Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5689: Tình cờ gặp được hoa khôi trường
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình cười nói: “Mười ngàn này cậu cứ giữ hết đi, tớ vẫn có thể kiếm nữa”.Từ Kiêu cười "hì hì" nói: “Bạn hiền, vậy tớ đây sẽ không khách sáo nữa”.Ngô Bình nghĩ đến tối còn một trận chiến ác liệt nữa bèn nói với Từ Kiêu: “Đi, đi ăn xiên nướng, uống bia nào”.'Từ Kiêu ngẩn người: “Uống bia vào có ảnh hưởng đến sự. phát huy của cậu không?”Ngô Bình cười đáp: “Không sao, uống ít mà”.Gần quán cà phê internet còn có một quán nướng, hai người gọi vài món nướng vừa uống vừa nói chuyện phiếm. Ngô Bình sợ người nhà lo bèn gọi cho bố mẹ một cuộc nói là đang đi chơi với Từ Kiêu, trễ chút mới về.Hai vợ chồng Ngô Đại Hưng biết hôm nay con trai vừa thi xong, có lẽ cần xả stress một chút nên cũng không nói thêm gì, chỉ dặn nhớ về sớm.Uống được hai chai bia thì bên cạnh có hai nam sinh và nữ sinh đến ngồi. Hai cô gái kia trông rất xinh, xinh hơn cả Giang Nhu một chút. Hai chàng trai kia cũng là nhân vật làm mưa làm gió trong trường, một người là Trần Mậu Tông có thành tích đứng nhất trường, người còn lại lại là Chu Minh Lượng - con trai hiệu trưởng.Hai cô gái, một cô mặc váy đỏ để tóc dài, một cô để tóc ngắn tới tai mặc quần đùi áo ngắn tay.Ngô Bình đương nhiên biết hai người, vì cô gái tóc dài là hoa khôi trường tên Hàn Băng Nghiên, là người đẹp nhất trường, độ nổi tiếng còn lớn hơn cả Giang Nhu.Cô gái tóc ngắn cũng khá nổi tiếng, tuy vẻ ngoài có thua Hàn Băng Nghiên một chút, nhưng cũng thuộc dạng gái xinh. Cô ta tên là Trương Lệ Phỉ, là bạn gái của Chu Minh Lượng.Trước đó, trong trường đã xảy ra một chuyện chấn động. Đó chính là Trần Mậu Tông - người đứng đầu khối 12 đã cua được Hàn Băng Nghiên, hai người đi đâu cũng có đôi. Chuyện này đã khiến rất nhiều bạn nam bị đả kích, đau lòng không thôi.'Từ Kiêu thấy mấy nhân vật nổi tiếng kia thì bĩu môi: “Trần Mậu Tông kia trông y như con khỉ, thua xa “anh” Bình nhà ta. Anh Bình, hồi sau cậu nhớ cua đổ hoa khôi cho tớ. Vậy là tớ có bà chị dâu là hoa khôi rồi”.Ngô Bình trợn trắng mắt: “Năm mơ đấy à, hoa khôi người ta mà nhìn trúng tớ chắc?”'Từ Kiêu mặt dày nói: “Trời, không thử sao biết? Nào,chúng ta qua chào hỏi đi”.Cậu ta nói xong bèn kéo Ngô Bình đi qua mời bia hai hoa khôi trường.Mấy người Hàn Băng Nghiên thấy có người đến đều hơi bất ngờ. Tuy mọi người học chung trường, nhưng họ cũng không thân với Ngô Bình và Từ Kiêu. Dù sao họ cũng chẳng phải người cùng hội cùng thuyền.'Từ Kiêu cười nói: “Chào người đẹp Hàn, người đẹp Trương, xin tự giới thiệu một chút, tụi này là lớp 3 khối 12. Đây là Ngô Bình bạn tôi, còn tôi là Từ Kiêu. Thấy mọi người ăn đồ nướng ở đây, chúng tôi bèn đến chào hỏi”.Hàn Băng Nghiên nghe nói là cùng khối bèn cười: “Cảm ơn”, sau đó giơ ly bia lên.Trần Mậu Tông và Chu Minh Lượng chỉ lạnh nhạt liếc hai người Ngô Bình một cái rồi chào hỏi vài câu.Từ Kiêu nói nhiều, cậu ta bưng ly bia mãi không uống, cười bảo: “Trần Mậu Tông này, không phải tôi nói điêu chứ anh Bình nhà tôi lần này nắm rõ đề, chưa biết chừng vượt được cậu đó”.Trần Mậu Tông là một người cực kỳ tự cao, mục tiêu của cậu ta là ngôi trường đứng đầu cả nước nên đến giờ đều chẳng coi học sinh trong trong trường ra gì. Cậu ta nghe Từ Kiêu nói vậy thì cười khẩy: “Vậy hả?”Câu “Vậy hả” khiến Từ Kiêu cực kỳ khó chịu, hỏi: “Trần Mậu Tông, không biết bài thi ngữ văn hôm nay cậu được bao. nhiêu điểm?”
Ngô Bình cười nói: “Mười ngàn này cậu cứ giữ hết đi, tớ vẫn có thể kiếm nữa”.
Từ Kiêu cười "hì hì" nói: “Bạn hiền, vậy tớ đây sẽ không khách sáo nữa”.
Ngô Bình nghĩ đến tối còn một trận chiến ác liệt nữa bèn nói với Từ Kiêu: “Đi, đi ăn xiên nướng, uống bia nào”.
'Từ Kiêu ngẩn người: “Uống bia vào có ảnh hưởng đến sự. phát huy của cậu không?”
Ngô Bình cười đáp: “Không sao, uống ít mà”.
Gần quán cà phê internet còn có một quán nướng, hai người gọi vài món nướng vừa uống vừa nói chuyện phiếm. Ngô Bình sợ người nhà lo bèn gọi cho bố mẹ một cuộc nói là đang đi chơi với Từ Kiêu, trễ chút mới về.
Hai vợ chồng Ngô Đại Hưng biết hôm nay con trai vừa thi xong, có lẽ cần xả stress một chút nên cũng không nói thêm gì, chỉ dặn nhớ về sớm.
Uống được hai chai bia thì bên cạnh có hai nam sinh và nữ sinh đến ngồi. Hai cô gái kia trông rất xinh, xinh hơn cả Giang Nhu một chút. Hai chàng trai kia cũng là nhân vật làm mưa làm gió trong trường, một người là Trần Mậu Tông có thành tích đứng nhất trường, người còn lại lại là Chu Minh Lượng - con trai hiệu trưởng.
Hai cô gái, một cô mặc váy đỏ để tóc dài, một cô để tóc ngắn tới tai mặc quần đùi áo ngắn tay.
Ngô Bình đương nhiên biết hai người, vì cô gái tóc dài là hoa khôi trường tên Hàn Băng Nghiên, là người đẹp nhất trường, độ nổi tiếng còn lớn hơn cả Giang Nhu.
Cô gái tóc ngắn cũng khá nổi tiếng, tuy vẻ ngoài có thua Hàn Băng Nghiên một chút, nhưng cũng thuộc dạng gái xinh. Cô ta tên là Trương Lệ Phỉ, là bạn gái của Chu Minh Lượng.
Trước đó, trong trường đã xảy ra một chuyện chấn động. Đó chính là Trần Mậu Tông - người đứng đầu khối 12 đã cua được Hàn Băng Nghiên, hai người đi đâu cũng có đôi. Chuyện này đã khiến rất nhiều bạn nam bị đả kích, đau lòng không thôi.
'Từ Kiêu thấy mấy nhân vật nổi tiếng kia thì bĩu môi: “Trần Mậu Tông kia trông y như con khỉ, thua xa “anh” Bình nhà ta. Anh Bình, hồi sau cậu nhớ cua đổ hoa khôi cho tớ. Vậy là tớ có bà chị dâu là hoa khôi rồi”.
Ngô Bình trợn trắng mắt: “Năm mơ đấy à, hoa khôi người ta mà nhìn trúng tớ chắc?”
'Từ Kiêu mặt dày nói: “Trời, không thử sao biết? Nào,
chúng ta qua chào hỏi đi”.
Cậu ta nói xong bèn kéo Ngô Bình đi qua mời bia hai hoa khôi trường.
Mấy người Hàn Băng Nghiên thấy có người đến đều hơi bất ngờ. Tuy mọi người học chung trường, nhưng họ cũng không thân với Ngô Bình và Từ Kiêu. Dù sao họ cũng chẳng phải người cùng hội cùng thuyền.
'Từ Kiêu cười nói: “Chào người đẹp Hàn, người đẹp Trương, xin tự giới thiệu một chút, tụi này là lớp 3 khối 12. Đây là Ngô Bình bạn tôi, còn tôi là Từ Kiêu. Thấy mọi người ăn đồ nướng ở đây, chúng tôi bèn đến chào hỏi”.
Hàn Băng Nghiên nghe nói là cùng khối bèn cười: “Cảm ơn”, sau đó giơ ly bia lên.
Trần Mậu Tông và Chu Minh Lượng chỉ lạnh nhạt liếc hai người Ngô Bình một cái rồi chào hỏi vài câu.
Từ Kiêu nói nhiều, cậu ta bưng ly bia mãi không uống, cười bảo: “Trần Mậu Tông này, không phải tôi nói điêu chứ anh Bình nhà tôi lần này nắm rõ đề, chưa biết chừng vượt được cậu đó”.
Trần Mậu Tông là một người cực kỳ tự cao, mục tiêu của cậu ta là ngôi trường đứng đầu cả nước nên đến giờ đều chẳng coi học sinh trong trong trường ra gì. Cậu ta nghe Từ Kiêu nói vậy thì cười khẩy: “Vậy hả?”
Câu “Vậy hả” khiến Từ Kiêu cực kỳ khó chịu, hỏi: “Trần Mậu Tông, không biết bài thi ngữ văn hôm nay cậu được bao. nhiêu điểm?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình cười nói: “Mười ngàn này cậu cứ giữ hết đi, tớ vẫn có thể kiếm nữa”.Từ Kiêu cười "hì hì" nói: “Bạn hiền, vậy tớ đây sẽ không khách sáo nữa”.Ngô Bình nghĩ đến tối còn một trận chiến ác liệt nữa bèn nói với Từ Kiêu: “Đi, đi ăn xiên nướng, uống bia nào”.'Từ Kiêu ngẩn người: “Uống bia vào có ảnh hưởng đến sự. phát huy của cậu không?”Ngô Bình cười đáp: “Không sao, uống ít mà”.Gần quán cà phê internet còn có một quán nướng, hai người gọi vài món nướng vừa uống vừa nói chuyện phiếm. Ngô Bình sợ người nhà lo bèn gọi cho bố mẹ một cuộc nói là đang đi chơi với Từ Kiêu, trễ chút mới về.Hai vợ chồng Ngô Đại Hưng biết hôm nay con trai vừa thi xong, có lẽ cần xả stress một chút nên cũng không nói thêm gì, chỉ dặn nhớ về sớm.Uống được hai chai bia thì bên cạnh có hai nam sinh và nữ sinh đến ngồi. Hai cô gái kia trông rất xinh, xinh hơn cả Giang Nhu một chút. Hai chàng trai kia cũng là nhân vật làm mưa làm gió trong trường, một người là Trần Mậu Tông có thành tích đứng nhất trường, người còn lại lại là Chu Minh Lượng - con trai hiệu trưởng.Hai cô gái, một cô mặc váy đỏ để tóc dài, một cô để tóc ngắn tới tai mặc quần đùi áo ngắn tay.Ngô Bình đương nhiên biết hai người, vì cô gái tóc dài là hoa khôi trường tên Hàn Băng Nghiên, là người đẹp nhất trường, độ nổi tiếng còn lớn hơn cả Giang Nhu.Cô gái tóc ngắn cũng khá nổi tiếng, tuy vẻ ngoài có thua Hàn Băng Nghiên một chút, nhưng cũng thuộc dạng gái xinh. Cô ta tên là Trương Lệ Phỉ, là bạn gái của Chu Minh Lượng.Trước đó, trong trường đã xảy ra một chuyện chấn động. Đó chính là Trần Mậu Tông - người đứng đầu khối 12 đã cua được Hàn Băng Nghiên, hai người đi đâu cũng có đôi. Chuyện này đã khiến rất nhiều bạn nam bị đả kích, đau lòng không thôi.'Từ Kiêu thấy mấy nhân vật nổi tiếng kia thì bĩu môi: “Trần Mậu Tông kia trông y như con khỉ, thua xa “anh” Bình nhà ta. Anh Bình, hồi sau cậu nhớ cua đổ hoa khôi cho tớ. Vậy là tớ có bà chị dâu là hoa khôi rồi”.Ngô Bình trợn trắng mắt: “Năm mơ đấy à, hoa khôi người ta mà nhìn trúng tớ chắc?”'Từ Kiêu mặt dày nói: “Trời, không thử sao biết? Nào,chúng ta qua chào hỏi đi”.Cậu ta nói xong bèn kéo Ngô Bình đi qua mời bia hai hoa khôi trường.Mấy người Hàn Băng Nghiên thấy có người đến đều hơi bất ngờ. Tuy mọi người học chung trường, nhưng họ cũng không thân với Ngô Bình và Từ Kiêu. Dù sao họ cũng chẳng phải người cùng hội cùng thuyền.'Từ Kiêu cười nói: “Chào người đẹp Hàn, người đẹp Trương, xin tự giới thiệu một chút, tụi này là lớp 3 khối 12. Đây là Ngô Bình bạn tôi, còn tôi là Từ Kiêu. Thấy mọi người ăn đồ nướng ở đây, chúng tôi bèn đến chào hỏi”.Hàn Băng Nghiên nghe nói là cùng khối bèn cười: “Cảm ơn”, sau đó giơ ly bia lên.Trần Mậu Tông và Chu Minh Lượng chỉ lạnh nhạt liếc hai người Ngô Bình một cái rồi chào hỏi vài câu.Từ Kiêu nói nhiều, cậu ta bưng ly bia mãi không uống, cười bảo: “Trần Mậu Tông này, không phải tôi nói điêu chứ anh Bình nhà tôi lần này nắm rõ đề, chưa biết chừng vượt được cậu đó”.Trần Mậu Tông là một người cực kỳ tự cao, mục tiêu của cậu ta là ngôi trường đứng đầu cả nước nên đến giờ đều chẳng coi học sinh trong trong trường ra gì. Cậu ta nghe Từ Kiêu nói vậy thì cười khẩy: “Vậy hả?”Câu “Vậy hả” khiến Từ Kiêu cực kỳ khó chịu, hỏi: “Trần Mậu Tông, không biết bài thi ngữ văn hôm nay cậu được bao. nhiêu điểm?”