Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5767: Trước giờ chưa từng có ai vượt qua được tổ sư

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình chỉ đành nói: “Vẫn ổn”.Cổ Thanh Liên thầm thở dài: “Tôi thật sự sợ sẽ giống như cô tôi, nửa đời sống trong bi thảm”Ngô Bình cũng nâng ly rượu lên nói: “Nào, tôi kính chị một ly, tiếp nữa là có lời nói với chị”.Chạm ly, cậu một hơi uống hơn phân nửa rượu trong ly. Cậu không uống được rượu mấy, lúc trước nhiều nhất cũng chỉ uống chút bia, nhưng lúc này rượu rót vào họng, cậu lại cảm thấy rất vui thích.Cổ Thanh Liên lại uống nửa ly, gương mặt có chút đỏ. bừng.“Cậu muốn nói gì với tôi?”. Vẻ mặt cô ta có chút đăm chiêu.Ngô Bình: “Thanh Long Tông gì đó, là tông môn mấy phẩm?”Cổ Thanh Liên nói:” Là tông môn cấp bốn, không hẳn lợi hại, nhưng cũng không yếu”.Ngô Bình: “Chị biết Liên Sơn Tông không?”Cổ Thanh Liên gật đầu: “Đương nhiên là biết. Võ quán Liên Sơn chính là sơn môn do Liên Sơn Tông lập ra ở giới thế tục, hơn nữa Liên Sơn Tông là tông môn cấp một, là tông lớn”Ngô Bình: “Tôi có thể mượn thân phận đệ tử của Liên Sơn Tông, khiến cậu Tô kia biết khó mà lui”.Cổ Thanh Liên kinh ngạc: “Em trai, cậu gia nhập Liên Sơn Tông sao?”Ngô Bình läc đầu: “Vẫn chưa. Nhưng nếu tôi muốn gia nhập thì lúc nào cũng được”.Cổ Thanh Liên gần như không dám tin vào tai mình: “Cậu có thể gia nhập bất kỳ lúc nào sao? Theo tôi biết, trong chín mươi năm nay Liên Sơn Tông chưa từng gửi đệ tử đến võ quán Liên Sơn!”Ngô Bình: “Vậy thì tôi là người đầu tiên trong chín mươi năm nay!”Cổ Thanh Liên sững sờ nhìn cậu, sau đó cười nói: “Có phải cậu cố ý an ủi tôi không? Chậc, tuy khả năng không cao, nhưng tôi vẫn cảm ơn cậu. Nào cậu em, hôm nay uống với chị đây, không say không về!”Hai người uống rất nhiều rượu, Ngô Bình càng uống càng có tinh thần, Cổ Thanh Liên thì cố ý muốn say.Đồ ăn rất ngon, một mình Ngô Bình ăn rất nhiều, còn uống sạch cả một chai rượu còn lại.Sau đó, cậu dìu Cổ Thanh Liên đến khu vực nghỉ ngơi của nhà hàng, đắp khăn cho cô ta rồi đứng dậy rời đi.Ngô Bình vừa đi, Cổ Thanh Liên đã mở mắt, cô ta yếu ớt thở dài, thấp giọng nói: “Đồ ngốc!"Chín giờ rưỡi tối, Ngô Bình đến võ quán Liên Sơn. Không. ngờ chính là, Chu Kỳ Phi lại đang ở võ quán đợi cậu về.Nhìn thấy Ngô Bình, ông ta khẽ cười như lão hồ ly: “Thế nào, cậu nghĩ thông rồi?”Ngô Bình không đáp, chỉ hỏi: “Tiền bối, làm sao biết được tôi lĩnh ngộ Liên Sơn Quyết rồi?”

Ngô Bình chỉ đành nói: “Vẫn ổn”.

Cổ Thanh Liên thầm thở dài: “Tôi thật sự sợ sẽ giống như cô tôi, nửa đời sống trong bi thảm”

Ngô Bình cũng nâng ly rượu lên nói: “Nào, tôi kính chị một ly, tiếp nữa là có lời nói với chị”.

Chạm ly, cậu một hơi uống hơn phân nửa rượu trong ly. Cậu không uống được rượu mấy, lúc trước nhiều nhất cũng chỉ uống chút bia, nhưng lúc này rượu rót vào họng, cậu lại cảm thấy rất vui thích.

Cổ Thanh Liên lại uống nửa ly, gương mặt có chút đỏ. bừng.

“Cậu muốn nói gì với tôi?”. Vẻ mặt cô ta có chút đăm chiêu.

Ngô Bình: “Thanh Long Tông gì đó, là tông môn mấy phẩm?”

Cổ Thanh Liên nói:” Là tông môn cấp bốn, không hẳn lợi hại, nhưng cũng không yếu”.

Ngô Bình: “Chị biết Liên Sơn Tông không?”

Cổ Thanh Liên gật đầu: “Đương nhiên là biết. Võ quán Liên Sơn chính là sơn môn do Liên Sơn Tông lập ra ở giới thế tục, hơn nữa Liên Sơn Tông là tông môn cấp một, là tông lớn”

Ngô Bình: “Tôi có thể mượn thân phận đệ tử của Liên Sơn Tông, khiến cậu Tô kia biết khó mà lui”.

Cổ Thanh Liên kinh ngạc: “Em trai, cậu gia nhập Liên Sơn Tông sao?”

Ngô Bình läc đầu: “Vẫn chưa. Nhưng nếu tôi muốn gia nhập thì lúc nào cũng được”.

Cổ Thanh Liên gần như không dám tin vào tai mình: “Cậu có thể gia nhập bất kỳ lúc nào sao? Theo tôi biết, trong chín mươi năm nay Liên Sơn Tông chưa từng gửi đệ tử đến võ quán Liên Sơn!”

Ngô Bình: “Vậy thì tôi là người đầu tiên trong chín mươi năm nay!”

Cổ Thanh Liên sững sờ nhìn cậu, sau đó cười nói: “Có phải cậu cố ý an ủi tôi không? Chậc, tuy khả năng không cao, nhưng tôi vẫn cảm ơn cậu. Nào cậu em, hôm nay uống với chị đây, không say không về!”

Hai người uống rất nhiều rượu, Ngô Bình càng uống càng có tinh thần, Cổ Thanh Liên thì cố ý muốn say.

Đồ ăn rất ngon, một mình Ngô Bình ăn rất nhiều, còn uống sạch cả một chai rượu còn lại.

Sau đó, cậu dìu Cổ Thanh Liên đến khu vực nghỉ ngơi của nhà hàng, đắp khăn cho cô ta rồi đứng dậy rời đi.

Ngô Bình vừa đi, Cổ Thanh Liên đã mở mắt, cô ta yếu ớt thở dài, thấp giọng nói: “Đồ ngốc!"

Chín giờ rưỡi tối, Ngô Bình đến võ quán Liên Sơn. Không. ngờ chính là, Chu Kỳ Phi lại đang ở võ quán đợi cậu về.

Nhìn thấy Ngô Bình, ông ta khẽ cười như lão hồ ly: “Thế nào, cậu nghĩ thông rồi?”

Ngô Bình không đáp, chỉ hỏi: “Tiền bối, làm sao biết được tôi lĩnh ngộ Liên Sơn Quyết rồi?”

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình chỉ đành nói: “Vẫn ổn”.Cổ Thanh Liên thầm thở dài: “Tôi thật sự sợ sẽ giống như cô tôi, nửa đời sống trong bi thảm”Ngô Bình cũng nâng ly rượu lên nói: “Nào, tôi kính chị một ly, tiếp nữa là có lời nói với chị”.Chạm ly, cậu một hơi uống hơn phân nửa rượu trong ly. Cậu không uống được rượu mấy, lúc trước nhiều nhất cũng chỉ uống chút bia, nhưng lúc này rượu rót vào họng, cậu lại cảm thấy rất vui thích.Cổ Thanh Liên lại uống nửa ly, gương mặt có chút đỏ. bừng.“Cậu muốn nói gì với tôi?”. Vẻ mặt cô ta có chút đăm chiêu.Ngô Bình: “Thanh Long Tông gì đó, là tông môn mấy phẩm?”Cổ Thanh Liên nói:” Là tông môn cấp bốn, không hẳn lợi hại, nhưng cũng không yếu”.Ngô Bình: “Chị biết Liên Sơn Tông không?”Cổ Thanh Liên gật đầu: “Đương nhiên là biết. Võ quán Liên Sơn chính là sơn môn do Liên Sơn Tông lập ra ở giới thế tục, hơn nữa Liên Sơn Tông là tông môn cấp một, là tông lớn”Ngô Bình: “Tôi có thể mượn thân phận đệ tử của Liên Sơn Tông, khiến cậu Tô kia biết khó mà lui”.Cổ Thanh Liên kinh ngạc: “Em trai, cậu gia nhập Liên Sơn Tông sao?”Ngô Bình läc đầu: “Vẫn chưa. Nhưng nếu tôi muốn gia nhập thì lúc nào cũng được”.Cổ Thanh Liên gần như không dám tin vào tai mình: “Cậu có thể gia nhập bất kỳ lúc nào sao? Theo tôi biết, trong chín mươi năm nay Liên Sơn Tông chưa từng gửi đệ tử đến võ quán Liên Sơn!”Ngô Bình: “Vậy thì tôi là người đầu tiên trong chín mươi năm nay!”Cổ Thanh Liên sững sờ nhìn cậu, sau đó cười nói: “Có phải cậu cố ý an ủi tôi không? Chậc, tuy khả năng không cao, nhưng tôi vẫn cảm ơn cậu. Nào cậu em, hôm nay uống với chị đây, không say không về!”Hai người uống rất nhiều rượu, Ngô Bình càng uống càng có tinh thần, Cổ Thanh Liên thì cố ý muốn say.Đồ ăn rất ngon, một mình Ngô Bình ăn rất nhiều, còn uống sạch cả một chai rượu còn lại.Sau đó, cậu dìu Cổ Thanh Liên đến khu vực nghỉ ngơi của nhà hàng, đắp khăn cho cô ta rồi đứng dậy rời đi.Ngô Bình vừa đi, Cổ Thanh Liên đã mở mắt, cô ta yếu ớt thở dài, thấp giọng nói: “Đồ ngốc!"Chín giờ rưỡi tối, Ngô Bình đến võ quán Liên Sơn. Không. ngờ chính là, Chu Kỳ Phi lại đang ở võ quán đợi cậu về.Nhìn thấy Ngô Bình, ông ta khẽ cười như lão hồ ly: “Thế nào, cậu nghĩ thông rồi?”Ngô Bình không đáp, chỉ hỏi: “Tiền bối, làm sao biết được tôi lĩnh ngộ Liên Sơn Quyết rồi?”

Chương 5767: Trước giờ chưa từng có ai vượt qua được tổ sư