Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…
Chương 5762: Chủ nhân không nên khách khí với bà tal
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người phụ nữ tên Cổ Hồng Ngọc, là cô của Cổ Thanh Liên, bà ta lạnh nhạt nói: “Hai ngày nữa, cậu Tô của Thanh Long Tông sẽ đến cầu hôn, cháu tỷ võ với nam sinh xa lạ là sao chứ? Nếu chuyện này để cậu Tô biết được, khó tránh trong lòng không vui”. Cổ Thanh Liên giận đến mặt trắng xanh: “Cô! Cậu Tô kia chỉ là ở nhà họ Cổ chúng ta mấy hôm mà thôi, mọi người nghĩ nhiều rồi!”Cổ Hồng Ngọc nhíu mày, thấp giọng nói: “Thanh Liên, cháu là cô gái xinh đẹp nhất nhà họ Cổ chúng ta, tư chất cũng tốt. Nếu có thể được cậu Tô nhìn trúng, nhà họ Cổ chúng ta có thể được Thanh Long Tông dẫn dắt. Trong ba gia tộc lớn Giang Nam, nhà họ Cổ chúng ta là yếu nhất. Nếu có thể có được công pháp Thanh Long Tông, tương lai nhất định có thể vượt qua hai gia tộc kia!”Cổ Thanh Liên thở dài: “Cô à, mọi người quá chủ quan rồi. Cậu Tô này vừa đến, thế lực khác cũng đều đang nghĩ cách lôi kéo, cô dựa vào đâu mà nghĩ nhà họ Cổ chúng ta sẽ thành công?”Cổ Hồng Ngọc nói: “Mặc kệ thế nào, chúng ta cũng phải cố gắng hết sức!”Cổ Thanh Liên im lặng không nói, cô ta biết nói nhiều thêm cũng vô dụng.Cổ Hồng Ngọc nói: “Thanh Liên, mấy ngày tới cháu đừng đi lại lung tung”. Nói xong, bà ta quay người rời đi.lCổ Thanh Liên ngây ngốc tại chỗ, nhìn về phía Ngô Bình biến mất, buồn bã mất mát.Bỗng nhiên, cô ta nhìn thấy từ trong rừng có một bàn tay vươn ra, vẫy về phía cô ta. Mắt cô ta sáng lên, bay một lúc cũng đi vào trong rừng. Lúc này, trên một gốc cổ thụ, Ngô Bình đang ngồi đó, vẻ mặt cười ha ha.Cổ Thanh Liên hỏi: “Em trai, cậu không bị thương chứ?”Ngô Bình: “Chút sức đó của bà ta, muốn khiến tôi bị thương còn chẳng có cửa. Tôi là thấy chị gọi bà ta là cô nên mới không ra tay tấn công”.Cổ Thanh Liên vô cùng xin lỗi nói: lỗi, tôi không ngờ cô tôi sẽ ra sát chiêu với cậu”.“Em trai, xinNgô Binh: “Vừa nấy hai người nói chuyện, tôi đều nghe cả rồi. Nhà họ Cổ chị muốn đón một nhân vật đến, cho nên không muốn tôi xuất hiện”.Cổ Thanh Liên cười khổ: “Năm đó, cô tôi cũng giống hệt tôi, bị sắp xếp phải lấy lòng một người từ Tiên Giới. Nhưng cuối cùng thì thế nào chứ? Bọn họ tốt đẹp được nửa năm, người kia đã thất bại ngã ngựa trong cạnh tranh khốc liệt của tông môn rồi”.Ngô Bình: “Tu sĩ Tiên Giới rất lợi hại sao?”Cổ Thanh Liên: “Chưa nói tới việc lợi hại, nhưng bình thường bọn họ đều có tài nguyên và truyền thừa công pháp cao minh. Ví dụ như nhà họ Gổ tôi, có được truyền thừa chỉ có thể nói là ở mức độ trung bình. Nếu nhà họ Cổ có công pháp cao minh hơn, lại có đan dược hỗ trợ, thì trong vòng ba đến năm năm là có thể bồi dưỡng được một nhóm cao thủ rồi!”Hai người nói chuyện mấy câu, Cổ Thanh Liên nói: “Em trai, tôi phải về rồi, buổi tối nếu cậu có thời gian thì đến “nhà hàng Bạch Mã”, tôi mời cậu”.Ngô Bình gật đầu: “Được. Đây là số điện thoại tôi”.Để lại phương thức liên lạc, hai người nói lời tạm biệt với nhau.Xuống núi, Ngô Bình mau chóng tìm tới Nghiêm Lãnh Thạch. Biết được người nhà họ Cổ lại ra tay đánh người, Nghiêm Lãnh Thạch tức giận nói: “Hừ, người phụ nữ này đúng là điên rồi!”Ngô Bình: “Ông biết người phụ nữ đó là ai sao?”Nghiêm Lãnh Thạch: “Bà ta tên Cổ Hồng Ngọc, năm đó dùng hết mọi cách để gả cho một tu sĩ Tiên Giới, kết quả chưa đến nửa năm, người đó đã chết rồi. Hừ, cứ nghĩ là đi theo đệ tử Tiên Giới thì có thể khiến nhà họ Cổ một bước lên trời, đúng là ngây thơi”Ngô Bình như có suy nghĩ: “Chẳng lẽ không phải?Nghiêm Lãnh Thạch: “Vậy thì phải xem là tìm được người nào. Nếu là thiên kiêu trong tông môn thì chắc chắn có chỗ tốt. Nhưng nếu chỉ là một đệ tử bình thường thì chẳng có ý nghĩa gì”.Ngô Bình: “Không biết người đến lần này có phải là thiên kiêu tông môn không”.Nghiêm Lãnh Thạch xua tay: “Không thể nào. Nếu là thiên kiêu tông môn thì căn bản không đến lượt nhà họ Cổ”.Ngô Bình: “Xem ra kế hoạch trước đó của chúng ta cũng không có ý nghĩa gì rồi”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Nhà họ Cổ này đối với chủ nhân mà nói có hay không không quan trọng. Nhưng người phụ nữ điên kia dám chém giết chủ nhân, chuyện này không thể bỏ qua như vậy!”Ngô Bình: “Thôi vậy. Chẳng qua bà ta chỉ là luyện khí hậu kỳ, muốn giết tôi vẫn còn rất khó”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Chủ nhân không nên khách khí với bà tal”Ngô Bình: “Thanh kiếm trong tay bà ta rất đặc biệt, là một món bảo bối”. Hai người đang nói chuyện thì Nghiêm Lãnh Thạch nhận được một cuộc điện thoại, người gọi đến chính là Vương Truyền Tông.Vương Truyền Tông trong điện thoại thở gấp gáp: “Nghiêm Lãnh Thạch, chuyện này có phải có liên quan đến ông không?”Giọng điệu Nghiêm Lãnh Thạch bình thản, nói: “Ông nói là chuyện Vương Hạo Dã toi đời sao?”
Người phụ nữ tên Cổ Hồng Ngọc, là cô của Cổ Thanh Liên, bà ta lạnh nhạt nói: “Hai ngày nữa, cậu Tô của Thanh Long Tông sẽ đến cầu hôn, cháu tỷ võ với nam sinh xa lạ là sao chứ? Nếu chuyện này để cậu Tô biết được, khó tránh trong lòng không vui”.
Cổ Thanh Liên giận đến mặt trắng xanh: “Cô! Cậu Tô kia chỉ là ở nhà họ Cổ chúng ta mấy hôm mà thôi, mọi người nghĩ nhiều rồi!”
Cổ Hồng Ngọc nhíu mày, thấp giọng nói: “Thanh Liên, cháu là cô gái xinh đẹp nhất nhà họ Cổ chúng ta, tư chất cũng tốt. Nếu có thể được cậu Tô nhìn trúng, nhà họ Cổ chúng ta có thể được Thanh Long Tông dẫn dắt. Trong ba gia tộc lớn Giang Nam, nhà họ Cổ chúng ta là yếu nhất. Nếu có thể có được công pháp Thanh Long Tông, tương lai nhất định có thể vượt qua hai gia tộc kia!”
Cổ Thanh Liên thở dài: “Cô à, mọi người quá chủ quan rồi. Cậu Tô này vừa đến, thế lực khác cũng đều đang nghĩ cách lôi kéo, cô dựa vào đâu mà nghĩ nhà họ Cổ chúng ta sẽ thành công?”
Cổ Hồng Ngọc nói: “Mặc kệ thế nào, chúng ta cũng phải cố gắng hết sức!”
Cổ Thanh Liên im lặng không nói, cô ta biết nói nhiều thêm cũng vô dụng.
Cổ Hồng Ngọc nói: “Thanh Liên, mấy ngày tới cháu đừng đi lại lung tung”. Nói xong, bà ta quay người rời đi.
lCổ Thanh Liên ngây ngốc tại chỗ, nhìn về phía Ngô Bình biến mất, buồn bã mất mát.
Bỗng nhiên, cô ta nhìn thấy từ trong rừng có một bàn tay vươn ra, vẫy về phía cô ta. Mắt cô ta sáng lên, bay một lúc cũng đi vào trong rừng.
Lúc này, trên một gốc cổ thụ, Ngô Bình đang ngồi đó, vẻ mặt cười ha ha.
Cổ Thanh Liên hỏi: “Em trai, cậu không bị thương chứ?”
Ngô Bình: “Chút sức đó của bà ta, muốn khiến tôi bị thương còn chẳng có cửa. Tôi là thấy chị gọi bà ta là cô nên mới không ra tay tấn công”.
Cổ Thanh Liên vô cùng xin lỗi nói: lỗi, tôi không ngờ cô tôi sẽ ra sát chiêu với cậu”.
“Em trai, xin
Ngô Binh: “Vừa nấy hai người nói chuyện, tôi đều nghe cả rồi. Nhà họ Cổ chị muốn đón một nhân vật đến, cho nên không muốn tôi xuất hiện”.
Cổ Thanh Liên cười khổ: “Năm đó, cô tôi cũng giống hệt tôi, bị sắp xếp phải lấy lòng một người từ Tiên Giới. Nhưng cuối cùng thì thế nào chứ? Bọn họ tốt đẹp được nửa năm, người kia đã thất bại ngã ngựa trong cạnh tranh khốc liệt của tông môn rồi”.
Ngô Bình: “Tu sĩ Tiên Giới rất lợi hại sao?”
Cổ Thanh Liên: “Chưa nói tới việc lợi hại, nhưng bình thường bọn họ đều có tài nguyên và truyền thừa công pháp cao minh. Ví dụ như nhà họ Gổ tôi, có được truyền thừa chỉ có thể nói là ở mức độ trung bình. Nếu nhà họ Cổ có công pháp cao minh hơn, lại có đan dược hỗ trợ, thì trong vòng ba đến năm năm là có thể bồi dưỡng được một nhóm cao thủ rồi!”
Hai người nói chuyện mấy câu, Cổ Thanh Liên nói: “Em trai, tôi phải về rồi, buổi tối nếu cậu có thời gian thì đến “nhà hàng Bạch Mã”, tôi mời cậu”.
Ngô Bình gật đầu: “Được. Đây là số điện thoại tôi”.
Để lại phương thức liên lạc, hai người nói lời tạm biệt với nhau.
Xuống núi, Ngô Bình mau chóng tìm tới Nghiêm Lãnh Thạch. Biết được người nhà họ Cổ lại ra tay đánh người, Nghiêm Lãnh Thạch tức giận nói: “Hừ, người phụ nữ này đúng là điên rồi!”
Ngô Bình: “Ông biết người phụ nữ đó là ai sao?”
Nghiêm Lãnh Thạch: “Bà ta tên Cổ Hồng Ngọc, năm đó dùng hết mọi cách để gả cho một tu sĩ Tiên Giới, kết quả chưa đến nửa năm, người đó đã chết rồi. Hừ, cứ nghĩ là đi theo đệ tử Tiên Giới thì có thể khiến nhà họ Cổ một bước lên trời, đúng là ngây thơi”
Ngô Bình như có suy nghĩ: “Chẳng lẽ không phải?
Nghiêm Lãnh Thạch: “Vậy thì phải xem là tìm được người nào. Nếu là thiên kiêu trong tông môn thì chắc chắn có chỗ tốt. Nhưng nếu chỉ là một đệ tử bình thường thì chẳng có ý nghĩa gì”.
Ngô Bình: “Không biết người đến lần này có phải là thiên kiêu tông môn không”.
Nghiêm Lãnh Thạch xua tay: “Không thể nào. Nếu là thiên kiêu tông môn thì căn bản không đến lượt nhà họ Cổ”.
Ngô Bình: “Xem ra kế hoạch trước đó của chúng ta cũng không có ý nghĩa gì rồi”.
Nghiêm Lãnh Thạch: “Nhà họ Cổ này đối với chủ nhân mà nói có hay không không quan trọng. Nhưng người phụ nữ điên kia dám chém giết chủ nhân, chuyện này không thể bỏ qua như vậy!”
Ngô Bình: “Thôi vậy. Chẳng qua bà ta chỉ là luyện khí hậu kỳ, muốn giết tôi vẫn còn rất khó”.
Nghiêm Lãnh Thạch: “Chủ nhân không nên khách khí với bà tal”
Ngô Bình: “Thanh kiếm trong tay bà ta rất đặc biệt, là một món bảo bối”.
Hai người đang nói chuyện thì Nghiêm Lãnh Thạch nhận được một cuộc điện thoại, người gọi đến chính là Vương Truyền Tông.
Vương Truyền Tông trong điện thoại thở gấp gáp: “Nghiêm Lãnh Thạch, chuyện này có phải có liên quan đến ông không?”
Giọng điệu Nghiêm Lãnh Thạch bình thản, nói: “Ông nói là chuyện Vương Hạo Dã toi đời sao?”
Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Người phụ nữ tên Cổ Hồng Ngọc, là cô của Cổ Thanh Liên, bà ta lạnh nhạt nói: “Hai ngày nữa, cậu Tô của Thanh Long Tông sẽ đến cầu hôn, cháu tỷ võ với nam sinh xa lạ là sao chứ? Nếu chuyện này để cậu Tô biết được, khó tránh trong lòng không vui”. Cổ Thanh Liên giận đến mặt trắng xanh: “Cô! Cậu Tô kia chỉ là ở nhà họ Cổ chúng ta mấy hôm mà thôi, mọi người nghĩ nhiều rồi!”Cổ Hồng Ngọc nhíu mày, thấp giọng nói: “Thanh Liên, cháu là cô gái xinh đẹp nhất nhà họ Cổ chúng ta, tư chất cũng tốt. Nếu có thể được cậu Tô nhìn trúng, nhà họ Cổ chúng ta có thể được Thanh Long Tông dẫn dắt. Trong ba gia tộc lớn Giang Nam, nhà họ Cổ chúng ta là yếu nhất. Nếu có thể có được công pháp Thanh Long Tông, tương lai nhất định có thể vượt qua hai gia tộc kia!”Cổ Thanh Liên thở dài: “Cô à, mọi người quá chủ quan rồi. Cậu Tô này vừa đến, thế lực khác cũng đều đang nghĩ cách lôi kéo, cô dựa vào đâu mà nghĩ nhà họ Cổ chúng ta sẽ thành công?”Cổ Hồng Ngọc nói: “Mặc kệ thế nào, chúng ta cũng phải cố gắng hết sức!”Cổ Thanh Liên im lặng không nói, cô ta biết nói nhiều thêm cũng vô dụng.Cổ Hồng Ngọc nói: “Thanh Liên, mấy ngày tới cháu đừng đi lại lung tung”. Nói xong, bà ta quay người rời đi.lCổ Thanh Liên ngây ngốc tại chỗ, nhìn về phía Ngô Bình biến mất, buồn bã mất mát.Bỗng nhiên, cô ta nhìn thấy từ trong rừng có một bàn tay vươn ra, vẫy về phía cô ta. Mắt cô ta sáng lên, bay một lúc cũng đi vào trong rừng. Lúc này, trên một gốc cổ thụ, Ngô Bình đang ngồi đó, vẻ mặt cười ha ha.Cổ Thanh Liên hỏi: “Em trai, cậu không bị thương chứ?”Ngô Bình: “Chút sức đó của bà ta, muốn khiến tôi bị thương còn chẳng có cửa. Tôi là thấy chị gọi bà ta là cô nên mới không ra tay tấn công”.Cổ Thanh Liên vô cùng xin lỗi nói: lỗi, tôi không ngờ cô tôi sẽ ra sát chiêu với cậu”.“Em trai, xinNgô Binh: “Vừa nấy hai người nói chuyện, tôi đều nghe cả rồi. Nhà họ Cổ chị muốn đón một nhân vật đến, cho nên không muốn tôi xuất hiện”.Cổ Thanh Liên cười khổ: “Năm đó, cô tôi cũng giống hệt tôi, bị sắp xếp phải lấy lòng một người từ Tiên Giới. Nhưng cuối cùng thì thế nào chứ? Bọn họ tốt đẹp được nửa năm, người kia đã thất bại ngã ngựa trong cạnh tranh khốc liệt của tông môn rồi”.Ngô Bình: “Tu sĩ Tiên Giới rất lợi hại sao?”Cổ Thanh Liên: “Chưa nói tới việc lợi hại, nhưng bình thường bọn họ đều có tài nguyên và truyền thừa công pháp cao minh. Ví dụ như nhà họ Gổ tôi, có được truyền thừa chỉ có thể nói là ở mức độ trung bình. Nếu nhà họ Cổ có công pháp cao minh hơn, lại có đan dược hỗ trợ, thì trong vòng ba đến năm năm là có thể bồi dưỡng được một nhóm cao thủ rồi!”Hai người nói chuyện mấy câu, Cổ Thanh Liên nói: “Em trai, tôi phải về rồi, buổi tối nếu cậu có thời gian thì đến “nhà hàng Bạch Mã”, tôi mời cậu”.Ngô Bình gật đầu: “Được. Đây là số điện thoại tôi”.Để lại phương thức liên lạc, hai người nói lời tạm biệt với nhau.Xuống núi, Ngô Bình mau chóng tìm tới Nghiêm Lãnh Thạch. Biết được người nhà họ Cổ lại ra tay đánh người, Nghiêm Lãnh Thạch tức giận nói: “Hừ, người phụ nữ này đúng là điên rồi!”Ngô Bình: “Ông biết người phụ nữ đó là ai sao?”Nghiêm Lãnh Thạch: “Bà ta tên Cổ Hồng Ngọc, năm đó dùng hết mọi cách để gả cho một tu sĩ Tiên Giới, kết quả chưa đến nửa năm, người đó đã chết rồi. Hừ, cứ nghĩ là đi theo đệ tử Tiên Giới thì có thể khiến nhà họ Cổ một bước lên trời, đúng là ngây thơi”Ngô Bình như có suy nghĩ: “Chẳng lẽ không phải?Nghiêm Lãnh Thạch: “Vậy thì phải xem là tìm được người nào. Nếu là thiên kiêu trong tông môn thì chắc chắn có chỗ tốt. Nhưng nếu chỉ là một đệ tử bình thường thì chẳng có ý nghĩa gì”.Ngô Bình: “Không biết người đến lần này có phải là thiên kiêu tông môn không”.Nghiêm Lãnh Thạch xua tay: “Không thể nào. Nếu là thiên kiêu tông môn thì căn bản không đến lượt nhà họ Cổ”.Ngô Bình: “Xem ra kế hoạch trước đó của chúng ta cũng không có ý nghĩa gì rồi”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Nhà họ Cổ này đối với chủ nhân mà nói có hay không không quan trọng. Nhưng người phụ nữ điên kia dám chém giết chủ nhân, chuyện này không thể bỏ qua như vậy!”Ngô Bình: “Thôi vậy. Chẳng qua bà ta chỉ là luyện khí hậu kỳ, muốn giết tôi vẫn còn rất khó”.Nghiêm Lãnh Thạch: “Chủ nhân không nên khách khí với bà tal”Ngô Bình: “Thanh kiếm trong tay bà ta rất đặc biệt, là một món bảo bối”. Hai người đang nói chuyện thì Nghiêm Lãnh Thạch nhận được một cuộc điện thoại, người gọi đến chính là Vương Truyền Tông.Vương Truyền Tông trong điện thoại thở gấp gáp: “Nghiêm Lãnh Thạch, chuyện này có phải có liên quan đến ông không?”Giọng điệu Nghiêm Lãnh Thạch bình thản, nói: “Ông nói là chuyện Vương Hạo Dã toi đời sao?”