Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 5777: Đây là kiếm ý chân chính sao?

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Tôi muốn cùng lúc đánh bại hai người kia thì có được không?”Người thấp lùn cười nói: “Đánh bại một là có thể đến phòng VỊP. Đánh bại hai người thì có thể đến phòng cao cấp, hơn nữa còn có thể uống rượu Thần Tiên của chúng tôi miễn phí”.Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Vậy tôi đi gặp cậu Kiếm trước”.Người thấp lùn cười nói: “So với cậu Kiếm, độ khó của ông Kỳ sẽ thấp hơn”.Ngô Bình: “Không sao, dù sao tôi cũng muốn khiêu chiến với hai người này”.Người thấp lùn gật đầu: “Mời hai vị đi theo tôi”.Ngô Bình và Cổ Thanh Liên được mời đến một rừng trúc, gió thoảng qua rừng trúc khá mát mẻ khiến người ta cảm thấy sảng khoái. Sâu trong rừng trúc có một tòa nhà băng tre, trước tòa nhà có một khoảng trống, xung quanh có trồng một số loại hoa và cây cỏ, một người đàn ông ngoài hai mươi tuổi, tay cầm một thanh kiếm dài, tư thế đứng khá kỳ dị như thể đã hòa vào trời đất.Ba người đi đến, người đàn ông không động đậy, tiếp tục giữ tư thế đó. Người thấp lùn cười nói: “Cậu Kiếm, có người muốn khiêu chiến với cậu”.Cậu Kiếm “ừ” một tiếng, thanh kiếm dài trong tay đột nhiên xoay vòng, mũi kiếm chỉ vào Cổ Thanh Liên và Ngô Bình, ngay sau đó sát ý đáng sợ ập đến khiến da đầu Cổ Thanh Liên tê dại, lông tơ đều dựng đứng.Ngô Bình bước đến trước chẳn trước mặt Cổ Thanh Liên, kiếm ý dày đặc đánh trúng người cậu nhưng lại như đấm vào bông mềm, cậu chẳng hề bị thương gì.Cậu Kiếm nhướng mày nói: “Thú vị đấy, thế mà lại có thể đỡ được kiếm ý của tôi”.Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Kiếm ý? Anh cũng xem trọng mình quá đấy, chỉ một chút này của anh mà có thể xem là uy lực của kiếm thì vẫn còn cách kiếm ý xa lắm”.Cậu Kiếm sầm mặt: “Này tên nhóc kia, không biết gì thì đừng nói bậy bạ, tôi tu luyện kiếm ý đã ba năm rồi, cậu lại nói nó không phải”.Cổ Thanh Liên cười nói: “Em trai tôi nói không phải thì chắc chắn không phải”.Cậu Kiếm cười nhạo: “Vậy cô bảo cậu ta nói cho tôi nghe xem thế nào mới gọi là kiếm ý”. “Tôi sẽ chiều theo yêu cầu của anh..”, Ngô Bình lấy thanh kiếm dài trong tay Cổ Thanh Liên, vừa cầm thanh kiếm trong tay, cả cơ thể cậu như biến thành một thanh kiếm, kiếm ý đáng sợ, cực kỳ sắc. bén, không gì có thể phá hủy lao lên không trung, bao phủ lấy cả rừng trúc.

Ngô Bình: “Tôi muốn cùng lúc đánh bại hai người kia thì có được không?”

Người thấp lùn cười nói: “Đánh bại một là có thể đến phòng VỊP. Đánh bại hai người thì có thể đến phòng cao cấp, hơn nữa còn có thể uống rượu Thần Tiên của chúng tôi miễn phí”.

Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Vậy tôi đi gặp cậu Kiếm trước”.

Người thấp lùn cười nói: “So với cậu Kiếm, độ khó của ông Kỳ sẽ thấp hơn”.

Ngô Bình: “Không sao, dù sao tôi cũng muốn khiêu chiến với hai người này”.

Người thấp lùn gật đầu: “Mời hai vị đi theo tôi”.

Ngô Bình và Cổ Thanh Liên được mời đến một rừng trúc, gió thoảng qua rừng trúc khá mát mẻ khiến người ta cảm thấy sảng khoái. Sâu trong rừng trúc có một tòa nhà băng tre, trước tòa nhà có một khoảng trống, xung quanh có trồng một số loại hoa và cây cỏ, một người đàn ông ngoài hai mươi tuổi, tay cầm một thanh kiếm dài, tư thế đứng khá kỳ dị như thể đã hòa vào trời đất.

Ba người đi đến, người đàn ông không động đậy, tiếp tục giữ tư thế đó. 

Người thấp lùn cười nói: “Cậu Kiếm, có người muốn khiêu chiến với cậu”.

Cậu Kiếm “ừ” một tiếng, thanh kiếm dài trong tay đột nhiên xoay vòng, mũi kiếm chỉ vào Cổ Thanh Liên và Ngô Bình, ngay sau đó sát ý đáng sợ ập đến khiến da đầu Cổ Thanh Liên tê dại, lông tơ đều dựng đứng.

Ngô Bình bước đến trước chẳn trước mặt Cổ Thanh Liên, kiếm ý dày đặc đánh trúng người cậu nhưng lại như đấm vào bông mềm, cậu chẳng hề bị thương gì.

Cậu Kiếm nhướng mày nói: “Thú vị đấy, thế mà lại có thể đỡ được kiếm ý của tôi”.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Kiếm ý? Anh cũng xem trọng mình quá đấy, chỉ một chút này của anh mà có thể xem là uy lực của kiếm thì vẫn còn cách kiếm ý xa lắm”.

Cậu Kiếm sầm mặt: “Này tên nhóc kia, không biết gì thì đừng nói bậy bạ, tôi tu luyện kiếm ý đã ba năm rồi, cậu lại nói nó không phải”.

Cổ Thanh Liên cười nói: “Em trai tôi nói không phải thì chắc chắn không phải”.

Cậu Kiếm cười nhạo: “Vậy cô bảo cậu ta nói cho tôi nghe xem thế nào mới gọi là kiếm ý”. 

“Tôi sẽ chiều theo yêu cầu của anh..”, Ngô Bình lấy thanh kiếm dài trong tay Cổ Thanh Liên, vừa cầm thanh kiếm trong tay, cả cơ thể cậu như biến thành một thanh kiếm, kiếm ý đáng sợ, cực kỳ sắc. bén, không gì có thể phá hủy lao lên không trung, bao phủ lấy cả rừng trúc.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Ngô Bình: “Tôi muốn cùng lúc đánh bại hai người kia thì có được không?”Người thấp lùn cười nói: “Đánh bại một là có thể đến phòng VỊP. Đánh bại hai người thì có thể đến phòng cao cấp, hơn nữa còn có thể uống rượu Thần Tiên của chúng tôi miễn phí”.Ngô Bình “ừ” một tiếng: “Vậy tôi đi gặp cậu Kiếm trước”.Người thấp lùn cười nói: “So với cậu Kiếm, độ khó của ông Kỳ sẽ thấp hơn”.Ngô Bình: “Không sao, dù sao tôi cũng muốn khiêu chiến với hai người này”.Người thấp lùn gật đầu: “Mời hai vị đi theo tôi”.Ngô Bình và Cổ Thanh Liên được mời đến một rừng trúc, gió thoảng qua rừng trúc khá mát mẻ khiến người ta cảm thấy sảng khoái. Sâu trong rừng trúc có một tòa nhà băng tre, trước tòa nhà có một khoảng trống, xung quanh có trồng một số loại hoa và cây cỏ, một người đàn ông ngoài hai mươi tuổi, tay cầm một thanh kiếm dài, tư thế đứng khá kỳ dị như thể đã hòa vào trời đất.Ba người đi đến, người đàn ông không động đậy, tiếp tục giữ tư thế đó. Người thấp lùn cười nói: “Cậu Kiếm, có người muốn khiêu chiến với cậu”.Cậu Kiếm “ừ” một tiếng, thanh kiếm dài trong tay đột nhiên xoay vòng, mũi kiếm chỉ vào Cổ Thanh Liên và Ngô Bình, ngay sau đó sát ý đáng sợ ập đến khiến da đầu Cổ Thanh Liên tê dại, lông tơ đều dựng đứng.Ngô Bình bước đến trước chẳn trước mặt Cổ Thanh Liên, kiếm ý dày đặc đánh trúng người cậu nhưng lại như đấm vào bông mềm, cậu chẳng hề bị thương gì.Cậu Kiếm nhướng mày nói: “Thú vị đấy, thế mà lại có thể đỡ được kiếm ý của tôi”.Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Kiếm ý? Anh cũng xem trọng mình quá đấy, chỉ một chút này của anh mà có thể xem là uy lực của kiếm thì vẫn còn cách kiếm ý xa lắm”.Cậu Kiếm sầm mặt: “Này tên nhóc kia, không biết gì thì đừng nói bậy bạ, tôi tu luyện kiếm ý đã ba năm rồi, cậu lại nói nó không phải”.Cổ Thanh Liên cười nói: “Em trai tôi nói không phải thì chắc chắn không phải”.Cậu Kiếm cười nhạo: “Vậy cô bảo cậu ta nói cho tôi nghe xem thế nào mới gọi là kiếm ý”. “Tôi sẽ chiều theo yêu cầu của anh..”, Ngô Bình lấy thanh kiếm dài trong tay Cổ Thanh Liên, vừa cầm thanh kiếm trong tay, cả cơ thể cậu như biến thành một thanh kiếm, kiếm ý đáng sợ, cực kỳ sắc. bén, không gì có thể phá hủy lao lên không trung, bao phủ lấy cả rừng trúc.

Chương 5777: Đây là kiếm ý chân chính sao?