lão nói thế nào?”

Giang Sơ Nhan: “Trong số tám vị trưởng lão có sáu vị đến từ hai viện bốn tông, e rằng họ đã thay đổi thái độ từ sớm rồi.

Ngô Bình nói: “Xem ra tôi phải đến gặp mặt họ trước đã”.

Giang Sơ Nhan đến chưa được một lúc thì bên các trưởng lão đã phái người đến, muốn Ngô Bình qua đó một chuyến.

Nguyên Thủy Sơn, viện trưởng lão.

Mấy vị trưởng lão đều có mặt, Ngô Bình vừa đến thì vị trưởng lão nữ đó đã đi thẳng vào vấn đề, nói: “Cậu Ngô, mấy ngày nay viện Đan Đạo làm việc rất tốt, chúng tôi đều rất vui. Có điều hai viện bốn tông đều cảm thấy viện Đan Đạo báo giá quá cao, vì vậy..."

Ngô Bình lập tức nói: “Nếu giá cao thì không thành vấn đề, sau này hai viện bốn tông mua đan dược có thể trả giá gốc”.

Các trưởng lão đều bất ngờ, họ đều không ngờ Ngô Bình lại dễ nói chuyện đến thế. Một vị trưởng lão khác nói: “Cậ Ngô có thể làm như vậy khiến chúng tôi rất khâm phục, có điều, chúng tôi đã tìm được người khác cho vị trí quản lý viện Đan Đạo, chúng tôi sẽ giữ lại vị trí phó viện trưởng cho cậu”.

Ngô Bình nói: “Các vị trưởng lão không cần phải giữ lại bất cứ vị trí nào cho tôi, dù gì thì tôi cũng đã bồi dưỡng được các thầy luyện đan mới, sau này mọi người chỉ cần đưa dược liệu thì sẽ có thể luyện đan liên tục”.

Các trưởng lão hơi bất ngờ, một trưởng lão tóc bạc hỏi: “Cậu Ngô, phải chăng cậu không đồng tình với cách làm của chúng tôi, vậy nên mới muốn rút khỏi viện Đan Đạo?”

Ngô Bình mỉm cười, nói: “Sao có thể chứ, nguồn lực để xây dựng nên viện Đan Đạo đều do Nguyên Thủy Sơn cung cấp, tôi chỉ bồi dưỡng sơ cho các thầy luyện đan thôi, đâu có công lao gì, đương nhiên cũng không dám giành công. Hơn nữa, tôi còn phải quản lý Thái Ất Đan Uyển và còn phải chăm lo cho việc kinh doanh đan đạo của mình, vì vậy sức lực chỉ có hạn, vừa hay có thể giao lại viện Đan Đạo cho người có năng lực hơn quản lý”.

Các trưởng lão nhìn nhau, sao họ có thể không nhìn ra Ngô Bình đang muốn dứt ra hẳn, họ bỗng thấy căng thẳng, trưởng lão nữ nói: “Cậu Ngô, chuyện đâu còn có đó mà”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Hôm nay, Ngô Bình vừa chỉ bảo cho mấy thầy luyện đan xong thì Giang Sơ Nhan đã vội vàng đến tìm anh với vẻ mặt rất khó coi: “Công tử, có thể Nguyên Thủy Sơn đã hối hận”.Ngô Bình hơi thắc mắc: “Hối hận chuyện gì?”Giang Sơ Nhan: “Hai viện bốn tông cùng đưa ra yêu cầu, cướp đi tư cách quản lý viện Đan Đạo của anh, họ còn yêu cầu được nhận đan dược miễn phí từ viện Đan Đạo nữa”.Ngô Bình nghe xong thì bất giác cười khẩy: “Tôi vừa mới bồi dưỡng cho các thầy luyện đan xong thì đám người này đã chạy đến hái quả rồi, thật không có chút kiên nhẫn nào”.Giang Sơ Nhan thở dài, nói: “Bọn họ là một đám ngu, nếu không nhờ công tử ra mặt thì chẳng ai có khả năng sáng lập ra viện Đan Đạo. Hơn nữa, nếu viện Đan Đạo mà không có công tử thì chẳng đáng giá một xu”.Ngô Bình lạnh lùng đáp: “Bọn họ không ngốc, chỉ là họ không muốn tôi hưởng lợi một mình thôi”.Giang Sơ Nhan: “Công tử, nhất định không được đồng ý chuyện này với bọn họ, nếu không thì chắc chắn đám người này sẽ được nước lấn tới”.Ngô Bình hỏi: “Tám vị trưởng lão nói thế nào?”Giang Sơ Nhan: “Trong số tám vị trưởng lão có sáu vị đến từ hai viện bốn tông, e rằng họ đã thay đổi thái độ từ sớm rồi.Ngô Bình nói: “Xem ra tôi phải đến gặp mặt họ trước đã”.Giang Sơ Nhan đến chưa được một lúc thì bên các trưởng lão đã phái người đến, muốn Ngô Bình qua đó một chuyến.Nguyên Thủy Sơn, viện trưởng lão.Mấy vị trưởng lão đều có mặt, Ngô Bình vừa đến thì vị trưởng lão nữ đó đã đi thẳng vào vấn đề, nói: “Cậu Ngô, mấy ngày nay viện Đan Đạo làm việc rất tốt, chúng tôi đều rất vui. Có điều hai viện bốn tông đều cảm thấy viện Đan Đạo báo giá quá cao, vì vậy..."Ngô Bình lập tức nói: “Nếu giá cao thì không thành vấn đề, sau này hai viện bốn tông mua đan dược có thể trả giá gốc”.Các trưởng lão đều bất ngờ, họ đều không ngờ Ngô Bình lại dễ nói chuyện đến thế. Một vị trưởng lão khác nói: “Cậ Ngô có thể làm như vậy khiến chúng tôi rất khâm phục, có điều, chúng tôi đã tìm được người khác cho vị trí quản lý viện Đan Đạo, chúng tôi sẽ giữ lại vị trí phó viện trưởng cho cậu”.Ngô Bình nói: “Các vị trưởng lão không cần phải giữ lại bất cứ vị trí nào cho tôi, dù gì thì tôi cũng đã bồi dưỡng được các thầy luyện đan mới, sau này mọi người chỉ cần đưa dược liệu thì sẽ có thể luyện đan liên tục”.Các trưởng lão hơi bất ngờ, một trưởng lão tóc bạc hỏi: “Cậu Ngô, phải chăng cậu không đồng tình với cách làm của chúng tôi, vậy nên mới muốn rút khỏi viện Đan Đạo?”Ngô Bình mỉm cười, nói: “Sao có thể chứ, nguồn lực để xây dựng nên viện Đan Đạo đều do Nguyên Thủy Sơn cung cấp, tôi chỉ bồi dưỡng sơ cho các thầy luyện đan thôi, đâu có công lao gì, đương nhiên cũng không dám giành công. Hơn nữa, tôi còn phải quản lý Thái Ất Đan Uyển và còn phải chăm lo cho việc kinh doanh đan đạo của mình, vì vậy sức lực chỉ có hạn, vừa hay có thể giao lại viện Đan Đạo cho người có năng lực hơn quản lý”.Các trưởng lão nhìn nhau, sao họ có thể không nhìn ra Ngô Bình đang muốn dứt ra hẳn, họ bỗng thấy căng thẳng, trưởng lão nữ nói: “Cậu Ngô, chuyện đâu còn có đó mà”.

Chương 5671: Lùi để tiến