Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5721: Em đến sau bếp xem thử
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Huấn luyện viên, trong đồ uống có độc, độc không chết người nhưng tổn thương rất lớn đến cơ thể”.Huấn luyện viên khiếp sợ: “Có người muốn đầu độc chúng ta?”Ngô Bình: “Huấn luyện viên, mọi người trước tiên đừng ăn, cũng đừng uống nữa, em ra ngoài xem thử”.Nói rồi cậu ra khỏi phòng đi dạo một vòng, lúc này khả năng nhận biết của cậu cực kỳ mạnh, Nguyên Thần ngưng tụ trong lúc luyện thần được. phóng ra, thoáng chốc đã bao phủ toàn bộ nhà hàng.Ngay sau đó, cậu phát hiện ra có một người khả nghỉ trong nhà kho ở bếp, người này khoảng năm sáu mươi tuổi, mặc đồng phục của nhân viên nhưng khí tức của bà ta không phải của người thường, bà ta là một tu sĩ luyện khí.Ngô Bình lập tức chạy đến, ngay khi vừa đẩy cửa vào, một luồng khói đỏ bay về phía cậu, cậu đánh một chưởng vào không trung, một luồng không khí mạnh mẽ đè lên, đẩy toàn bộ khói trở lại.Chỉ thấy một bà lão vội ngừng thở, nhanh chóng lùi về sau. Ngô Bình chỉ vào không trung, thi triển Huyền Sát Chỉ, một tia chỉ phong đánh trúng bà lão, bà ta hừ một tiếng, không thể đứng lên, sắc mặt trằng bệch.Thấy bà lão không thể động đậy, Ngô Bình giãm lên đầu bà ta, lạnh lùng hỏi: “Tại sao lại muốn bỏ độc hại chúng tôi?”Bà lão cực kỳ hoảng loạn, cả đời nghiên cứu độc của bà ta, hại chết rất nhiều người, lần đầu tiên gặp phải một người lợi hại như Ngô Bình. Bà ta nói: “Cậu nhóc, tôi cũng bị ép buộc thôi”.Ngô Bình nhìn bà ta hỏi: “Người khác ép bà? Là ai?"Bà lão: “Người khác gọi hắn là cậu Nghiêm, là công tử Nghiêm Lãnh Thạch - cao thủ hàng đầu ở Trung Châu”.Ngô Bình nhíu mày: “Nghiêm Lãnh Thạch? Tôi không quen biết hắn, sao hăn lại muốn hại bọn tôi?”Bà lão thở dài: “Vị cậu Nghiêm này rất thích cá cược, có lẽ sự xuất hiện của các cậu đã ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn”.Ngô Bình hỏi: “Cậu Nghiêm này đang ở đâu?”Bà lão: “Tôi khuyên cậu đừng đi chọc vào hắn, Nghiêm Lãnh Thạch là cao thủ Bí Cảnh, thực lực rất mạnh”.Ngô Bình nhấc chân lên, đợi bà lão đứng lên, cậu đánh một chưởng vào ngực bà ta. Bà lão chỉ cảm thấy cả người đau đớn, mềm nhũn, một luồng nhiệt lan truyền từ trên xuống.Khi luồng nhiệt biến mất, bà ta ngã xuống đất, gương mặt xuất hiện nếp nhăn, tóc cũng lập tức trở nên bạc trảng hệt như bà lão tám mươi tuổi, bỗng chốc già đi rất nhiều.“Cậu cũng quá tàn ác, thế mà lại phá bỏ tu vi của tôi”, bà ta oán hận nhìn Ngô Bình.Ngô Bình nói: “Bà muốn hại chúng tôi, tôi không giết bà đã là nhân từ rồi đấy”, nói rồi cậu mặc kệ bà lão, xoay người quay về phòng.Bây giờ bà lão vừa bị phế tu vi, trong vòng một tháng muốn đi đường bình thường cũng rất khókhăn, đã không còn sức đe dọa đến họ nữa.
Ngô Bình: “Huấn luyện viên, trong đồ uống có độc, độc không chết người nhưng tổn thương rất lớn đến cơ thể”.
Huấn luyện viên khiếp sợ: “Có người muốn đầu độc chúng ta?”
Ngô Bình: “Huấn luyện viên, mọi người trước tiên đừng ăn, cũng đừng uống nữa, em ra ngoài xem thử”.
Nói rồi cậu ra khỏi phòng đi dạo một vòng, lúc này khả năng nhận biết của cậu cực kỳ mạnh, Nguyên Thần ngưng tụ trong lúc luyện thần được. phóng ra, thoáng chốc đã bao phủ toàn bộ nhà hàng.
Ngay sau đó, cậu phát hiện ra có một người khả nghỉ trong nhà kho ở bếp, người này khoảng năm sáu mươi tuổi, mặc đồng phục của nhân viên nhưng khí tức của bà ta không phải của người thường, bà ta là một tu sĩ luyện khí.
Ngô Bình lập tức chạy đến, ngay khi vừa đẩy cửa vào, một luồng khói đỏ bay về phía cậu, cậu đánh một chưởng vào không trung, một luồng không khí mạnh mẽ đè lên, đẩy toàn bộ khói trở lại.
Chỉ thấy một bà lão vội ngừng thở, nhanh chóng lùi về sau.
Ngô Bình chỉ vào không trung, thi triển Huyền Sát Chỉ, một tia chỉ phong đánh trúng bà lão, bà ta hừ một tiếng, không thể đứng lên, sắc mặt trằng bệch.
Thấy bà lão không thể động đậy, Ngô Bình giãm lên đầu bà ta, lạnh lùng hỏi: “Tại sao lại muốn bỏ độc hại chúng tôi?”
Bà lão cực kỳ hoảng loạn, cả đời nghiên cứu độc của bà ta, hại chết rất nhiều người, lần đầu tiên gặp phải một người lợi hại như Ngô Bình. Bà ta nói: “Cậu nhóc, tôi cũng bị ép buộc thôi”.
Ngô Bình nhìn bà ta hỏi: “Người khác ép bà? Là ai?"
Bà lão: “Người khác gọi hắn là cậu Nghiêm, là công tử Nghiêm Lãnh Thạch - cao thủ hàng đầu ở Trung Châu”.
Ngô Bình nhíu mày: “Nghiêm Lãnh Thạch? Tôi không quen biết hắn, sao hăn lại muốn hại bọn tôi?”
Bà lão thở dài: “Vị cậu Nghiêm này rất thích cá cược, có lẽ sự xuất hiện của các cậu đã ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn”.
Ngô Bình hỏi: “Cậu Nghiêm này đang ở đâu?”
Bà lão: “Tôi khuyên cậu đừng đi chọc vào hắn,
Nghiêm Lãnh Thạch là cao thủ Bí Cảnh, thực lực rất mạnh”.
Ngô Bình nhấc chân lên, đợi bà lão đứng lên, cậu đánh một chưởng vào ngực bà ta. Bà lão chỉ cảm thấy cả người đau đớn, mềm nhũn, một luồng nhiệt lan truyền từ trên xuống.
Khi luồng nhiệt biến mất, bà ta ngã xuống đất, gương mặt xuất hiện nếp nhăn, tóc cũng lập tức trở nên bạc trảng hệt như bà lão tám mươi tuổi, bỗng chốc già đi rất nhiều.
“Cậu cũng quá tàn ác, thế mà lại phá bỏ tu vi của tôi”, bà ta oán hận nhìn Ngô Bình.
Ngô Bình nói: “Bà muốn hại chúng tôi, tôi không giết bà đã là nhân từ rồi đấy”, nói rồi cậu mặc kệ bà lão, xoay người quay về phòng.
Bây giờ bà lão vừa bị phế tu vi, trong vòng một tháng muốn đi đường bình thường cũng rất khó
khăn, đã không còn sức đe dọa đến họ nữa.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Huấn luyện viên, trong đồ uống có độc, độc không chết người nhưng tổn thương rất lớn đến cơ thể”.Huấn luyện viên khiếp sợ: “Có người muốn đầu độc chúng ta?”Ngô Bình: “Huấn luyện viên, mọi người trước tiên đừng ăn, cũng đừng uống nữa, em ra ngoài xem thử”.Nói rồi cậu ra khỏi phòng đi dạo một vòng, lúc này khả năng nhận biết của cậu cực kỳ mạnh, Nguyên Thần ngưng tụ trong lúc luyện thần được. phóng ra, thoáng chốc đã bao phủ toàn bộ nhà hàng.Ngay sau đó, cậu phát hiện ra có một người khả nghỉ trong nhà kho ở bếp, người này khoảng năm sáu mươi tuổi, mặc đồng phục của nhân viên nhưng khí tức của bà ta không phải của người thường, bà ta là một tu sĩ luyện khí.Ngô Bình lập tức chạy đến, ngay khi vừa đẩy cửa vào, một luồng khói đỏ bay về phía cậu, cậu đánh một chưởng vào không trung, một luồng không khí mạnh mẽ đè lên, đẩy toàn bộ khói trở lại.Chỉ thấy một bà lão vội ngừng thở, nhanh chóng lùi về sau. Ngô Bình chỉ vào không trung, thi triển Huyền Sát Chỉ, một tia chỉ phong đánh trúng bà lão, bà ta hừ một tiếng, không thể đứng lên, sắc mặt trằng bệch.Thấy bà lão không thể động đậy, Ngô Bình giãm lên đầu bà ta, lạnh lùng hỏi: “Tại sao lại muốn bỏ độc hại chúng tôi?”Bà lão cực kỳ hoảng loạn, cả đời nghiên cứu độc của bà ta, hại chết rất nhiều người, lần đầu tiên gặp phải một người lợi hại như Ngô Bình. Bà ta nói: “Cậu nhóc, tôi cũng bị ép buộc thôi”.Ngô Bình nhìn bà ta hỏi: “Người khác ép bà? Là ai?"Bà lão: “Người khác gọi hắn là cậu Nghiêm, là công tử Nghiêm Lãnh Thạch - cao thủ hàng đầu ở Trung Châu”.Ngô Bình nhíu mày: “Nghiêm Lãnh Thạch? Tôi không quen biết hắn, sao hăn lại muốn hại bọn tôi?”Bà lão thở dài: “Vị cậu Nghiêm này rất thích cá cược, có lẽ sự xuất hiện của các cậu đã ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn”.Ngô Bình hỏi: “Cậu Nghiêm này đang ở đâu?”Bà lão: “Tôi khuyên cậu đừng đi chọc vào hắn, Nghiêm Lãnh Thạch là cao thủ Bí Cảnh, thực lực rất mạnh”.Ngô Bình nhấc chân lên, đợi bà lão đứng lên, cậu đánh một chưởng vào ngực bà ta. Bà lão chỉ cảm thấy cả người đau đớn, mềm nhũn, một luồng nhiệt lan truyền từ trên xuống.Khi luồng nhiệt biến mất, bà ta ngã xuống đất, gương mặt xuất hiện nếp nhăn, tóc cũng lập tức trở nên bạc trảng hệt như bà lão tám mươi tuổi, bỗng chốc già đi rất nhiều.“Cậu cũng quá tàn ác, thế mà lại phá bỏ tu vi của tôi”, bà ta oán hận nhìn Ngô Bình.Ngô Bình nói: “Bà muốn hại chúng tôi, tôi không giết bà đã là nhân từ rồi đấy”, nói rồi cậu mặc kệ bà lão, xoay người quay về phòng.Bây giờ bà lão vừa bị phế tu vi, trong vòng một tháng muốn đi đường bình thường cũng rất khókhăn, đã không còn sức đe dọa đến họ nữa.