Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5682: “Nhưng tớ tức lảm, muốn thẳng lại!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình cúp điện thoại, Ngô Bình xin Ngô Đại Hưng hai trăm đồng rồi đi tìm Từ Kiêu.Hơn mười phút sau, tại một quán net, Ngô Bình thấy Từ Kiêu, cậu ta đã mở máy, mua hai phần đá bào, là vị mà Ngô Bình thích.'Từ Kiêu cao một mét tám lăm, vóc dáng to con, có chút béo, vẻ ngoài thật thà, là kiểu con gái rất thích. Nhưng Ngô Bình biết cậu bạn này tinh ranh vô cùng, trong bụng toàn mưu mô, vẻ ngoài chất phác chỉ là ngụy trang.“Ngô Bình, cậu nói năng lực gì thế?”, cậu ta hỏi ngay.Ngô Bình nói chỉ tiết cho Từ Kiêu nghe, Từ Kiêu theo cậu vào WOG, sau khi trở về thì ánh mắt hoàn toàn thay đổi: “Trời ơi, to hơn cả tớ nữa! Cậu phẫu thuật à?”Ngô Bình bĩu môi: “Phẫu thuật gì chứ! Chính nó tự phát triển!"Từ Kiêu gãi đầu: “Vậy là của tớ vẫn còn lớn được phải không?”Ngô Bình: “Chắc thế, dù sao của tớ cũng khá lớn!”Sau khi “thổ lộ tâm sự”, Từ Kiêu nói: “Trương Siêu lớp kế bên đã thắng của tớ một nghìn tệ vào hôm qua, nay lại gửi tin hỏi tớ có dám chơi một ván nữa không!”Ngô Bình nhíu mày, cậu biết Từ Kiêu chơi PUBG, còn thường xuyên PK gì đó với người ta, một lần như vậy là mấy. trăm hoặc hơn nghìn tệ, thắng nhiều thua ít.“§kill của Trương Siêu khá dữ, cậu đừng cá cược với nó nữa, một nghìn này mời tớ ăn ngon không phải lợi hơn à?”, Ngô Bình khuyên.'Từ Kiêu: “Nhưng tớ tức lảm, muốn thẳng lại!”Ngô Bình thấy khuyên không được thì nói: “Vậy được rồi, chúng ta đánh hai ván cho nóng người trước đãi”Hai người mở trò chơi, bắt đầu chơi game. Hai tay nắm chuột và bấm bàn phím, Ngô Bình thì như nắm chắc thẳng lợi trong tay.Mới chơi chưa được năm phút, Ngô Bình đã xử được bảy mạng. Từ Kiêu là đồng đội liên tục hét lên: “Má ơi, Ngô Bình, sao tự dưng cậu chơi pro quá vậy? Cậu có biết vừa nấy cậu đã giết được ai không? Là một streamer PUBG rất giỏi, tớ biết anh ta đói”Ngô Bình cũng cảm thấy trình độ chơi game của mình nâng cao rất nhiều, như được ông bà độ vậy: “Có thể là do trạng thái tớ đang tốt!”Mười phút, Ngô Bình đã giết mười mạng, cũng nhờ sự cứu viện của cậu mà Từ Kiêu mới sống được tới giờ. Ván này, đối thủ của họ khá mạnh, hai đội trong đó rõ ràng có trình độ chuyên nghiệp.Tiến vào vòng cuối, Ngô Bình đã giết được hai mươi lăm mạng, Từ Kiêu giết sáu, trừ hai người, trong vòng cuối còn ba nhóm khác, một nhóm ba người, nhóm bốn người và một phe một mình.'Từ Kiêu hưng phấn: “Ngô Bình, giờ cậu chơi game giỏi quá, ván này chúng ta có cơ hội ăn gà rồi!”Ngô Bình gãi đầu: “Chắc được, tớ cảm thấy trình độ bên kia cũng tạm thôi”.“Tạm? Tớ đã nói với cậu chưa, mấy người này toàn dân chuyên nghiệp đó”, cậu ta nói xong, Ngô Bình cũng bắn chết người chơi một mình kia.Cuộc chiến trở nên gay cấn, tam phương hỗn chiến, nhóm bốn người bị diệt toàn đội, nhóm ba người thì chết một. Hiện tại chỉ còn hai phe, mỗi phe hai người, khu an toàn cũng không ngừng thu hẹp.Vị trí của Ngô Bình khá bất lợi, cậu nói với Từ Kiêu: “Cậu lao ra, tớ ngắm bản đối phương”.'Từ Kiêu cắn răng: “Được, tớ tin tưởng cậu!”
Ngô Bình cúp điện thoại, Ngô Bình xin Ngô Đại Hưng hai trăm đồng rồi đi tìm Từ Kiêu.
Hơn mười phút sau, tại một quán net, Ngô Bình thấy Từ Kiêu, cậu ta đã mở máy, mua hai phần đá bào, là vị mà Ngô Bình thích.
'Từ Kiêu cao một mét tám lăm, vóc dáng to con, có chút béo, vẻ ngoài thật thà, là kiểu con gái rất thích. Nhưng Ngô Bình biết cậu bạn này tinh ranh vô cùng, trong bụng toàn mưu mô, vẻ ngoài chất phác chỉ là ngụy trang.
“Ngô Bình, cậu nói năng lực gì thế?”, cậu ta hỏi ngay.
Ngô Bình nói chỉ tiết cho Từ Kiêu nghe, Từ Kiêu theo cậu vào WOG, sau khi trở về thì ánh mắt hoàn toàn thay đổi: “Trời ơi, to hơn cả tớ nữa! Cậu phẫu thuật à?”
Ngô Bình bĩu môi: “Phẫu thuật gì chứ! Chính nó tự phát triển!"
Từ Kiêu gãi đầu: “Vậy là của tớ vẫn còn lớn được phải không?”
Ngô Bình: “Chắc thế, dù sao của tớ cũng khá lớn!”
Sau khi “thổ lộ tâm sự”, Từ Kiêu nói: “Trương Siêu lớp kế bên đã thắng của tớ một nghìn tệ vào hôm qua, nay lại gửi tin hỏi tớ có dám chơi một ván nữa không!”
Ngô Bình nhíu mày, cậu biết Từ Kiêu chơi PUBG, còn thường xuyên PK gì đó với người ta, một lần như vậy là mấy. trăm hoặc hơn nghìn tệ, thắng nhiều thua ít.
“§kill của Trương Siêu khá dữ, cậu đừng cá cược với nó nữa, một nghìn này mời tớ ăn ngon không phải lợi hơn à?”, Ngô Bình khuyên.
'Từ Kiêu: “Nhưng tớ tức lảm, muốn thẳng lại!”
Ngô Bình thấy khuyên không được thì nói: “Vậy được rồi, chúng ta đánh hai ván cho nóng người trước đãi”
Hai người mở trò chơi, bắt đầu chơi game. Hai tay nắm chuột và bấm bàn phím, Ngô Bình thì như nắm chắc thẳng lợi trong tay.
Mới chơi chưa được năm phút, Ngô Bình đã xử được bảy mạng. Từ Kiêu là đồng đội liên tục hét lên: “Má ơi, Ngô Bình, sao tự dưng cậu chơi pro quá vậy? Cậu có biết vừa nấy cậu đã giết được ai không? Là một streamer PUBG rất giỏi, tớ biết anh ta đói”
Ngô Bình cũng cảm thấy trình độ chơi game của mình nâng cao rất nhiều, như được ông bà độ vậy: “Có thể là do trạng thái tớ đang tốt!”
Mười phút, Ngô Bình đã giết mười mạng, cũng nhờ sự cứu viện của cậu mà Từ Kiêu mới sống được tới giờ. Ván này, đối thủ của họ khá mạnh, hai đội trong đó rõ ràng có trình độ chuyên nghiệp.
Tiến vào vòng cuối, Ngô Bình đã giết được hai mươi lăm mạng, Từ Kiêu giết sáu, trừ hai người, trong vòng cuối còn ba nhóm khác, một nhóm ba người, nhóm bốn người và một phe một mình.
'Từ Kiêu hưng phấn: “Ngô Bình, giờ cậu chơi game giỏi quá, ván này chúng ta có cơ hội ăn gà rồi!”
Ngô Bình gãi đầu: “Chắc được, tớ cảm thấy trình độ bên kia cũng tạm thôi”.
“Tạm? Tớ đã nói với cậu chưa, mấy người này toàn dân chuyên nghiệp đó”, cậu ta nói xong, Ngô Bình cũng bắn chết người chơi một mình kia.
Cuộc chiến trở nên gay cấn, tam phương hỗn chiến, nhóm bốn người bị diệt toàn đội, nhóm ba người thì chết một. Hiện tại chỉ còn hai phe, mỗi phe hai người, khu an toàn cũng không ngừng thu hẹp.
Vị trí của Ngô Bình khá bất lợi, cậu nói với Từ Kiêu: “Cậu lao ra, tớ ngắm bản đối phương”.
'Từ Kiêu cắn răng: “Được, tớ tin tưởng cậu!”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình cúp điện thoại, Ngô Bình xin Ngô Đại Hưng hai trăm đồng rồi đi tìm Từ Kiêu.Hơn mười phút sau, tại một quán net, Ngô Bình thấy Từ Kiêu, cậu ta đã mở máy, mua hai phần đá bào, là vị mà Ngô Bình thích.'Từ Kiêu cao một mét tám lăm, vóc dáng to con, có chút béo, vẻ ngoài thật thà, là kiểu con gái rất thích. Nhưng Ngô Bình biết cậu bạn này tinh ranh vô cùng, trong bụng toàn mưu mô, vẻ ngoài chất phác chỉ là ngụy trang.“Ngô Bình, cậu nói năng lực gì thế?”, cậu ta hỏi ngay.Ngô Bình nói chỉ tiết cho Từ Kiêu nghe, Từ Kiêu theo cậu vào WOG, sau khi trở về thì ánh mắt hoàn toàn thay đổi: “Trời ơi, to hơn cả tớ nữa! Cậu phẫu thuật à?”Ngô Bình bĩu môi: “Phẫu thuật gì chứ! Chính nó tự phát triển!"Từ Kiêu gãi đầu: “Vậy là của tớ vẫn còn lớn được phải không?”Ngô Bình: “Chắc thế, dù sao của tớ cũng khá lớn!”Sau khi “thổ lộ tâm sự”, Từ Kiêu nói: “Trương Siêu lớp kế bên đã thắng của tớ một nghìn tệ vào hôm qua, nay lại gửi tin hỏi tớ có dám chơi một ván nữa không!”Ngô Bình nhíu mày, cậu biết Từ Kiêu chơi PUBG, còn thường xuyên PK gì đó với người ta, một lần như vậy là mấy. trăm hoặc hơn nghìn tệ, thắng nhiều thua ít.“§kill của Trương Siêu khá dữ, cậu đừng cá cược với nó nữa, một nghìn này mời tớ ăn ngon không phải lợi hơn à?”, Ngô Bình khuyên.'Từ Kiêu: “Nhưng tớ tức lảm, muốn thẳng lại!”Ngô Bình thấy khuyên không được thì nói: “Vậy được rồi, chúng ta đánh hai ván cho nóng người trước đãi”Hai người mở trò chơi, bắt đầu chơi game. Hai tay nắm chuột và bấm bàn phím, Ngô Bình thì như nắm chắc thẳng lợi trong tay.Mới chơi chưa được năm phút, Ngô Bình đã xử được bảy mạng. Từ Kiêu là đồng đội liên tục hét lên: “Má ơi, Ngô Bình, sao tự dưng cậu chơi pro quá vậy? Cậu có biết vừa nấy cậu đã giết được ai không? Là một streamer PUBG rất giỏi, tớ biết anh ta đói”Ngô Bình cũng cảm thấy trình độ chơi game của mình nâng cao rất nhiều, như được ông bà độ vậy: “Có thể là do trạng thái tớ đang tốt!”Mười phút, Ngô Bình đã giết mười mạng, cũng nhờ sự cứu viện của cậu mà Từ Kiêu mới sống được tới giờ. Ván này, đối thủ của họ khá mạnh, hai đội trong đó rõ ràng có trình độ chuyên nghiệp.Tiến vào vòng cuối, Ngô Bình đã giết được hai mươi lăm mạng, Từ Kiêu giết sáu, trừ hai người, trong vòng cuối còn ba nhóm khác, một nhóm ba người, nhóm bốn người và một phe một mình.'Từ Kiêu hưng phấn: “Ngô Bình, giờ cậu chơi game giỏi quá, ván này chúng ta có cơ hội ăn gà rồi!”Ngô Bình gãi đầu: “Chắc được, tớ cảm thấy trình độ bên kia cũng tạm thôi”.“Tạm? Tớ đã nói với cậu chưa, mấy người này toàn dân chuyên nghiệp đó”, cậu ta nói xong, Ngô Bình cũng bắn chết người chơi một mình kia.Cuộc chiến trở nên gay cấn, tam phương hỗn chiến, nhóm bốn người bị diệt toàn đội, nhóm ba người thì chết một. Hiện tại chỉ còn hai phe, mỗi phe hai người, khu an toàn cũng không ngừng thu hẹp.Vị trí của Ngô Bình khá bất lợi, cậu nói với Từ Kiêu: “Cậu lao ra, tớ ngắm bản đối phương”.'Từ Kiêu cắn răng: “Được, tớ tin tưởng cậu!”