Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5760: Kiếm ý mạnh thật
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghiêm Lãnh Thạch: “Mọi chuyện do cậu chủ quyết định”.Ngô Bình: “Ông nói sơ cho tôi nghe về nhà họ Cổ đi”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Nhà họ Cổ là nhà tu hành, có truyền thừa từ xưa, gia tộc còn có một cao thủ Bí Cảnh tầng chín. Ở tỉnh cũng như Giang Nam, nhà họ Cổ đều có sức ảnh hưởng rất lớn”.Ngô Bình nghe xong thì hỏi: “Người có thực lực mạnh nhất ở Giang Nam là ai?”Nghiêm Lãnh Thạch: “Chuyện đấy thì tôi không biết, nhưng chắc chắn không phải là người nhà họ Cổi.Đến mười giờ, hai người họ ngồi xe đến nhà họ Cổ.Nhà họ Cổ nằm ở trên một ngọn núi phía bắc của tỉnh, cả quả núi đều thuộc về nhà họ Cổ. Sau khi xe hơi được lái lên núi, Ngô Bình phát hiện hai bên đều có những cây cổ thụ được trồng ít nhất cũng mấy trăm năm.Xe dừng lại trước một căn nhà bằng đá ở lưng chừng núi, trước nhà có một sân vườn nhỏ, trồng rất nhiều hoa tươi. Lúc này, có một cô gái đang đứng trong sân, tay cầm kiếm, đứng im không động đậy.Xe dừng lại, một người phụ nữ trung niên bước đến: “Cô chủ nhà tôi đang luyện công, xin hai vị đợi một lát”.Ngô Bình nhìn cô gái đó, vì nhìn từ phía sau lưng nên cậu chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của cô †a, vóc dáng không tồi, nhưng cơ thể lại mang sát khí.Ngô Bình nhìn một lúc thì trong đầu bỗng xuất¡¡ hiện rất nhiều kiến thức liên quan đến kiếm đạo, cậu † không kiềm được, hỏi: “Cô Cổ, cô đang luyện kiếm ý sao?”: Cậu vừa thốt lên thì cô gái đang đứng im lìm đó bỗng quay đầu, cất kiếm vào là nhìn về phía Ngô Bình.Cô gái đó rất xinh đẹp, đẹp theo phong cách truyền thống cứ như một tiên nữ bước ra từ trongtranh vẽ cổ đại, không nhiễm bụi trần.) “Cậu hiểu về kiếm sao?”. Cô gái hỏi, giọng nói ¡j_ rất thanh thoát.Ngô Bình: “Biết sơ sơ”.Cô gái đó chính là Cổ Thanh Liên, cô ta hỏi: Ngô Bình: “Tôi có thể cảm nhận được kiếm ý yếu ớt phát ra từ trên cơ thể cô. Nhưng thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cách tu luyện này của cô có vấn đề”.Cổ Thanh Liên chau mày, kiếm đạo mà cô ta tu luyện là danh môn chính thức truyền lại, vậy mà người này lại nói là có vấn đề, cô ta không nhịn được, hỏi: “Vậy sao? Vậy cậu hãy nói cho tôi biết vấn đề nằm ở đâu?”Ngô Bình: “Cô luyện như thế thì kiếm ý mà cô luyện được chỉ là kiếm ý hạ phẩm, làm bị thương kẻ địch thì đồng thời cũng làm bị thương chính mình”.Cổ Thanh Liên vui vẻ: “Ồ, kiếm ý mà tôi tu luyện là hạ phẩm sao? Vậy xin hỏi thế nào mới là kiếm ý thượng phẩm?”Ngô Bình: “Kiếm ý thượng phẩm trên dưỡng thần hồn, dưới giúp cơ thể cường tráng, có thể chuyển hóa sự hủ bại thành thần kỳ”.Cổ Thanh Liên hừm lên: “Nói thì ai không nói được, nếu cậu có bản lĩnh thật sự thì hãy cho tôi xem kiếm ý của cậu đi”.Ngô Bình: “Cho tôi mượn bảo kiếm của cô dùng một chút”. Cổ Thanh Liên ném thanh kiếm dài qua, Ngô Bình cầm kiếm, ký ức xuất hiện trong đầu cậu nhiều hơn. Thế là, cậu làm động tác cầm kiếm, trời đất bỗng thêm cho cậu một luồng sức mạnh, mọi thứ dường như ngừng chuyển động.Nghiêm Lãnh Thạch đứng cách đó không xa cảm nhận thấy một luồng kiếm ý kinh người, ông ta bất giác lùi về sau mấy bước, mặt tái nhợt. Người phụ nữ trung niên càng tệ hơn, ngồi bệt luôn xuống đất, mồ hôi rớt như mưa.Cổ Thanh Liên giật mình, thốt lên: “Kiếm ý mạnh thật".Nhưng mọi thứ chỉ mới bắt đầu, cơ thể Ngô Bình chầm chậm di chuyển, kiếm ý càng lúc càng mạnh hơn. Gần mười giây trôi qua, động tác của cậu bỗng trở nên nhanh hơn, cậu đâm kiếm lên mây ở phía xa, một luồng kiếm khí mơ hồ bay vút lên trời, xuyên thẳng vào mây.Đám mây trắng khổng lồ bị kiếm khí đâm trúng, chẻ ra làm hai. Mấy phút sau, bầu trời bỗng có tiếng sấm vang lên.
Nghiêm Lãnh Thạch: “Mọi chuyện do cậu chủ quyết định”.
Ngô Bình: “Ông nói sơ cho tôi nghe về nhà họ Cổ đi”.
Nghiêm Lãnh Thạch: “Nhà họ Cổ là nhà tu hành, có truyền thừa từ xưa, gia tộc còn có một cao thủ Bí Cảnh tầng chín. Ở tỉnh cũng như Giang Nam, nhà họ Cổ đều có sức ảnh hưởng rất lớn”.
Ngô Bình nghe xong thì hỏi: “Người có thực lực mạnh nhất ở Giang Nam là ai?”
Nghiêm Lãnh Thạch: “Chuyện đấy thì tôi không biết, nhưng chắc chắn không phải là người nhà họ Cổi.
Đến mười giờ, hai người họ ngồi xe đến nhà họ Cổ.
Nhà họ Cổ nằm ở trên một ngọn núi phía bắc của tỉnh, cả quả núi đều thuộc về nhà họ Cổ. Sau khi xe hơi được lái lên núi, Ngô Bình phát hiện hai bên đều có những cây cổ thụ được trồng ít nhất cũng mấy trăm năm.
Xe dừng lại trước một căn nhà bằng đá ở lưng chừng núi, trước nhà có một sân vườn nhỏ, trồng rất nhiều hoa tươi.
Lúc này, có một cô gái đang đứng trong sân, tay cầm kiếm, đứng im không động đậy.
Xe dừng lại, một người phụ nữ trung niên bước đến: “Cô chủ nhà tôi đang luyện công, xin hai vị đợi một lát”.
Ngô Bình nhìn cô gái đó, vì nhìn từ phía sau lưng nên cậu chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của cô †a, vóc dáng không tồi, nhưng cơ thể lại mang sát khí.
Ngô Bình nhìn một lúc thì trong đầu bỗng xuất
¡¡ hiện rất nhiều kiến thức liên quan đến kiếm đạo, cậu † không kiềm được, hỏi: “Cô Cổ, cô đang luyện kiếm ý sao?”
: Cậu vừa thốt lên thì cô gái đang đứng im lìm đó bỗng quay đầu, cất kiếm vào là nhìn về phía Ngô Bình.
Cô gái đó rất xinh đẹp, đẹp theo phong cách truyền thống cứ như một tiên nữ bước ra từ trong
tranh vẽ cổ đại, không nhiễm bụi trần.
) “Cậu hiểu về kiếm sao?”. Cô gái hỏi, giọng nói ¡j_ rất thanh thoát.
Ngô Bình: “Biết sơ sơ”.
Cô gái đó chính là Cổ Thanh Liên, cô ta hỏi:
Ngô Bình: “Tôi có thể cảm nhận được kiếm ý yếu ớt phát ra từ trên cơ thể cô. Nhưng thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cách tu luyện này của cô có vấn đề”.
Cổ Thanh Liên chau mày, kiếm đạo mà cô ta tu luyện là danh môn chính thức truyền lại, vậy mà người này lại nói là có vấn đề, cô ta không nhịn được, hỏi: “Vậy sao? Vậy cậu hãy nói cho tôi biết vấn đề nằm ở đâu?”
Ngô Bình: “Cô luyện như thế thì kiếm ý mà cô luyện được chỉ là kiếm ý hạ phẩm, làm bị thương kẻ địch thì đồng thời cũng làm bị thương chính mình”.
Cổ Thanh Liên vui vẻ: “Ồ, kiếm ý mà tôi tu luyện là hạ phẩm sao? Vậy xin hỏi thế nào mới là kiếm ý thượng phẩm?”
Ngô Bình: “Kiếm ý thượng phẩm trên dưỡng thần hồn, dưới giúp cơ thể cường tráng, có thể chuyển hóa sự hủ bại thành thần kỳ”.
Cổ Thanh Liên hừm lên: “Nói thì ai không nói được, nếu cậu có bản lĩnh thật sự thì hãy cho tôi xem kiếm ý của cậu đi”.
Ngô Bình: “Cho tôi mượn bảo kiếm của cô dùng một chút”.
Cổ Thanh Liên ném thanh kiếm dài qua, Ngô Bình cầm kiếm, ký ức xuất hiện trong đầu cậu nhiều hơn. Thế là, cậu làm động tác cầm kiếm, trời đất bỗng thêm cho cậu một luồng sức mạnh, mọi thứ dường như ngừng chuyển động.
Nghiêm Lãnh Thạch đứng cách đó không xa cảm nhận thấy một luồng kiếm ý kinh người, ông ta bất giác lùi về sau mấy bước, mặt tái nhợt. Người phụ nữ trung niên càng tệ hơn, ngồi bệt luôn xuống đất, mồ hôi rớt như mưa.
Cổ Thanh Liên giật mình, thốt lên: “Kiếm ý mạnh thật".
Nhưng mọi thứ chỉ mới bắt đầu, cơ thể Ngô Bình chầm chậm di chuyển, kiếm ý càng lúc càng mạnh hơn. Gần mười giây trôi qua, động tác của cậu bỗng trở nên nhanh hơn, cậu đâm kiếm lên mây ở phía xa, một luồng kiếm khí mơ hồ bay vút lên trời, xuyên thẳng vào mây.
Đám mây trắng khổng lồ bị kiếm khí đâm trúng, chẻ ra làm hai. Mấy phút sau, bầu trời bỗng có tiếng sấm vang lên.
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Nghiêm Lãnh Thạch: “Mọi chuyện do cậu chủ quyết định”.Ngô Bình: “Ông nói sơ cho tôi nghe về nhà họ Cổ đi”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Nhà họ Cổ là nhà tu hành, có truyền thừa từ xưa, gia tộc còn có một cao thủ Bí Cảnh tầng chín. Ở tỉnh cũng như Giang Nam, nhà họ Cổ đều có sức ảnh hưởng rất lớn”.Ngô Bình nghe xong thì hỏi: “Người có thực lực mạnh nhất ở Giang Nam là ai?”Nghiêm Lãnh Thạch: “Chuyện đấy thì tôi không biết, nhưng chắc chắn không phải là người nhà họ Cổi.Đến mười giờ, hai người họ ngồi xe đến nhà họ Cổ.Nhà họ Cổ nằm ở trên một ngọn núi phía bắc của tỉnh, cả quả núi đều thuộc về nhà họ Cổ. Sau khi xe hơi được lái lên núi, Ngô Bình phát hiện hai bên đều có những cây cổ thụ được trồng ít nhất cũng mấy trăm năm.Xe dừng lại trước một căn nhà bằng đá ở lưng chừng núi, trước nhà có một sân vườn nhỏ, trồng rất nhiều hoa tươi. Lúc này, có một cô gái đang đứng trong sân, tay cầm kiếm, đứng im không động đậy.Xe dừng lại, một người phụ nữ trung niên bước đến: “Cô chủ nhà tôi đang luyện công, xin hai vị đợi một lát”.Ngô Bình nhìn cô gái đó, vì nhìn từ phía sau lưng nên cậu chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của cô †a, vóc dáng không tồi, nhưng cơ thể lại mang sát khí.Ngô Bình nhìn một lúc thì trong đầu bỗng xuất¡¡ hiện rất nhiều kiến thức liên quan đến kiếm đạo, cậu † không kiềm được, hỏi: “Cô Cổ, cô đang luyện kiếm ý sao?”: Cậu vừa thốt lên thì cô gái đang đứng im lìm đó bỗng quay đầu, cất kiếm vào là nhìn về phía Ngô Bình.Cô gái đó rất xinh đẹp, đẹp theo phong cách truyền thống cứ như một tiên nữ bước ra từ trongtranh vẽ cổ đại, không nhiễm bụi trần.) “Cậu hiểu về kiếm sao?”. Cô gái hỏi, giọng nói ¡j_ rất thanh thoát.Ngô Bình: “Biết sơ sơ”.Cô gái đó chính là Cổ Thanh Liên, cô ta hỏi: Ngô Bình: “Tôi có thể cảm nhận được kiếm ý yếu ớt phát ra từ trên cơ thể cô. Nhưng thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cách tu luyện này của cô có vấn đề”.Cổ Thanh Liên chau mày, kiếm đạo mà cô ta tu luyện là danh môn chính thức truyền lại, vậy mà người này lại nói là có vấn đề, cô ta không nhịn được, hỏi: “Vậy sao? Vậy cậu hãy nói cho tôi biết vấn đề nằm ở đâu?”Ngô Bình: “Cô luyện như thế thì kiếm ý mà cô luyện được chỉ là kiếm ý hạ phẩm, làm bị thương kẻ địch thì đồng thời cũng làm bị thương chính mình”.Cổ Thanh Liên vui vẻ: “Ồ, kiếm ý mà tôi tu luyện là hạ phẩm sao? Vậy xin hỏi thế nào mới là kiếm ý thượng phẩm?”Ngô Bình: “Kiếm ý thượng phẩm trên dưỡng thần hồn, dưới giúp cơ thể cường tráng, có thể chuyển hóa sự hủ bại thành thần kỳ”.Cổ Thanh Liên hừm lên: “Nói thì ai không nói được, nếu cậu có bản lĩnh thật sự thì hãy cho tôi xem kiếm ý của cậu đi”.Ngô Bình: “Cho tôi mượn bảo kiếm của cô dùng một chút”. Cổ Thanh Liên ném thanh kiếm dài qua, Ngô Bình cầm kiếm, ký ức xuất hiện trong đầu cậu nhiều hơn. Thế là, cậu làm động tác cầm kiếm, trời đất bỗng thêm cho cậu một luồng sức mạnh, mọi thứ dường như ngừng chuyển động.Nghiêm Lãnh Thạch đứng cách đó không xa cảm nhận thấy một luồng kiếm ý kinh người, ông ta bất giác lùi về sau mấy bước, mặt tái nhợt. Người phụ nữ trung niên càng tệ hơn, ngồi bệt luôn xuống đất, mồ hôi rớt như mưa.Cổ Thanh Liên giật mình, thốt lên: “Kiếm ý mạnh thật".Nhưng mọi thứ chỉ mới bắt đầu, cơ thể Ngô Bình chầm chậm di chuyển, kiếm ý càng lúc càng mạnh hơn. Gần mười giây trôi qua, động tác của cậu bỗng trở nên nhanh hơn, cậu đâm kiếm lên mây ở phía xa, một luồng kiếm khí mơ hồ bay vút lên trời, xuyên thẳng vào mây.Đám mây trắng khổng lồ bị kiếm khí đâm trúng, chẻ ra làm hai. Mấy phút sau, bầu trời bỗng có tiếng sấm vang lên.