Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5691: Luyện khí hậu kỳ
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đàn ông ngây ra, sau đó cười khẩy, nói: “Nhóc con, mày muốn lo chuyện bao đồng sao?”Ngô Bình nhìn gã chăm chăm: “Đây là bạn học của tao, không thể nói là chuyện bao đồng”.Người đàn ông vò đầu, cười “phì”, sau đó xòe tay với đồng bọn. Hai người đàn ông đầu trọc cao to đi về phía Ngô Bình, đưa tay định tát lên mặt cậu, muốn cho cậu bài học.Ngô Bình đã luyện khí thành công, cậu lùi về sau theo bản năng, đồng thời giơ chân đá về phía một trong hai người đàn ông đầu trọc. Động tác của cậu như đã ăn sâu vào xương cốt, không cần suy nghĩ đã có thể thi triển.“Bụp”. 'Tên đầu trọc vạm vỡ bị đá ngã, phèo bọt mép, co giật.Người đàn ông giật mình, đứng bật dậy, nhìn Ngô Bình chằm chằm, hỏi: “Nhóc con, mày từng luyện võ à?”Ngô Bình không trả lời thẳng mà lạnh lùng hỏi: “Mày nghĩ sao?”Người đàn ông hạ giọng hỏi: “Sư phụ của mày là ai?”Ngô Bình làm gì có sư phụ, cậu nói với vẻ khinh thường: “Mày không xứng được biết”.Người đàn ông nghiến răng, nói: “Tao thử với mày”.Thử tức là hai bên bắt tay nhau và sau đó có thể lập tức biết được đối phương mạnh đến đâu.Ngô Bình đâu hiểu thử là thế nào, có điều cậu cũng hiểu đại khái được ý của đối phương, cậu học theo đối phương, đưa tay ra, hai bàn tay tiếp xúc với nhau, người đàn ông liền cảm thấy như chạm phải điện, nội công thâm hậu của Ngô Bình khiến gã tê buốt cả người.Mặt gã tái mét, gã vội vã rụt tay lại, sau đó đứng thẳng lên, cung kính hành lễ với Ngô Bình: “Xin lỗi, tôi không biết cậu là cao thủ luyện khí hậu kỳ, lúc nấy đã thất lễ rồi”.Ngô Bình và Từ Kiêu đều ngây ra, luyện khí hậu kỳ? Cao thủ?“Lúc nãy là tôi không đúng, tôi xin lỗi”. Người đàn ông đó quay sang phía Hàn Băng Nghiên, cúi người và nói xin lỗi.Sau đó, người đàn ông lo lắng nhìn sang Ngô Bình, dáng vẻ như đang chờ bị trừng phạt.Ngô Bình tăng hẳng, nói: “Hôm nay bỏ qua vậy”.Người đàn ông nhẹ nhõm, không uống rượu nữa mà vội vã dắt theo đàn em rời khỏi quán nướng.
Người đàn ông ngây ra, sau đó cười khẩy, nói: “Nhóc con, mày muốn lo chuyện bao đồng sao?”
Ngô Bình nhìn gã chăm chăm: “Đây là bạn học của tao, không thể nói là chuyện bao đồng”.
Người đàn ông vò đầu, cười “phì”, sau đó xòe tay với đồng bọn. Hai người đàn ông đầu trọc cao to đi về phía Ngô Bình, đưa tay định tát lên mặt cậu, muốn cho cậu bài học.
Ngô Bình đã luyện khí thành công, cậu lùi về sau theo bản năng, đồng thời giơ chân đá về phía một trong hai người đàn ông đầu trọc. Động tác của cậu như đã ăn sâu vào xương cốt, không cần suy nghĩ đã có thể thi triển.
“Bụp”. 'Tên đầu trọc vạm vỡ bị đá ngã, phèo bọt mép, co giật.
Người đàn ông giật mình, đứng bật dậy, nhìn Ngô Bình chằm chằm, hỏi: “Nhóc con, mày từng luyện võ à?”
Ngô Bình không trả lời thẳng mà lạnh lùng hỏi: “Mày nghĩ sao?”
Người đàn ông hạ giọng hỏi: “Sư phụ của mày là ai?”
Ngô Bình làm gì có sư phụ, cậu nói với vẻ khinh thường: “Mày không xứng được biết”.
Người đàn ông nghiến răng, nói: “Tao thử với mày”.
Thử tức là hai bên bắt tay nhau và sau đó có thể lập tức biết được đối phương mạnh đến đâu.
Ngô Bình đâu hiểu thử là thế nào, có điều cậu cũng hiểu đại khái được ý của đối phương, cậu học theo đối phương, đưa tay ra, hai bàn tay tiếp xúc với nhau, người đàn ông liền cảm thấy như chạm phải điện, nội công thâm hậu của Ngô Bình khiến gã tê buốt cả người.
Mặt gã tái mét, gã vội vã rụt tay lại, sau đó đứng thẳng lên, cung kính hành lễ với Ngô Bình: “Xin lỗi, tôi không biết cậu là cao thủ luyện khí hậu kỳ, lúc nấy đã thất lễ rồi”.
Ngô Bình và Từ Kiêu đều ngây ra, luyện khí hậu kỳ? Cao thủ?
“Lúc nãy là tôi không đúng, tôi xin lỗi”. Người đàn ông đó quay sang phía Hàn Băng Nghiên, cúi người và nói xin lỗi.
Sau đó, người đàn ông lo lắng nhìn sang Ngô Bình, dáng vẻ như đang chờ bị trừng phạt.
Ngô Bình tăng hẳng, nói: “Hôm nay bỏ qua vậy”.
Người đàn ông nhẹ nhõm, không uống rượu nữa mà vội vã dắt theo đàn em rời khỏi quán nướng.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người đàn ông ngây ra, sau đó cười khẩy, nói: “Nhóc con, mày muốn lo chuyện bao đồng sao?”Ngô Bình nhìn gã chăm chăm: “Đây là bạn học của tao, không thể nói là chuyện bao đồng”.Người đàn ông vò đầu, cười “phì”, sau đó xòe tay với đồng bọn. Hai người đàn ông đầu trọc cao to đi về phía Ngô Bình, đưa tay định tát lên mặt cậu, muốn cho cậu bài học.Ngô Bình đã luyện khí thành công, cậu lùi về sau theo bản năng, đồng thời giơ chân đá về phía một trong hai người đàn ông đầu trọc. Động tác của cậu như đã ăn sâu vào xương cốt, không cần suy nghĩ đã có thể thi triển.“Bụp”. 'Tên đầu trọc vạm vỡ bị đá ngã, phèo bọt mép, co giật.Người đàn ông giật mình, đứng bật dậy, nhìn Ngô Bình chằm chằm, hỏi: “Nhóc con, mày từng luyện võ à?”Ngô Bình không trả lời thẳng mà lạnh lùng hỏi: “Mày nghĩ sao?”Người đàn ông hạ giọng hỏi: “Sư phụ của mày là ai?”Ngô Bình làm gì có sư phụ, cậu nói với vẻ khinh thường: “Mày không xứng được biết”.Người đàn ông nghiến răng, nói: “Tao thử với mày”.Thử tức là hai bên bắt tay nhau và sau đó có thể lập tức biết được đối phương mạnh đến đâu.Ngô Bình đâu hiểu thử là thế nào, có điều cậu cũng hiểu đại khái được ý của đối phương, cậu học theo đối phương, đưa tay ra, hai bàn tay tiếp xúc với nhau, người đàn ông liền cảm thấy như chạm phải điện, nội công thâm hậu của Ngô Bình khiến gã tê buốt cả người.Mặt gã tái mét, gã vội vã rụt tay lại, sau đó đứng thẳng lên, cung kính hành lễ với Ngô Bình: “Xin lỗi, tôi không biết cậu là cao thủ luyện khí hậu kỳ, lúc nấy đã thất lễ rồi”.Ngô Bình và Từ Kiêu đều ngây ra, luyện khí hậu kỳ? Cao thủ?“Lúc nãy là tôi không đúng, tôi xin lỗi”. Người đàn ông đó quay sang phía Hàn Băng Nghiên, cúi người và nói xin lỗi.Sau đó, người đàn ông lo lắng nhìn sang Ngô Bình, dáng vẻ như đang chờ bị trừng phạt.Ngô Bình tăng hẳng, nói: “Hôm nay bỏ qua vậy”.Người đàn ông nhẹ nhõm, không uống rượu nữa mà vội vã dắt theo đàn em rời khỏi quán nướng.