Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5719: Sợ gì chứ, đánh bại hợ

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau khi tu luyện đến rạng sáng, cậu mới nghỉ ngơi một lúc, trong lúc ăn sáng, Ngô Bình nhìn thấy tin tức vụ nổ xảy ra trong nhà của bố con thị trưởng Hoàng, cả hai bố con đều thiệt mạng trên báo. Bộ phận cảnh sát Trung Châu phái người đến hiện trường tìm manh mối, như không có nhiều phát hiện mới, cuối cùng trở thành án chưa giải quyết.Thị trưởng Hoàng vừa chết, vị trí của ông ta lập tức bị người khác thay thế, qua một thời gian lắng đọng cũng không có ai hỏi đến chuyện này nữa, toàn bộ sự việc đều bị bỏ dở.Ngô Bình biết cách làm của mình có hiệu quả, cậu vẫn làm như không có việc gì đi đến trường.Bảy giờ rưỡi, các thành viên của đội bắt xe buýt đến thành phố Minh Châu để tham gia trận đấu trên sân khách.Khoảng mười giờ chiếc xe đến trường trung học: số 1 ở Minh Châu, trận đấu sẽ bắt đầu vào lúc mười giờ rưỡi.Trận đấu được diễn ra trên sân khách, Ngô Bình cảm nhận được áp lực từ khán giả bên đội đối phương, ngoài vài giáo viên và học sinh của trường trung học số 1 ở Trung Châu, còn lại đều là người dân địa phương Minh Châu, họ đều đang cổ vũ cho trường trung học số 1 ở Minh Châu. Nhưng trường trung học số 1 ở Trung Châu được Ngô Bình dẫn dắt nên cực kỳ tự tin, mấy yếu tố này không ảnh hưởng đến ý chí chiến đấu của họ.Trận đấu vừa bắt đầu, Ngô Bình biến thành hậu vệ khống chế bóng, chuyền bóng khắp sân, cậu chuyền bóng cực kỳ chính xác, canh chuẩn thời gian, trung vệ và hậu vệ liên tiếp ghi bàn.Mới bắt đầu mười lăm phút mà trận đấu đã có tỷ số 25-15 trường trung học số 1 Trung Châu kéo giãn cách biệt đến mười điểm.Trường trung học số 1 Minh Châu lập tức thay đổi chiến lược, bắt đầu phòng ngự trung vệ và tiền đạo ghi nhiều điểm nhất chặt chẽ hơn, nhưng khi họ bị phân tâm, Ngô Bình đã thay thế vị trí trung vệ, liên tiếp úp rổ ba lần làm cho đội Minh Châu bàng hoàng.Hiệp một kết thúc, tỷ số là 57-32, cách biệt đến hai mươi bốn điểm.Sau trận đấu khốc liệt trong hiệp một, thể lực của cả hai bên đều cạn kiệt, nhịp chơi rõ ràng không còn nhanh như trước, nhưng Ngô Bình không hề bị ảnh hưởng, vẫn tiếp tục tấn công quyết liệt, cậu tám lần giành được bóng, chín lần ném cú hai điểm, bốn lần ném được cú ba điểm, năm cú úp rổ khiến trường trung học Minh Châu hoàn toàn mất tự tin, ngay cả những tiếng cổ vũ la hét trên sân cũng không thể vực dậy tinh thần của họ.Trận đấu kết thúc, tỷ số đã lên đến 120-39.Lúc này sân đấu vang lên rất nhiều tiếng hò hét của nữ sinh, đó là đang gọi tên Ngô Bình, màn thể hiện của cậu vừa ngầu vừa xuất sắc, đã hấp dẫn được rất nhiều nữ sinh trường trung học số 1 Minh Châu.Thậm chí khi trận đấu kết thúc, còn có người chạy đến tặng hoa cho cậu khiến đám nam sinh trường trung học số 1 Minh Châu tức ói máu.Trận đấu vừa kết thúc, các thành viên trường trung học số 1 Trung Châu quay về phòng thay đồ, trước đó họ vẫn còn rất bình tĩnh nhưng vừa đến phòng thay đồ thì lập tức vừa cười vừa nhảy nhót.“Quá là sảng khoái! Lần trước bị Minh Châu đánh đến mức tức chết, cuối cùng cũng trút được cơn giận này”, đội trưởng nói.Huấn luyện viên cười nói: “Các em chơi rất tốt, nhất là Ngô bình, đúng là thiên tài bóng rổ”.Mọi người quay sang khen ngợi Ngô Bình một hồi, huấn luyện viên nói: “Mọi người đừng kiêu ngạo, vì trận đấu tiếp theo chúng ta sẽ khiêu chiến với đội manh nhất trong tỉnh”

Sau khi tu luyện đến rạng sáng, cậu mới nghỉ ngơi một lúc, trong lúc ăn sáng, Ngô Bình nhìn thấy tin tức vụ nổ xảy ra trong nhà của bố con thị trưởng Hoàng, cả hai bố con đều thiệt mạng trên báo. Bộ phận cảnh sát Trung Châu phái người đến hiện trường tìm manh mối, như không có nhiều phát hiện mới, cuối cùng trở thành án chưa giải quyết.

Thị trưởng Hoàng vừa chết, vị trí của ông ta lập tức bị người khác thay thế, qua một thời gian lắng đọng cũng không có ai hỏi đến chuyện này nữa, toàn bộ sự việc đều bị bỏ dở.

Ngô Bình biết cách làm của mình có hiệu quả, cậu vẫn làm như không có việc gì đi đến trường.

Bảy giờ rưỡi, các thành viên của đội bắt xe buýt đến thành phố Minh Châu để tham gia trận đấu trên sân khách.

Khoảng mười giờ chiếc xe đến trường trung học: số 1 ở Minh Châu, trận đấu sẽ bắt đầu vào lúc mười giờ rưỡi.

Trận đấu được diễn ra trên sân khách, Ngô Bình cảm nhận được áp lực từ khán giả bên đội đối phương, ngoài vài giáo viên và học sinh của trường trung học số 1 ở Trung Châu, còn lại đều là người dân địa phương Minh Châu, họ đều đang cổ vũ cho trường trung học số 1 ở Minh Châu. 

Nhưng trường trung học số 1 ở Trung Châu được Ngô Bình dẫn dắt nên cực kỳ tự tin, mấy yếu tố này không ảnh hưởng đến ý chí chiến đấu của họ.

Trận đấu vừa bắt đầu, Ngô Bình biến thành hậu vệ khống chế bóng, chuyền bóng khắp sân, cậu chuyền bóng cực kỳ chính xác, canh chuẩn thời gian, trung vệ và hậu vệ liên tiếp ghi bàn.

Mới bắt đầu mười lăm phút mà trận đấu đã có tỷ số 25-15 trường trung học số 1 Trung Châu kéo giãn cách biệt đến mười điểm.

Trường trung học số 1 Minh Châu lập tức thay đổi chiến lược, bắt đầu phòng ngự trung vệ và tiền đạo ghi nhiều điểm nhất chặt chẽ hơn, nhưng khi họ bị phân tâm, Ngô Bình đã thay thế vị trí trung vệ, liên tiếp úp rổ ba lần làm cho đội Minh Châu bàng hoàng.

Hiệp một kết thúc, tỷ số là 57-32, cách biệt đến hai mươi bốn điểm.

Sau trận đấu khốc liệt trong hiệp một, thể lực của cả hai bên đều cạn kiệt, nhịp chơi rõ ràng không còn nhanh như trước, nhưng Ngô Bình không hề bị ảnh hưởng, vẫn tiếp tục tấn công quyết liệt, cậu tám lần giành được bóng, chín lần ném cú hai điểm, bốn lần ném được cú ba điểm, năm cú úp rổ khiến trường trung học Minh Châu hoàn toàn mất tự tin, ngay cả những tiếng cổ vũ la hét trên sân cũng không thể vực dậy tinh thần của họ.

Trận đấu kết thúc, tỷ số đã lên đến 120-39.

Lúc này sân đấu vang lên rất nhiều tiếng hò hét của nữ sinh, đó là đang gọi tên Ngô Bình, màn thể hiện của cậu vừa ngầu vừa xuất sắc, đã hấp dẫn được rất nhiều nữ sinh trường trung học số 1 Minh Châu.

Thậm chí khi trận đấu kết thúc, còn có người chạy đến tặng hoa cho cậu khiến đám nam sinh trường trung học số 1 Minh Châu tức ói máu.

Trận đấu vừa kết thúc, các thành viên trường trung học số 1 Trung Châu quay về phòng thay đồ, trước đó họ vẫn còn rất bình tĩnh nhưng vừa đến phòng thay đồ thì lập tức vừa cười vừa nhảy nhót.

“Quá là sảng khoái! Lần trước bị Minh Châu đánh đến mức tức chết, cuối cùng cũng trút được cơn giận này”, đội trưởng nói.

Huấn luyện viên cười nói: “Các em chơi rất tốt, nhất là Ngô bình, đúng là thiên tài bóng rổ”.

Mọi người quay sang khen ngợi Ngô Bình một hồi, huấn luyện viên nói: “Mọi người đừng kiêu ngạo, vì trận đấu tiếp theo chúng ta sẽ khiêu chiến với đội manh nhất trong tỉnh”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Sau khi tu luyện đến rạng sáng, cậu mới nghỉ ngơi một lúc, trong lúc ăn sáng, Ngô Bình nhìn thấy tin tức vụ nổ xảy ra trong nhà của bố con thị trưởng Hoàng, cả hai bố con đều thiệt mạng trên báo. Bộ phận cảnh sát Trung Châu phái người đến hiện trường tìm manh mối, như không có nhiều phát hiện mới, cuối cùng trở thành án chưa giải quyết.Thị trưởng Hoàng vừa chết, vị trí của ông ta lập tức bị người khác thay thế, qua một thời gian lắng đọng cũng không có ai hỏi đến chuyện này nữa, toàn bộ sự việc đều bị bỏ dở.Ngô Bình biết cách làm của mình có hiệu quả, cậu vẫn làm như không có việc gì đi đến trường.Bảy giờ rưỡi, các thành viên của đội bắt xe buýt đến thành phố Minh Châu để tham gia trận đấu trên sân khách.Khoảng mười giờ chiếc xe đến trường trung học: số 1 ở Minh Châu, trận đấu sẽ bắt đầu vào lúc mười giờ rưỡi.Trận đấu được diễn ra trên sân khách, Ngô Bình cảm nhận được áp lực từ khán giả bên đội đối phương, ngoài vài giáo viên và học sinh của trường trung học số 1 ở Trung Châu, còn lại đều là người dân địa phương Minh Châu, họ đều đang cổ vũ cho trường trung học số 1 ở Minh Châu. Nhưng trường trung học số 1 ở Trung Châu được Ngô Bình dẫn dắt nên cực kỳ tự tin, mấy yếu tố này không ảnh hưởng đến ý chí chiến đấu của họ.Trận đấu vừa bắt đầu, Ngô Bình biến thành hậu vệ khống chế bóng, chuyền bóng khắp sân, cậu chuyền bóng cực kỳ chính xác, canh chuẩn thời gian, trung vệ và hậu vệ liên tiếp ghi bàn.Mới bắt đầu mười lăm phút mà trận đấu đã có tỷ số 25-15 trường trung học số 1 Trung Châu kéo giãn cách biệt đến mười điểm.Trường trung học số 1 Minh Châu lập tức thay đổi chiến lược, bắt đầu phòng ngự trung vệ và tiền đạo ghi nhiều điểm nhất chặt chẽ hơn, nhưng khi họ bị phân tâm, Ngô Bình đã thay thế vị trí trung vệ, liên tiếp úp rổ ba lần làm cho đội Minh Châu bàng hoàng.Hiệp một kết thúc, tỷ số là 57-32, cách biệt đến hai mươi bốn điểm.Sau trận đấu khốc liệt trong hiệp một, thể lực của cả hai bên đều cạn kiệt, nhịp chơi rõ ràng không còn nhanh như trước, nhưng Ngô Bình không hề bị ảnh hưởng, vẫn tiếp tục tấn công quyết liệt, cậu tám lần giành được bóng, chín lần ném cú hai điểm, bốn lần ném được cú ba điểm, năm cú úp rổ khiến trường trung học Minh Châu hoàn toàn mất tự tin, ngay cả những tiếng cổ vũ la hét trên sân cũng không thể vực dậy tinh thần của họ.Trận đấu kết thúc, tỷ số đã lên đến 120-39.Lúc này sân đấu vang lên rất nhiều tiếng hò hét của nữ sinh, đó là đang gọi tên Ngô Bình, màn thể hiện của cậu vừa ngầu vừa xuất sắc, đã hấp dẫn được rất nhiều nữ sinh trường trung học số 1 Minh Châu.Thậm chí khi trận đấu kết thúc, còn có người chạy đến tặng hoa cho cậu khiến đám nam sinh trường trung học số 1 Minh Châu tức ói máu.Trận đấu vừa kết thúc, các thành viên trường trung học số 1 Trung Châu quay về phòng thay đồ, trước đó họ vẫn còn rất bình tĩnh nhưng vừa đến phòng thay đồ thì lập tức vừa cười vừa nhảy nhót.“Quá là sảng khoái! Lần trước bị Minh Châu đánh đến mức tức chết, cuối cùng cũng trút được cơn giận này”, đội trưởng nói.Huấn luyện viên cười nói: “Các em chơi rất tốt, nhất là Ngô bình, đúng là thiên tài bóng rổ”.Mọi người quay sang khen ngợi Ngô Bình một hồi, huấn luyện viên nói: “Mọi người đừng kiêu ngạo, vì trận đấu tiếp theo chúng ta sẽ khiêu chiến với đội manh nhất trong tỉnh”

Chương 5719: Sợ gì chứ, đánh bại hợ