Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5733: Cứ chờ đấy!

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Từ Kiêu lập tức nhảy dựng lên, mang vẻ mặt tươi cười đi đến, đầu tiên là hàn huyên vài câu sau đó mời Từ Tuệ qua, nhưng Từ Tuệ lại cười từ chối.Nhưng Từ Kiêu cũng rất biết ăn nói, hai ba câu đã khiến Từ Tuệ đồng ý, ngồi bên phải Hàn Băng Nghiên.Ngô Bình cười nói: “Từ Tuệ, hôm nay tôi mời khách, cậu muốn ăn gì cứ thoải mái gọi”.Từ Tuệ vội xua tay: “Không cần, gọi gì cũng được cả”.Từ Kiêu nói: “Vậy tôi giúp cậu gọi món”.Bốn người, gọi sáu món một canh với cả mấy cái bánh nướng nhỏ, vừa ăn vừa nói chuyện.Từ Kiêu hỏi Từ Tuệ có phải cũng đến dùng cơm không, cô ấy nói: “Tôi có một phiếu giảm giá ở nhà hàng này, có thể miễn phí một bữa. Nhưng tôi chỉ có một mình, cảm thấy cũng lãng phí, vừa nấy cũng đang do dự có nên về căn tin ăn không”.Nói rồi, cô ấy lấy tấm phiếu giảm giá rồi nói: “Lát nữa lúc tính tiền thì cứ dùng nó đi”. Ngô Bình nhìn, phiếu giảm giá này có thể được giảm một trăm năm mươi tệ, hơn nữa hóa đơn chỉ cần hơn hai trăm tệ là có thể dùng phiếu này rồi.Cậu cười nói: “Không tệ, còn tiết kiệm được một trăm năm mươi tệ nữa, phải cảm ơn Từ Tuệ rÕI..'Từ Tuệ kh cười: “Không có gì, dù sao một mình tôi cũng không dùng đến”.Bốn người đang ăn cơm, bàn bên cạnh có ba nam hai nữ ngồi xuống, mấy người họ nói chuyện rất lớn tiếng, hai người đàn ông kia còn hút thuốc.Một người đàn ông trong đó vừa ngồi xuống đã huênh hoang nói: “Nhị Cẩu, Báo Tử, không phải tôi nói, Đại Hổ ở phố Miêu lần trước ấy, nếu không phải anh Ba đứng ra nói chuyện thì tôi chắc chắn đánh gãy một tay nó rồi!”Một cô gái cười nói: “Anh Sinh là mạnh nhất, bọn họ là thứ gì chứ!”Người gọi là anh Sinh này, vừa hút thuốc vừa quay người khạc đờm, lại khạc ngay vào trên giày 'Từ Kiêu. Gã ta nhìn thấy nhưng lập tức quay mặt đi, giống như chuyện không liên quan gì đến gã ta. Từ Kiêu tức giận nói: “Anh mù rồi à?”Cái người gọi là “anh Sinh” kia lập tức đứng dậy, trừng mắt nhìn Từ Kiêu.'Từ Kiêu cũng không sợ, cũng đứng dậy theo, cậu ta còn cao hơn đối phương một cái đầu.“Nhóc cao, có biết ông đây là ai không?”Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Cho dù anh là ai thì khạc nhổ đều là chuyện bất lịch sự, anh xin lỗi ngay bây giờ, tôi có thể không truy cứu”.“Xin lỗi?”. Cái người được gọi là “anh Sinh” này cười lạnh một tiếng: “Ông đây không biết xin lỗi là gì cải”Ngô Bình đi qua, một tay ấn đầu “anh Sinh”, đè sát ống quần Từ Kiều, bắt gã ta liếm sạch vết dơ.“Anh Sinh” này dùng sức chống cự, nhưng sao. có thể là đối thủ của Ngô Bình được? Gã ta bị buộc phải nuốt cục đờm của mình, trong lòng cũng cảm thấy ghê tởm.Lúc này Ngô Bình mới buông tay, lạnh nhạt nói: “Mau cút khỏi nhà hàng, nếu không tôi nhấn anh vào bồn cầu!” Vừa nấy lúc Ngô Bình dùng sức mạnh, “anh Sinh” đã rất kinh ngạc, gã ta vừa lau miệng vừa đi ra ngoài, lạnh lùng nói: “Cứ chờ đấy!”

Từ Kiêu lập tức nhảy dựng lên, mang vẻ mặt tươi cười đi đến, đầu tiên là hàn huyên vài câu sau đó mời Từ Tuệ qua, nhưng Từ Tuệ lại cười từ chối.

Nhưng Từ Kiêu cũng rất biết ăn nói, hai ba câu đã khiến Từ Tuệ đồng ý, ngồi bên phải Hàn Băng Nghiên.

Ngô Bình cười nói: “Từ Tuệ, hôm nay tôi mời khách, cậu muốn ăn gì cứ thoải mái gọi”.

Từ Tuệ vội xua tay: “Không cần, gọi gì cũng được cả”.

Từ Kiêu nói: “Vậy tôi giúp cậu gọi món”.

Bốn người, gọi sáu món một canh với cả mấy cái bánh nướng nhỏ, vừa ăn vừa nói chuyện.

Từ Kiêu hỏi Từ Tuệ có phải cũng đến dùng cơm không, cô ấy nói: “Tôi có một phiếu giảm giá ở nhà hàng này, có thể miễn phí một bữa. Nhưng tôi chỉ có một mình, cảm thấy cũng lãng phí, vừa nấy cũng đang do dự có nên về căn tin ăn không”.

Nói rồi, cô ấy lấy tấm phiếu giảm giá rồi nói: “Lát nữa lúc tính tiền thì cứ dùng nó đi”. 

Ngô Bình nhìn, phiếu giảm giá này có thể được giảm một trăm năm mươi tệ, hơn nữa hóa đơn chỉ cần hơn hai trăm tệ là có thể dùng phiếu này rồi.

Cậu cười nói: “Không tệ, còn tiết kiệm được một trăm năm mươi tệ nữa, phải cảm ơn Từ Tuệ rÕI..

'Từ Tuệ kh cười: “Không có gì, dù sao một mình tôi cũng không dùng đến”.

Bốn người đang ăn cơm, bàn bên cạnh có ba nam hai nữ ngồi xuống, mấy người họ nói chuyện rất lớn tiếng, hai người đàn ông kia còn hút thuốc.

Một người đàn ông trong đó vừa ngồi xuống đã huênh hoang nói: “Nhị Cẩu, Báo Tử, không phải tôi nói, Đại Hổ ở phố Miêu lần trước ấy, nếu không phải anh Ba đứng ra nói chuyện thì tôi chắc chắn đánh gãy một tay nó rồi!”

Một cô gái cười nói: “Anh Sinh là mạnh nhất, bọn họ là thứ gì chứ!”

Người gọi là anh Sinh này, vừa hút thuốc vừa quay người khạc đờm, lại khạc ngay vào trên giày 'Từ Kiêu. Gã ta nhìn thấy nhưng lập tức quay mặt đi, giống như chuyện không liên quan gì đến gã ta. 

Từ Kiêu tức giận nói: “Anh mù rồi à?”

Cái người gọi là “anh Sinh” kia lập tức đứng dậy, trừng mắt nhìn Từ Kiêu.

'Từ Kiêu cũng không sợ, cũng đứng dậy theo, cậu ta còn cao hơn đối phương một cái đầu.

“Nhóc cao, có biết ông đây là ai không?”

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Cho dù anh là ai thì khạc nhổ đều là chuyện bất lịch sự, anh xin lỗi ngay bây giờ, tôi có thể không truy cứu”.

“Xin lỗi?”. Cái người được gọi là “anh Sinh” này cười lạnh một tiếng: “Ông đây không biết xin lỗi là gì cải”

Ngô Bình đi qua, một tay ấn đầu “anh Sinh”, đè sát ống quần Từ Kiều, bắt gã ta liếm sạch vết dơ.

“Anh Sinh” này dùng sức chống cự, nhưng sao. có thể là đối thủ của Ngô Bình được? Gã ta bị buộc phải nuốt cục đờm của mình, trong lòng cũng cảm thấy ghê tởm.

Lúc này Ngô Bình mới buông tay, lạnh nhạt nói: “Mau cút khỏi nhà hàng, nếu không tôi nhấn anh vào bồn cầu!” 

Vừa nấy lúc Ngô Bình dùng sức mạnh, “anh Sinh” đã rất kinh ngạc, gã ta vừa lau miệng vừa đi ra ngoài, lạnh lùng nói: “Cứ chờ đấy!”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Từ Kiêu lập tức nhảy dựng lên, mang vẻ mặt tươi cười đi đến, đầu tiên là hàn huyên vài câu sau đó mời Từ Tuệ qua, nhưng Từ Tuệ lại cười từ chối.Nhưng Từ Kiêu cũng rất biết ăn nói, hai ba câu đã khiến Từ Tuệ đồng ý, ngồi bên phải Hàn Băng Nghiên.Ngô Bình cười nói: “Từ Tuệ, hôm nay tôi mời khách, cậu muốn ăn gì cứ thoải mái gọi”.Từ Tuệ vội xua tay: “Không cần, gọi gì cũng được cả”.Từ Kiêu nói: “Vậy tôi giúp cậu gọi món”.Bốn người, gọi sáu món một canh với cả mấy cái bánh nướng nhỏ, vừa ăn vừa nói chuyện.Từ Kiêu hỏi Từ Tuệ có phải cũng đến dùng cơm không, cô ấy nói: “Tôi có một phiếu giảm giá ở nhà hàng này, có thể miễn phí một bữa. Nhưng tôi chỉ có một mình, cảm thấy cũng lãng phí, vừa nấy cũng đang do dự có nên về căn tin ăn không”.Nói rồi, cô ấy lấy tấm phiếu giảm giá rồi nói: “Lát nữa lúc tính tiền thì cứ dùng nó đi”. Ngô Bình nhìn, phiếu giảm giá này có thể được giảm một trăm năm mươi tệ, hơn nữa hóa đơn chỉ cần hơn hai trăm tệ là có thể dùng phiếu này rồi.Cậu cười nói: “Không tệ, còn tiết kiệm được một trăm năm mươi tệ nữa, phải cảm ơn Từ Tuệ rÕI..'Từ Tuệ kh cười: “Không có gì, dù sao một mình tôi cũng không dùng đến”.Bốn người đang ăn cơm, bàn bên cạnh có ba nam hai nữ ngồi xuống, mấy người họ nói chuyện rất lớn tiếng, hai người đàn ông kia còn hút thuốc.Một người đàn ông trong đó vừa ngồi xuống đã huênh hoang nói: “Nhị Cẩu, Báo Tử, không phải tôi nói, Đại Hổ ở phố Miêu lần trước ấy, nếu không phải anh Ba đứng ra nói chuyện thì tôi chắc chắn đánh gãy một tay nó rồi!”Một cô gái cười nói: “Anh Sinh là mạnh nhất, bọn họ là thứ gì chứ!”Người gọi là anh Sinh này, vừa hút thuốc vừa quay người khạc đờm, lại khạc ngay vào trên giày 'Từ Kiêu. Gã ta nhìn thấy nhưng lập tức quay mặt đi, giống như chuyện không liên quan gì đến gã ta. Từ Kiêu tức giận nói: “Anh mù rồi à?”Cái người gọi là “anh Sinh” kia lập tức đứng dậy, trừng mắt nhìn Từ Kiêu.'Từ Kiêu cũng không sợ, cũng đứng dậy theo, cậu ta còn cao hơn đối phương một cái đầu.“Nhóc cao, có biết ông đây là ai không?”Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Cho dù anh là ai thì khạc nhổ đều là chuyện bất lịch sự, anh xin lỗi ngay bây giờ, tôi có thể không truy cứu”.“Xin lỗi?”. Cái người được gọi là “anh Sinh” này cười lạnh một tiếng: “Ông đây không biết xin lỗi là gì cải”Ngô Bình đi qua, một tay ấn đầu “anh Sinh”, đè sát ống quần Từ Kiều, bắt gã ta liếm sạch vết dơ.“Anh Sinh” này dùng sức chống cự, nhưng sao. có thể là đối thủ của Ngô Bình được? Gã ta bị buộc phải nuốt cục đờm của mình, trong lòng cũng cảm thấy ghê tởm.Lúc này Ngô Bình mới buông tay, lạnh nhạt nói: “Mau cút khỏi nhà hàng, nếu không tôi nhấn anh vào bồn cầu!” Vừa nấy lúc Ngô Bình dùng sức mạnh, “anh Sinh” đã rất kinh ngạc, gã ta vừa lau miệng vừa đi ra ngoài, lạnh lùng nói: “Cứ chờ đấy!”

Chương 5733: Cứ chờ đấy!