Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5740: ý tôi là thứ còn sống

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Buổi trưa tan học, ba người Ngô Bình đến căn tin ăn cơm. Vừa mới ra khỏi phòng học mấy bước, Ngô Bình đã nghe đến đẳng sau có người gọi mình: "Ngô Bình, lâu rồi không gặp".Ngô Bình dừng lại, quay đầu thấy một nữ sinh đi về phía mình. Cậu gần như không nhận ra cô ta chính là An Na. Hồi đó, An Na cũng không coi là đẹp, nhưng bây giờ cô ta trang điểm lên, vẻ ngoài vậy mà có thể cho tám, chín điểm. Hơn nữa, dáng người cũng không tệ."An Na", Ngô Bình nhàn nhạt chào hỏi. Bên cạnh An Na có một nam sinh cao 1m78,trông hơi gầy, khuôn mặt dài, mắt một mí, để tóc dài, đeo một chuỗi khuyên tai bằng vàng. Nam sinh kia thấy Ngô Bình thì cười, cố ý lớn tiếng nói: "An Na, đây là cái tên yếu sinh lý đã theo đuổi em hồi cấp hai hả?"An Na cong môi cười, gật đầu: "Đúng vậy. Rõ ràng là chỗ kia không được, vậy mà dám theo đuổi em. Haiz, đúng là can đảm ghê".Học sinh xung quanh đều dừng chân chuẩn bị xem trò hay.Thực ra, Ngô Bình cũng không tính để ý đến An Na, nhưng hai người kia lại lần lượt chế giễu mình đã khiến cậu tức giận. Ngô Bình đi về phía nam sinh tóc dài kia, vỗ vỗ vai cậu ta nói: "Cậu đang nói bản thân đó hả?"Ngô Bình vừa vỗ hai cái, nam sinh đã cảm thấy bụng dưới của mình co rút lại, cùng với đó là một cảm giác kỳ lạ.Đúng lúc này, thắt lưng của cậu ta bỗng lỏng lẻo, quần áo trong người lập tức rớt xuống đất. Từ đấy, nửa người dưới của cậu ta cũng hoàn toàn lộ ra trước mặt mọi người.Mọi người sửng sốt, sau đó các nữ sinh hét toáng lên xoay người đi. Nhưng ngay sau đó, tiếng hét biến thành từng tiếng hô nhỏ. "Á đù, cậu ta không có cái kia!", một nữ sinh buột miệng thốt ra.Hóa ra, Ngô Bình thi triển bí lực khiến thứ đó của cậu ta thụt vào trong cơ thể nên bên ngoài mới không nhìn thấy.An Na cũng sợ ngây người, bạn trai mình vẫn bình thường mà, sao thứ kia lại bỗng dưng biến mất rồi?Nam sinh hoảng sợ, vội vàng kéo quần lên, mặt mày trắng bệch vươn tay xuống sờ, chỉ cảm thấy không sờ được gì. Cậu ta lập tức hét thảm, trực tiếp té xỉu.Có người gọi điện thoại, mấy giây sau, An Na hốt hoảng đi đến bệnh viện với bạn trai.Sau chuyện này, mọi người đương nhiên sẽ không tin tưởng lời nói trước đó của An Na. Ngô Bình chơi bóng lợi hại như vậy thì sao khả năng kia lại không được chứ? Chắc chắn là An Na kia tìm một tên không được nên mới cố tình nói lên người khác. Dù sao, người không chiếm được sẽ sinh ra lòng ghen ghét.Sau khi ăn cơm ở căn tin, Nghiêm Lãnh Thạch gọi đến hỏi Ngô Bình chiều có rảnh hay không, ông lớn trong tỉnh kia sẽ đến vào buổi chiều. Ngô Bình nói có, hẹn lúc ba giờ chiều.Buổi chiều luyện bóng một lát, Ngô Bình bèn gọi xe đi đến nhà họ Nghiêm, đến nơi thì vừa đúng ba giờ.Nghiêm Hiếu Văn đứng chờ ở cửa, Ngô Bình vừa tới thì đã được mời đến phòng khách.Lúc này, trong phòng khách nhà họ Nghiêm đang có một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi đang ngồi. Vừa vào, Ngô Bình đã ngửi thấy một mùi hôi cơ thể. Mùi kia nồng tựa như cá ươn khiến người ta mắc ói.Nghiêm Lãnh Thạch vội vàng giới thiệu: "Ông Thạch, tôi xin giới thiệu với ông chàng trai này chính là thần y Ngô".Ông Thạch kia đứng dậy gật đầu chào: "Thần y Ngô, nghe nói y thuật của cậu cực kỳ phi phàm nên tôi đặc biệt đến chào hỏi".Ngô Bình gật đầu: "Nào có".Cậu ngồi xuống đối diện ông Thạch, đánh giá ông ta một lượt.

Buổi trưa tan học, ba người Ngô Bình đến căn tin ăn cơm. Vừa mới ra khỏi phòng học mấy bước, Ngô Bình đã nghe đến đẳng sau có người gọi mình: "Ngô Bình, lâu rồi không gặp".

Ngô Bình dừng lại, quay đầu thấy một nữ sinh đi về phía mình. Cậu gần như không nhận ra cô ta chính là An Na. Hồi đó, An Na cũng không coi là đẹp, nhưng bây giờ cô ta trang điểm lên, vẻ ngoài vậy mà có thể cho tám, chín điểm. Hơn nữa, dáng người cũng không tệ.

"An Na", Ngô Bình nhàn nhạt chào hỏi. Bên cạnh An Na có một nam sinh cao 1m78,

trông hơi gầy, khuôn mặt dài, mắt một mí, để tóc dài, đeo một chuỗi khuyên tai bằng vàng. 

Nam sinh kia thấy Ngô Bình thì cười, cố ý lớn tiếng nói: "An Na, đây là cái tên yếu sinh lý đã theo đuổi em hồi cấp hai hả?"

An Na cong môi cười, gật đầu: "Đúng vậy. Rõ ràng là chỗ kia không được, vậy mà dám theo đuổi em. Haiz, đúng là can đảm ghê".

Học sinh xung quanh đều dừng chân chuẩn bị xem trò hay.

Thực ra, Ngô Bình cũng không tính để ý đến An Na, nhưng hai người kia lại lần lượt chế giễu mình đã khiến cậu tức giận. Ngô Bình đi về phía nam sinh tóc dài kia, vỗ vỗ vai cậu ta nói: "Cậu đang nói bản thân đó hả?"

Ngô Bình vừa vỗ hai cái, nam sinh đã cảm thấy bụng dưới của mình co rút lại, cùng với đó là một cảm giác kỳ lạ.

Đúng lúc này, thắt lưng của cậu ta bỗng lỏng lẻo, quần áo trong người lập tức rớt xuống đất. Từ đấy, nửa người dưới của cậu ta cũng hoàn toàn lộ ra trước mặt mọi người.

Mọi người sửng sốt, sau đó các nữ sinh hét toáng lên xoay người đi. Nhưng ngay sau đó, tiếng hét biến thành từng tiếng hô nhỏ. 

"Á đù, cậu ta không có cái kia!", một nữ sinh buột miệng thốt ra.

Hóa ra, Ngô Bình thi triển bí lực khiến thứ đó của cậu ta thụt vào trong cơ thể nên bên ngoài mới không nhìn thấy.

An Na cũng sợ ngây người, bạn trai mình vẫn bình thường mà, sao thứ kia lại bỗng dưng biến mất rồi?

Nam sinh hoảng sợ, vội vàng kéo quần lên, mặt mày trắng bệch vươn tay xuống sờ, chỉ cảm thấy không sờ được gì. Cậu ta lập tức hét thảm, trực tiếp té xỉu.

Có người gọi điện thoại, mấy giây sau, An Na hốt hoảng đi đến bệnh viện với bạn trai.

Sau chuyện này, mọi người đương nhiên sẽ không tin tưởng lời nói trước đó của An Na. Ngô Bình chơi bóng lợi hại như vậy thì sao khả năng kia lại không được chứ? Chắc chắn là An Na kia tìm một tên không được nên mới cố tình nói lên người khác. Dù sao, người không chiếm được sẽ sinh ra lòng ghen ghét.

Sau khi ăn cơm ở căn tin, Nghiêm Lãnh Thạch gọi đến hỏi Ngô Bình chiều có rảnh hay không, ông lớn trong tỉnh kia sẽ đến vào buổi chiều. 

Ngô Bình nói có, hẹn lúc ba giờ chiều.

Buổi chiều luyện bóng một lát, Ngô Bình bèn gọi xe đi đến nhà họ Nghiêm, đến nơi thì vừa đúng ba giờ.

Nghiêm Hiếu Văn đứng chờ ở cửa, Ngô Bình vừa tới thì đã được mời đến phòng khách.

Lúc này, trong phòng khách nhà họ Nghiêm đang có một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi đang ngồi. Vừa vào, Ngô Bình đã ngửi thấy một mùi hôi cơ thể. Mùi kia nồng tựa như cá ươn khiến người ta mắc ói.

Nghiêm Lãnh Thạch vội vàng giới thiệu: "Ông Thạch, tôi xin giới thiệu với ông chàng trai này chính là thần y Ngô".

Ông Thạch kia đứng dậy gật đầu chào: "Thần y Ngô, nghe nói y thuật của cậu cực kỳ phi phàm nên tôi đặc biệt đến chào hỏi".

Ngô Bình gật đầu: "Nào có".

Cậu ngồi xuống đối diện ông Thạch, đánh giá ông ta một lượt.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Buổi trưa tan học, ba người Ngô Bình đến căn tin ăn cơm. Vừa mới ra khỏi phòng học mấy bước, Ngô Bình đã nghe đến đẳng sau có người gọi mình: "Ngô Bình, lâu rồi không gặp".Ngô Bình dừng lại, quay đầu thấy một nữ sinh đi về phía mình. Cậu gần như không nhận ra cô ta chính là An Na. Hồi đó, An Na cũng không coi là đẹp, nhưng bây giờ cô ta trang điểm lên, vẻ ngoài vậy mà có thể cho tám, chín điểm. Hơn nữa, dáng người cũng không tệ."An Na", Ngô Bình nhàn nhạt chào hỏi. Bên cạnh An Na có một nam sinh cao 1m78,trông hơi gầy, khuôn mặt dài, mắt một mí, để tóc dài, đeo một chuỗi khuyên tai bằng vàng. Nam sinh kia thấy Ngô Bình thì cười, cố ý lớn tiếng nói: "An Na, đây là cái tên yếu sinh lý đã theo đuổi em hồi cấp hai hả?"An Na cong môi cười, gật đầu: "Đúng vậy. Rõ ràng là chỗ kia không được, vậy mà dám theo đuổi em. Haiz, đúng là can đảm ghê".Học sinh xung quanh đều dừng chân chuẩn bị xem trò hay.Thực ra, Ngô Bình cũng không tính để ý đến An Na, nhưng hai người kia lại lần lượt chế giễu mình đã khiến cậu tức giận. Ngô Bình đi về phía nam sinh tóc dài kia, vỗ vỗ vai cậu ta nói: "Cậu đang nói bản thân đó hả?"Ngô Bình vừa vỗ hai cái, nam sinh đã cảm thấy bụng dưới của mình co rút lại, cùng với đó là một cảm giác kỳ lạ.Đúng lúc này, thắt lưng của cậu ta bỗng lỏng lẻo, quần áo trong người lập tức rớt xuống đất. Từ đấy, nửa người dưới của cậu ta cũng hoàn toàn lộ ra trước mặt mọi người.Mọi người sửng sốt, sau đó các nữ sinh hét toáng lên xoay người đi. Nhưng ngay sau đó, tiếng hét biến thành từng tiếng hô nhỏ. "Á đù, cậu ta không có cái kia!", một nữ sinh buột miệng thốt ra.Hóa ra, Ngô Bình thi triển bí lực khiến thứ đó của cậu ta thụt vào trong cơ thể nên bên ngoài mới không nhìn thấy.An Na cũng sợ ngây người, bạn trai mình vẫn bình thường mà, sao thứ kia lại bỗng dưng biến mất rồi?Nam sinh hoảng sợ, vội vàng kéo quần lên, mặt mày trắng bệch vươn tay xuống sờ, chỉ cảm thấy không sờ được gì. Cậu ta lập tức hét thảm, trực tiếp té xỉu.Có người gọi điện thoại, mấy giây sau, An Na hốt hoảng đi đến bệnh viện với bạn trai.Sau chuyện này, mọi người đương nhiên sẽ không tin tưởng lời nói trước đó của An Na. Ngô Bình chơi bóng lợi hại như vậy thì sao khả năng kia lại không được chứ? Chắc chắn là An Na kia tìm một tên không được nên mới cố tình nói lên người khác. Dù sao, người không chiếm được sẽ sinh ra lòng ghen ghét.Sau khi ăn cơm ở căn tin, Nghiêm Lãnh Thạch gọi đến hỏi Ngô Bình chiều có rảnh hay không, ông lớn trong tỉnh kia sẽ đến vào buổi chiều. Ngô Bình nói có, hẹn lúc ba giờ chiều.Buổi chiều luyện bóng một lát, Ngô Bình bèn gọi xe đi đến nhà họ Nghiêm, đến nơi thì vừa đúng ba giờ.Nghiêm Hiếu Văn đứng chờ ở cửa, Ngô Bình vừa tới thì đã được mời đến phòng khách.Lúc này, trong phòng khách nhà họ Nghiêm đang có một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi đang ngồi. Vừa vào, Ngô Bình đã ngửi thấy một mùi hôi cơ thể. Mùi kia nồng tựa như cá ươn khiến người ta mắc ói.Nghiêm Lãnh Thạch vội vàng giới thiệu: "Ông Thạch, tôi xin giới thiệu với ông chàng trai này chính là thần y Ngô".Ông Thạch kia đứng dậy gật đầu chào: "Thần y Ngô, nghe nói y thuật của cậu cực kỳ phi phàm nên tôi đặc biệt đến chào hỏi".Ngô Bình gật đầu: "Nào có".Cậu ngồi xuống đối diện ông Thạch, đánh giá ông ta một lượt.

Chương 5740: ý tôi là thứ còn sống